Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lộc Tri Chi vốn ít ham muốn vật chất, nhưng không nỡ làm mẹ thất vọng, cô ngoan ngoãn gật đầu. Cha Lộc ngồi trên sofa cũng phụ họa theo:
“ Đúng rồi, nếu không có thằng nhóc nhà họ Cố kia nhắc nhở thì ba cũng quên mất. Ba nhất định phải tổ chức một buổi tiệc linh đình để thông báo với họ hàng bạn bè rằng: Con gái của ba đã trở về rồi!”
Cha mẹ vẫn đang hào hứng bàn bạc về các chi tiết cho buổi tiệc mừng. Thế nhưng, Lộc Tri Chi tay cầm la bàn, càng tính toán sắc mặt cô càng trở nên nghiêm trọng. Chuyện này có lẽ còn hóc búa hơn cả những gì cô tưởng tượng.
“Con không đồng ý tổ chức tiệc ở nhà!”
Tiếng thét chói tai của Lộc Ngọc Dao kéo tâm trí Lộc Tri Chi trở lại. Khác với những lần giận dỗi trước đây, lần này Lộc Ngọc Dao trực tiếp bật khóc nức nở.
“ Nếu để mọi người biết chị ta là một kẻ xem bói, một cô đồng cốt lừa đảo, thì sau này con còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa!”
“ Ba, mẹ, nhà chúng ta là thế gia y học cổ truyền trăm năm, còn mở cả bệnh viện, sao ba mẹ có thể tin mấy lời mê tín nhảm nhí của chị ta cơ chứ!”
Gương mặt đang rạng rỡ nụ cười của cha Lộc lập tức sa sầm xuống.
“ Lộc Ngọc Dao! Uổng công con còn biết nhà mình là thế gia y học cổ truyền. Chẳng lẽ con không biết trong Đông y còn có một phân khoa gọi là "Chúc Do Thuật" sao?”
“ Biết tôn trọng công việc và tín ngưỡng của người khác là giáo dưỡng tối thiểu của một con người. Cho dù con không thích nghề nghiệp của chị gái mình, con cũng không được phép thốt ra những lời khó nghe như vậy.”
Lộc Ngọc Thư lại bắt đầu đóng vai người hòa giải:
“ Ba à, em gái cũng chỉ vì lo lắng cho danh tiếng của gia đình mình thôi mà.”
Lộc Tri Chi bắt gặp ánh mắt lén lút giao nhau giữa Lộc Ngọc Dao và Lộc Ngọc Thư, trong lòng liền hiểu rõ. Trận làm loạn này của Lộc Ngọc Dao chắc chắn lại là do một tay Lộc Ngọc Thư đứng sau giật dây. Xem ra nếu không cho cô ta một bài học, cô ta sẽ chẳng bao giờ chịu ngoan ngoãn.
Lộc Tri Chi đặt la bàn xuống, đứng dậy thong thả bước tới trước mặt Lộc Ngọc Thư.
“ Nếu hai người đã nghĩ tôi là kẻ lừa đảo, vậy thì hôm nay tôi sẽ phá lệ, tính cho hai người một quẻ.”
Cô đi thong dong một vòng quanh Lộc Ngọc Dao, rồi thản nhiên mở lời:
“ Chiếc kẹp tóc đẹp đấy, bạn trai tặng đúng không? Còn nhỏ mà đã yêu đương sớm thế này, cẩn thận kẻo bị lừa nhé.”
Sắc mặt Lộc Ngọc Dao lập tức trắng bệch:
“ Chị... chị nói bậy! Tôi làm gì có bạn trai!”
Lộc Tri Chi nhướng mày, giọng điệu đầy ẩn ý:
“ Bạn trai cô họ Tôn, đang học đại học, cha mẹ ly hôn. Anh ta có tổng cộng ba cô bạn gái. Một cô lo trả tiền thuê nhà, một cô lo mua sắm quần áo, còn cô... chịu trách nhiệm đóng học phí cho anh ta.”
Lộc Ngọc Dao kích động xông đến trước mặt Lộc Tri Chi:
“ Tôn Hằng không hề có bạn gái nào khác! Tiền thuê nhà của anh ấy cũng là do tôi trả!”
"Phụt!" Lộc Tri Chi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“ Cô đưa tiền cho anh ta, thì chắc chắn anh ta sẽ mang đi nộp tiền nhà sao?”
Lộc Ngọc Dao vẫn khăng khăng khẳng định:
“ Đương nhiên rồi, anh ấy đã hứa là sau khi tốt nghiệp đại học sẽ…”
“ Lộc Ngọc Dao!”
Tiếng quát uy nghiêm đầy giận dữ của cha Lộc cắt ngang lời Lộc Ngọc Dao. Lúc này cô ta mới bừng tỉnh, nhận ra mình đã mắc bẫy, bị Lộc Tri Chi gài thế để tự khai ra mọi chuyện.
“ Ba... không phải như vậy đâu, ba nghe con giải thích đã!”
Lộc Tri Chi liền học theo vẻ nũng nịu, đỏng đảnh thường ngày của Lộc Ngọc Dao, đứng bên cạnh dùng giọng điệu mỉa mai nhại lại:
"Ba à, em ấy giải thích là anh ấy không phải là loại nghèo hèn đâu, anh ấy bảo tốt nghiệp xong sẽ cùng con quản lý gia sản cơ mà!"
Lộc Ngọc Thư đứng bên cạnh vội vàng kéo tay Lộc Ngọc Dao, giọng gấp gáp:
“ Dao Dao, đừng nói nữa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















