Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 20: Chương 20

Cài Đặt

Chương 20: Chương 20

Nhưng nhìn thấy vẻ tinh quái trong mắt Lộc Tri Chi, tâm trạng lại tốt lên hẳn.

"Tôi còn chưa nói gì, sao cô biết tôi có việc cầu cạnh cô?"

Lộc Tri Chi đặt hộp Tử Kim Sa quý giá trong tay xuống, ánh mắt hờ hững quét qua người đối diện:

“ Anh đang nghi ngờ bản lĩnh của tôi sao?”

Cố Ngôn Châu khẽ mỉm cười, anh lắc đầu, giọng nói trầm thấp đầy từ tốn:

“ Nếu không tin tưởng em, tôi đã chẳng lặn lội tìm đến tận đây. Em nói đúng, tôi quả thực đang có chuyện muốn cầu xin em.”

Lộc Tri Chi không đáp lời ngay. Cô khẽ nâng tay, các ngón tay thon dài bấm quyết tính toán điều gì đó. Sau đó, cô rút tờ giấy vàng mà Cố Ngôn Châu vừa tặng, cầm lấy bút lông, chấm vào thứ chu sa hảo hạng kia rồi múa bút thành văn. Chỉ trong chốc lát, một lá linh phù đã hoàn thành.

Cô khéo léo gấp lá bùa thành hình tam giác rồi đưa cho anh.

“ Thứ anh cầu chẳng qua là sức khỏe, bình an. Lá bùa này tôi tặng anh, nó có thể bảo vệ anh bách bệnh bất xâm, ngay cả cảm mạo thông thường cũng không thể chạm vào người.”

Nói xong, cô hơi khựng lại, ánh mắt thoáng chút nghiêm nghị:

Cố Ngôn Châu khẽ giơ tay lên, Trọng Cửu lập tức im bặt, không dám nói thêm nửa lời.

“ Trọng Cửu, đừng nói nữa…”

Lúc này, mẹ Lộc – người nãy giờ vẫn im lặng quan sát trên ghế sofa bỗng đứng dậy. Bà bước tới chắn trước mặt Lộc Tri Chi, giống như một con hổ mẹ đang ra sức bảo vệ đứa con nhỏ của mình.

“ Cố thiếu gia, A Chi nhà chúng tôi chỉ là một cô bé đơn thuần. Nếu cậu muốn khám bệnh, bệnh viện y học cổ truyền của nhà họ Lộc có rất nhiều bác sĩ giỏi, họ có thể dùng dược lý giúp cậu điều dưỡng thân thể. Hơn nữa, con gái tôi đã nói là không giúp được, mong cậu đừng ép người quá đáng.”

Cố Ngôn Châu nghe ra sự từ chối khéo léo nhưng đanh thép trong giọng nói của Lộc phu nhân. Anh ôn hòa đáp:

“ Thưa bác, cháu không có ý ép buộc Lộc tiểu thư. Hôm nay cháu đến đây thực tâm chỉ muốn bày tỏ lòng cảm ơn mà thôi.”

Lộc Tri Chi đặt tay lên vai mẹ như một lời an ủi, rồi cô nhìn anh, đôi môi khẽ cong:

“Mẹ, không sao đâu ạ, Cố thiếu gia là người biết lý lẽ.”

Tim bà Lộc chợt thắt lại một nhịp. Biết lý lẽ? Cả cái thủ đô này ai mà không biết sự bá đạo của nhà họ Cố? Chỉ cần mang họ Cố, thì trong từ điển của họ chưa bao giờ có hai chữ "lý lẽ".

Lộc Tri Chi bất lực, nói:

“ Cố thiếu gia, tôi chỉ giải quyết vấn đề cho những người có duyên. Có lẽ là... duyên phận giữa chúng ta vẫn chưa tới lúc.”

Cố Ngôn Châu thở ra một hơi dài, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô:

“ Được rồi, Lộc tiểu thư. Vậy tôi sẽ kiên nhẫn chờ đợi cho đến ngày duyên phận đó thực sự tìm đến.

Khi Cố Ngôn Châu chuẩn bị rời đi, Lộc Tri Chi nghĩ đến đống quà cáp đắt giá kia nên cũng lịch sự tiễn anh ra tận cửa. Vừa bước chân đến cổng lớn, họ vô tình chạm mặt cha Lộc đang vội vã trở về.

Người cha vừa thấy con gái liền bước tới, một tay kéo tuột cô ra sau lưng, ánh mắt đầy vẻ đề phòng nhìn người đối diện:

“ Cậu định đưa con gái tôi đi đâu?”

Cố Ngôn Châu chỉ biết dở khóc dở cười. Gác lại thân phận gia chủ họ Cố cao cao tại thượng, chỉ riêng cái họ Cố thôi cũng đủ để anh đi đến đâu cũng được người đời kính nể. Thế mà đây là lần đầu tiên, anh bị người ta ghét bỏ một cách lộ liễu, chẳng thèm che giấu như vậy.

Anh khẽ hắng giọng để xua đi sự lúng túng:

“ Chào bác trai, cháu là Cố Ngôn Châu.”

Lộc Tri Chi thấy cha mình căng thẳng quá mức, vội vàng giải thích:

“ Ba ơi, là Cố thiếu gia chuẩn bị ra về, con chỉ tiễn anh ấy ra cửa cho phải phép thôi ạ.”

Thấy vẻ căng thẳng trên mặt cha Lộc hơi giãn ra, Cố Ngôn Châu mới chủ động mở lời:

“ Lộc tiểu thư đã trở về nhà họ Lộc, bác có dự định tổ chức một buổi tiệc để công khai thân phận của cô ấy không? Như vậy cũng để mọi người biết mặt, tránh việc sau này có kẻ không biết điều mà bắt nạt cô ấy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc