Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cha Lộc vẫn giữ nguyên vẻ mặt phòng bị, lạnh lùng đáp:
“ Việc này không phiền Cố thiếu gia phải nhọc lòng.”
Cố Ngôn Châu biết mình vừa "chuốc lấy nhục", nếu không phải nể mặt Lộc Tri Chi thì có lẽ anh đã nổi giận từ lâu. Nhưng nói cũng lạ, mỗi khi ở cạnh cô, anh không chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn mà ngay cả tính khí nóng nảy thường ngày cũng dịu đi hẳn.
Anh giơ tay chào tạm biệt Lộc Tri Chi. Cô cũng lịch sự gật đầu đáp lại rồi cùng cha đi vào biệt thự.
Vừa bước qua cánh cửa, bầu không khí bên trong có chút đè nén. Lộc Ngọc Thư và Lộc Ngọc Dao đang đứng nghiêm chỉnh cạnh ghế sofa, mẹ Lộc đang ngồi đó nói gì đó với hai người họ. Thấy hai cha con vào, bà lập tức im bặt.
Mẹ Lộc tiến tới, kể lại việc Cố Ngôn Châu đã ghé thăm. Cha Lộc trầm ngâm suy nghĩ:
“ Cố Ngôn Châu? Cái tên này nghe quen tai quá.”
Lộc Tri Chi vốn không quen biết người nhà họ Cố nên cũng chẳng để tâm. Đúng lúc này, cô chợt nhận thấy chiếc chuông bạc trên cổ tay mình khẽ rung lên một tiếng nhẹ. Ngay lập tức, cô lấy chiếc la bàn từ trong túi ra tính toán. Một lát sau, cô quay sang nhìn cha:
“ Ba, có phải ba đang gặp vấn đề gì rất hóc búa không?”
“ Ba à, việc con cứu Cố lão gia không phải ngẫu nhiên, mà là nhân quả định sẵn giữa chúng con. Con với ba, với nhà họ Lộc cũng vậy. Nếu con đã tính ra ba đang gặp chuyện, thì con chắc chắn có thể giúp ba giải quyết. Nếu là chuyện làm ăn, con tự nhận mình vô năng. Nhưng vấn đề ba đang gặp phải không nằm ở kinh doanh, mà là một chuyện rất kỳ quái, không thể dùng lẽ thường để giải quyết được thì con có thể giúp ạ.”.
Cha Lộc bị thuyết phục, ông khẽ gật đầu:
“ Chi Chi, chuyện này quả thực rất kỳ lạ…”
Lộc Tri Chi cắt lời cha:
“ Ba, quy tắc của con là: Trả tiền trước, giải quyết sau.”
Cha Lộc vỗ trán một cái:
“ Dạo này bận đến mức đầu óc quay cuồng, ba quên mất. Chi Chi, đưa số tài khoản đây, ba chuyển cho con một ít tiền, con thích gì thì cứ mua nhé.”
Lộc Tri Chi thẳng thừng từ chối:
“ Ba cứ làm theo quy tắc của con đi, đừng cho con thêm tiền dư thừa. Chuyện lần này hơi khó nhằn, con lấy 99 vạn, tiền mặt.”
Cha Lộc suy nghĩ một chút rồi nhấc máy gọi điện:
“ Thư ký Vương, mang 99 vạn tiền mặt đến nhà cho tôi.”
Đối với chuyện tiền nong, cha Lộc không hề do dự nửa lời. Ngược lại, Lộc Ngọc Dao đứng bên cạnh sofa lại không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng:
“ Bày đặt quy tắc cho nhiều vào, cuối cùng mục đích cũng chỉ là vòi tiền thôi mà. Ba muốn cho thêm còn không nhận, đúng là "giả vờ thanh cao".”
Mẹ Lộc lập tức đứng phắt dậy:
“ Lộc Ngọc Dao! Những lời mẹ vừa nói con xem như gió thoảng bên tai hả?”
Lộc Ngọc Dao hậm hực quay mặt đi chỗ khác. Lộc Tri Chi không muốn cha mẹ hiểu lầm nên lại lên tiếng giải thích:
“ Ba mẹ, dù mọi người có hiểu hay ủng hộ hay không thì con cũng đã theo nghề này rồi. Người làm nghề như chúng con, vì tiết lộ thiên cơ, giúp người cải mệnh nên nhất định phải chịu "Ngũ Tệ Tam Khuyết".”
“ Ngũ Tệ là: Góa vợ, góa chồng, mồ côi, cô độc, tàn tật. Tam Khuyết là: Quyền lực, tiền tài, tuổi thọ.
“Nói trắng ra, con không được phép có nhiều tiền. Nếu con quá giàu có, cái "khuyết" đó sẽ ứng vào những thứ khác. Dù con có kiếm được bao nhiêu tiền cũng phải đem đi quyên góp làm việc thiện, không được giữ lại quá nhiều trong người. Thế nên dù ba có cho con bao nhiêu, con cũng phải đem cho đi hết mà thôi.”
Mẹ Lộc nghe xong liền xót xa ôm lấy cô vào lòng:
“ Tội nghiệp con tôi, vất vả cho con quá. Vậy mẹ không cho con tiền nữa, sau này con muốn gì cứ nói với mẹ, mẹ mua cho con, có được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






