Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mục Hưng Đức nghẹn lời, nhìn chằm chằm vào giọng nói điềm nhiên của nàng, không thể tin nổi:
“Con cố ý làm vậy?”
Mục Uyển thản nhiên gật đầu:
“Đúng vậy.”
Từ nàng, Mục Hưng Đức quỷ dị mà cảm nhận được bóng dáng của Hứa Khuynh Lam, cảnh giác rơi xuống đồng thời có chút nhẹ nhàng thở ra, “Vậy rốt cuộc con đang giở trò gì? Khế nhà Tàng Trân Lâu hiện nằm trong tay ai?”
“Không biết.”
Mục Uyển rót cho ông một chén trà, cười nói:
“Vì muốn cha phải lo lắng, con cố ý chọn “tử đương” không thể chuộc lại, làm sao biết khế ước rơi vào tay ai được? Chỉ có thể nhờ cha vất vả tự mình đi tìm và tiêu pha thôi.”
Mục Hưng Đức hít sâu cố nén dục vọng muốn đánh người: “Vì sao con phải làm thế?”
Mục Uyển nói: “Thiếu tiền thôi.”
Nàng bắt đầu giơ ngón tay ra đếm: “Con từ Thượng Liễu trở về, trong phủ chẳng có ai đi đón, con đành phải tự mình trở về. Trên đường, tiền xe, tiền trọ, đều cần bạc đi?”
“Tiền tiêu hàng tháng của con, từ lúc con đi Thượng Liễu giữ đạo hiếu trở về đã bị cắt. Đến nay cũng bảy, tám tháng rồi, phu nhân cũng chưa nhắc tới, con cũng chẳng tiện mở miệng đòi. Dù sao cả kinh thành đều biết, phu nhân đối xử với con luôn ‘bao dung độ lượng’, thứ gì tốt cũng gửi sang phòng con, nào ai tin rằng con thiếu tiền tiêu hàng tháng?”
“Giờ bên ngoài người ta đồn con ngạo mạn, kiêu căng, chẳng có học thức, chẳng có nghề nghiệp, còn nói con bất hiếu với cha nương, khi dễ kế mẫu, tiếng xấu truyền khắp nơi, con sống sao nổi nữa?”
“À, còn chuyện viện của con nữa. Ba năm con không ở, tuy phu nhân bảo người dọn dẹp, đem hết đồ quý trong kho bày ra rực rỡ muôn màu, cây trong viện treo đầy tơ lụa, nhưng lại quên chuẩn bị chăn đệm mới, màn trướng vật dụng linh tinh. Trong bếp củi than đều không có, cái đó chẳng phải con đều phải bỏ tiền ra mua hết sao?”
“Cân đi đong lại, thì chỉ có tờ khế ước Tàng Trân Lâu mới đủ giá trị bù vào.”
Mục Hưng Đức chán nản:
“Con mất công như thế chỉ để cáo trạng phu nhân sao?”
Mục Uyển khẽ lắc đầu, “Sao có thể? Con không có ý kiến gì với phu nhân cả. Chỉ là muốn nhắc nhở cha mà thôi.”
Nàng ngước mắt nhìn ông, “Dù sao phu nhân cũng là thê của người, cũng nghe lời người. Nếu cha có chút để nữ nhi trong lòng, thì phu nhân nào dám chậm trễ, thậm chí tìm cách chèn ép con đúng không? Ba năm trước đây, chẳng phải mọi chuyện vẫn tốt đẹp lắm sao?”
Ánh mắt nàng chẳng hề sắc bén, nhưng khi Mục Hưng Đức chạm phải đôi mắt ấy, lại có cảm giác như bị nhìn thấu hết mọi điều trong lòng. Không hiểu vì sao, ngực ông có chút nghẹn khí, đúng là ông chưa bao giờ nghĩ Thẩm thị âm mưu toan tính.
Mục Uyển vẫn điềm nhiên nói tiếp:
“Con biết, cha nương trên đời này đều sẽ thiên vị hài tử yếu nhược. Bởi nương con có bản lĩnh, lại để lại cho con không ít của cải, nên chuyện ăn mặc chi tiêu của con hàng ngày hàng tháng, đều chẳng cần bận tâm. Dần dần, không những chẳng ai nghĩ tới việc cho con thêm gì, mà ngược lại còn thấy những gì con có vốn dĩ phải thuộc về Mục gia, đến cả hôn sự mà nương con đã định sẵn cho con, các người cũng có thể tiện tay can thiệp.”
“Vì thế nên bây giờ, cha cũng cảm thấy con đương nhiên mang họ Mục, nên không cần chu cấp, những gì thuộc về con, cũng thuộc về người, thuộc về Mục gia, người có thể tuỳ tiện xử trí thế nào cũng được, đúng không?”
Mục Hưng Đức mơ hồ nhận ra đứa con gái lớn của mình không còn dễ dỗ như trước. Thế nhưng bao năm quan niệm đã ăn sâu bén rễ, khiến ông vẫn theo thói quen nói năng cho qua chuyện:
“Con sao lại nghĩ như vậy? Cha thừa nhận dạo này bận việc mà lơ là con, nhưng chưa từng chậm trễ chuyện của con. Những gì nương con để lại, vốn là của con, cha nào có động vào?”
Mục Hưng Đức vốn có dáng vẻ phong độ, tuổi đã trung niên mà không bụng phệ như bao phú thương khác, trái lại dáng người rắn chắc đĩnh bạt. Trên người ông có kiến thức trong nam ngoài bắc, giúp ông nhiều thêm vài phần nho nhã khí độ, bởi vậy, khi ông nói năng chân thành, người nghe thường không nhịn được mà sinh hảo cảm, dễ dàng tin tưởng.
Chỉ tiếc rằng Mục Uyển đã thấy qua quá nhiều kẻ “cười ngoài mặt, giấu dao trong lòng”. So với lời, nàng tin hành động hơn.
Nàng mỉm cười có lệ, “Có phụ thân nói vậy, con yên tâm rồi. Như thế thì việc đưa con tiến cung để dễ dàng tiếp quản tài sản nương con để lại, hẳn cũng chẳng phải ý của cha, đúng không?”
Mục Hưng Đức sững người, rồi cau mày, quát khẽ:
“Con nghe ai nói ra cái lời hỗn xược ấy?”
Mục Uyển đáp, “Chuyện này cần gì phải nghe ai nói? Chỉ cần người có một chút khôn khéo cũng đoán ra được.”
Nàng ngước mắt nhìn thẳng Mục Hưng Đức, “Nếu không phải vậy, thì có người cha nào lại tự tay phá hỏng hôn sự của nữ nhi mình, khăng khăng muốn đưa nàng vào cung chứ? Dẫu cha có thật sự muốn đem hôn sự ấy gán cho nhị muội, cũng đâu cần bức con đến đường cùng, đúng không?”
Mục Hưng Đức cau mày, còn định nói thêm gì đó, nhưng Mục Uyển lại chẳng muốn nghe mấy lời dỗ trẻ con vô nghĩa. Nàng dứt khoát nói thẳng:
“Chuyện khế nhà này, con chỉ muốn cho cha một lời cảnh tỉnh. Người có thể nghĩ những thứ trong tay con là của Mục gia, nhưng trên thực tế, con muốn xử lý thế nào là quyền của con, người không quản được.”
Nàng khẽ cong môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt:
“Đã duỗi tay, thì cũng nên chuẩn bị sẵn tinh thần… bị chặt tay.”
Mục Hưng Đức mày kiếm dựng thẳng:
“Sao phải nháo đến mức này? Có chuyện gì không thể ngồi lại mà nói với cha sao?”
Mục Uyển nhìn ông, nửa cười nửa không:
“Con chưa từng nói sao?”
“Con đã nói rõ rằng con không muốn vào cung, hôn sự với Lý gia con cũng không lui. Cha nghe lọt được câu nào không?”
Mục Hưng Đức theo phản xạ phản bác:
“Sao lại không nghe? Cha vốn không định đưa con vào cung, hôn sự với Lý gia vốn dĩ chính là của con.”
Khóe môi Mục Uyển vẫn giữ nụ cười, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ châm chọc:
“Cha không tính đưa con vào cung, nhưng lại có cách khiến con tự nguyện bước vào. Giống như hôm qua vậy, chỉ cần buông một câu với Ngô quốc cữu rằng dung mạo của con hơn nhị muội một bậc, hắn chỉ cần để mắt tới con một cái thôi, thì dù là Lý gia cũng chẳng thể bảo vệ nổi. Nếu con không muốn vào phủ Ngô quốc cữu làm một thị thiếp, thì con chỉ còn con đường tiến cung mà đi.”
“Con vừa vào cung, tài sản nương con để lại liền rơi vào tay cha, hôn sự với Lý gia được nhường cho nhị muội. Cả nhà vui vẻ, hy sinh một mình con thôi mà, hạnh phúc toàn Mục gia?”
Mục Hưng Đức lần này thật sự thấy oan ức, vội nói:
“Cha sao có thể làm ra chuyện như thế được!”
Mục Uyển chẳng buồn để ý tới ông biện giải, chỉ nhàn nhạt nói tiếp:
“Đáng tiếc, lần này con lại được Trấn Bắc Hầu giúp đỡ.”
Nghe vậy, Mục Hưng Đức lập tức dò hỏi:
“Hôm qua cha cũng muốn hỏi rồi, con làm sao có thể mời được Trấn Bắc Hầu?”
Mục Uyển trợn mắt nói dối:
“Không có gì đâu, Trấn Bắc Hầu… thưởng thức con thôi.”
Trên mặt Mục Hưng Đức hiện rõ vẻ “Con cho cha là kẻ ngốc chắc?”, mà Mục Uyển cũng chẳng buồn biện minh, ông chẳng phải coi nàng là con ngốc sao, cả hai cha con đều cùng một kiểu.
“Thật ra, dù con không nhờ được Trấn Bắc Hầu, nếu đến lúc đó con thật sự phải vào cung, vì muốn sống tốt hơn, leo cao hơn, con hoàn toàn có thể dâng hết tài sản của mình lên. Khi ấy, nếu con còn thức thời mà đưa cả Mục gia quy phục Ngô gia, con tin Thái hậu chắc chắn sẽ nhìn con bằng con mắt khác. Cha thấy sao?”
Mục Hưng Đức bỗng thấy sống lưng lạnh toát, ông không ngờ nữ nhi này lại có thể chẳng nể ai như thế. Trên mặt vẫn là thở dài, giọng mang theo ý khuyên răn:
“Uyển Uyển, thế đạo này nữ nhân muốn đứng được, một là dựa nhà mẹ đẻ, hai là dựa trượng phu. Nếu con hại Mục gia, con có chỗ tốt gì chứ?”
Mục Uyển hỏi lại:
“Nương con vì nể mặt con, bà cùng cha một lòng đồng tâm hiệp lực giúp Mục gia làm ăn hưng thịnh. Nhưng kết quả con được chỗ tốt nào? Mối hôn sự tốt bị hủy, tài sản nương để lại bị giao ra, còn bị vây trong cung chờ chết?”
“Nếu đã định sẵn con phải mất hết những gì nương để lại, chi bằng chính tay con dâng trước. Ít ra, con không cần vào cung, còn giữ được chút tự do. Mục gia thiếu số tài sản ấy cũng chẳng đến nỗi suy bại, xét thế nào cũng có lợi, chẳng phải sao?”
Nghe đến đây, Mục Hưng Đức thoáng nghĩ tới dáng vẻ khác thường của Trấn Bắc Hầu ngày hôm qua, thậm chí còn hạ mình hỏi thăm ông và Thẩm thị, chẳng lẽ Mục Uyển dùng tài sản trong tay để làm giao dịch với Trấn Bắc Hầu?
Ý thức tới có khả năng này, ông tiếp tục thử dò:
“Trấn Bắc Hầu… hắn có đòi bạc sao? Con cho hắn bao nhiêu?”
Mục Uyển cao thâm khó đoán: “Cha đoán xem?”
Rồi nàng thong thả nói thêm, “Bất quá cha yên tâm, những sản nghiệp có dính dáng đến Mục gia vẫn nằm trong tay con. Chút việc riêng này, tuyệt đối không ảnh hưởng đến sinh ý của cha đâu.”
Mục Hưng Đức không thể nào làm ngơ trước sự cứng rắn của Mục Uyển: “Con đang uy hiếp ta sao?”
Mục Uyển nhìn thẳng vào ông, nụ cười mềm mại đáng yêu: “Đúng vậy, Tàng Trân Lâu chỉ là một lời nhắc nhở thôi. Nếu chừng ấy vẫn chưa đủ thì… Thuận Phong Tiêu Cục hẳn cha cũng từng có qua lại. Lần sau, e rằng không còn là ‘cung ứng khó khăn’ mà là ‘có tiền cũng chẳng mua được’ đâu.”
Mục Hưng Đức kinh ngạc:
“À, nghe nói người khác đưa ra thù lao cực cao mà đều không đào được người đi đó.”
Mục Hưng Đức lại lần nữa chột dạ, ông nhìn Mục Uyển, phảng phất như lần đầu tiên quen biết nữ nhi này.
Trong ấn tượng của ông, Mục Uyển không phải quanh quẩn trong phủ ăn chơi hưởng nhạc, thì cũng là theo Hứa Khuynh Lam ra ngoài du ngoạn. So với Mục Nhu thức khuya dậy sớm luyện chữ, làm thơ, nàng hầu như không đụng đến sách vở. Từ trước đến nay, giữa nàng với Thẩm thị và Mục Nhu vẫn là nước sông không phạm nước giếng, chưa từng thật sự gây chuyện gì.
Cùng lắm cũng chỉ nghe Thẩm thị thở dài than rằng con bé ấy không học vấn, không nghề nghiệp, tương lai sẽ bị Lý gia xem thường, không giúp ích được gì cho Mục gia mà thôi.
Ai ngờ, lần đầu tiên nàng để lộ nanh vuốt, lại cắn thẳng vào chính người làm cha này, mà xem chừng, cú cắn ấy đại thành công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




