Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 23: Chương 23

Cài Đặt

Chương 23: Chương 23

Lộc Tri Chi thong thả quay sang nhìn Lộc Ngọc Thư, đôi mắt trong veo như nhìn thấu tâm can:

“ Ồ, suýt nữa thì quên, còn có cả chị nữa. Chị nói không tìm thấy cha mẹ ruột sao? Hay là để tôi tính cho chị một quẻ nhé?”

Ánh mắt Lộc Ngọc Thư khẽ dao động, biểu cảm trên gương mặt cô ta trở nên cứng đờ:

“ Không cần đâu... Ba mẹ đã thuê cả thám tử tư mà còn không tìm được, sao dám làm phiền em cơ chứ.”

Lộc Tri Chi khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt:

“ Là không tìm thấy, hay là... có kẻ cố tình không muốn bị tìm thấy đây?”

Cô giơ chiếc la bàn lên, giả vờ xoay xoay vài vòng:

“ Để tôi xem họ đang ở đâu nào... Ái chà, ngay tại Bắc Kinh này thôi!”

Cha mẹ Lộc vốn đang định mắng Lộc Ngọc Dao, nghe thấy vậy liền bị thu hút sự chú ý. Bà Lộc sốt sắng hỏi:

“ Hả? Ở ngay Bắc Kinh sao? Chi Chi, con có tính ra được cụ thể là ở đâu không?”

Lộc Tri Chi nhìn chằm chằm vào la bàn, bước vài bước sang hướng Đông rồi lại lùi vài bước sang hướng Tây:

“ Duyên phận của Lộc Ngọc Thư với gia đình cha mẹ ruột rất sâu dày, cha mẹ ruột ở ngay gần chị ta thôi, thậm chí là... còn thường xuyên gặp mặt nữa cơ.”

Sắc mặt Lộc Ngọc Thư lúc này không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh được nữa. Gương mặt nhỏ nhắn hồng hào thường ngày nay cắt không còn giọt máu, cô ta lắp bắp:

“ Con... con…”

Lộc Tri Chi không rời mắt khỏi Ngọc Thư. Cô thấy đồng tử của cô ta rung lên dữ dội, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Mẹ Lộc lo lắng tiến tới hỏi:

Lộc Tri Chi nhìn Lộc Ngọc Thư đầy khiêu khích:

“ Không cần phiền phức vậy đâu, con tính ra được mà. Cha mẹ của Lộc Ngọc Thư chính là…”

Lộc Ngọc Thư cuống cuồng giậm chân, lớn tiếng ngắt lời Lộc Tri Chi:

“ Ba! Mẹ! Có phải hai người không cần con nữa đúng không?”

Cha mẹ Lộc vốn đang mong chờ câu trả lời từ Chi Chi, nghe thấy câu này liền khựng lại, vội vàng quay sang an ủi Ngọc Thư.

“ Ngọc Thư, mẹ không có ý không cần con. Ba mẹ chỉ là không muốn tước đi quyền được trở về bên cha mẹ ruột của con thôi.”

Lộc Ngọc Thư vốn là người ôn hòa nhất nhà, giờ đây lại trở nên mất kiểm soát:

“ Ba, mẹ, chúng ta đã sống cùng nhau hai mươi năm rồi, con sớm đã là người nhà họ Lộc. Nếu đúng như lời em gái nói, cha mẹ ruột ở ngay bên cạnh mà bao năm qua không hề đi tìm con, chứng tỏ họ không cần đứa con này!”

Nói đoạn, nước mắt cô ta lã chã rơi như hoa lê trong mưa, trông vừa uất ức vừa đáng thương:

“ Không ai đi tìm con, tức là họ bỏ rơi con rồi. Người ta đã không cần con, tại sao con phải mặt dày tìm đến tận cửa làm gì?”

Đôi mắt dài hẹp của Lộc Ngọc Thư nhòe đi vì nước mắt:

“ Nếu ba mẹ cũng không cần con nữa thì cứ nói thẳng, con có thể rời khỏi đây ngay lập tức!”

Dứt lời, cô ta không thèm quay đầu lại mà chạy thẳng lên lầu. Cha mẹ Lộc ngơ ngác nhìn nhau, sau một thoáng trao đổi ánh mắt, mẹ Lộc liền đuổi theo:

“ Ngọc Thư, ba mẹ không có đuổi con…”

Cha Lộc thở dài một tiếng, quay sang bảo Chi Chi:

“ Chi Chi à, con ở đây đợi thư ký mang tiền đến nhé. Lộc Ngọc Dao, con đi theo ta vào thư phòng!”

Lộc Ngọc Dao cúi đầu, ngoan ngoãn đi theo sau cha, nhưng cũng không quên quay lại lườm Lộc Tri Chi một cái cháy mặt.

Lộc Tri Chi thu hồi la bàn, thong dong ngồi xuống sofa. Phương châm sống của cô là: Có thù không để qua đêm. Kẻ nào làm cô không vui, thì đừng hòng ai được sống yên ổn.

Trên tầng.

Lộc Ngọc Thư lần đầu tiên dùng đến "đặc quyền" làm nũng và giận dỗi của mình sau hai mươi năm. Bình thường cô ta vốn rất ngoan hiền, nên chút cáu kỉnh nhất thời này lại khiến mẹ Lộc cảm thấy sự việc vô cùng nghiêm trọng và ra sức dỗ dành.

Ngay khi mẹ Lộc vừa rời đi, cô ta liền vào phòng tắm, xả đầy một bồn nước. Sau khi đóng chặt cửa để cách âm hoàn toàn, cô ta bắt đầu điên cuồng đập phá mặt nước. Nước bắn tung tóe lên mặt, lên người, nhưng cô ta chẳng hề bận tâm. Cô ta cần phát tiết cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc