Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 7: Mục Uyển Phản Kích

Cài Đặt

Chương 7: Mục Uyển Phản Kích

Ba mươi phút sau, Tiểu Lục dẫn xe ngựa trở về, phía sau còn có vài hộ vệ phủ Ngô quốc cữu. Xa xa nhìn thấy Tạ Hành liền xoay người rời đi.

Mục Uyển sửng sốt một chút mới phản ứng lại. Đại khái Ngô quốc cữu không cam lòng để con mồi trốn thoát khỏi tay giữa ban ngày, thấy nàng dám dựa tên tuổi Tạ Hành để cáo mượn oai hùm, nên mới phái người đến xác nhận. Mặc dù cảm thấy không có khả năng, nhưng hắn cũng không dám tự mình tới, có thể thấy đối với Tạ Hành, hắn vẫn sợ hãi.

Bất quá, lúc này Mục Uyển cũng phần nào lý giải được tâm trạng của hắn, đến nàng hiện giờ cũng muốn cách xa tên điên phê này, về sau càng không bao giờ muốn có liên quan đến hắn…

Nhưng chỉ nửa canh giờ sau, cửa son tám hướng Mục trạch rộng mở, Mục Hưng Đức từ chỗ khác vội vàng đuổi tới. Nhìn thấy nam nhân cao lớn ngồi trên lưng ngựa mà kinh sợ, hành lễ:

“Hầu gia đại giá quang lâm, không kịp từ xa tiếp đón!”

Thẩm thị cũng vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phủ. Khi nhìn thấy nam tử tuấn mỹ trên lưng ngựa, ánh mắt sáng lên, “Không biết hầu gia giá lâm, chính là lợi ích to lớn cho Mục phủ chúng ta?”

Rồi nhanh chóng phân phó nha đầu phía sau: “Mau đi tìm nhị cô nương trở về!”

Hiển nhiên là đang ôm mong đợi.

“Cha! Phu nhân!” Mục Uyển vén mành xe ngựa.

Mục Hưng Đức trừng lớn đôi mắt khiếp sợ, “Uyển Uyển! Con sao lại ở chỗ này…”

Thẩm thị bật thốt: “Ngươi không phải bị Ngô quốc cữu…”

Rồi như bừng tỉnh, bà kích động hành lễ trước Tạ Hành, giọng nói vang dội:

“Đa tạ hầu gia cứu tiểu nữ! Đại ân đại đức, Mục phủ chúng ta suốt đời khó quên!”

Mục Uyển vẻ mặt nghi hoặc:

“Ta làm sao vậy? Cái gì Ngô quốc cữu, Hầu gia làm sao cứu ta?”

Tạ Hành ngồi trên lưng ngựa, nhìn xuống Mục Hưng Đức và Thẩm thị:

“Cha là cha ruột, nương là kế mẫu?”

Hắn dùng câu trần thuật, nét mặt không hề biểu lộ gì, ánh mắt phảng phất nhìn thấu tất cả, áp lực khiến Mục Hưng Đức và Thẩm thị đồng thời biến sắc.

Mục Hưng Đức run rẩy, cẩn trọng hỏi:

“Hầu gia lời này ý gì? Có phải… có điều gì không ổn?”

“Không có gì không ổn,” Tạ Hành đáp, như chỉ thuận miệng hỏi, rồi tiếp tục:

“Nữ nhi của ngươi có tay nghề nướng thịt không tồi. Hôm nay là ngày nghỉ tắm gội, vừa lúc ra ngoài thành đến Phục Ngưu Sơn săn bắn, trùng hợp gặp phải, cùng ăn một bữa, sau khi kết bạn trở về thành liền nghe được trên đường cái tin nàng bị Ngô quốc cữu bắt đi.”

Hắn ngồi trên cao, liếc nhìn Mục Hưng Đức:

“Quốc cữu gia nếu bị oan uổng, lại biết đại cô nương nhà ngươi cùng ta đồng hành, sợ sẽ tưởng ta làm chuyện xấu, tham tấu ta một quyển liền không tốt. Cho nên ta phải đến đây xem rõ. Trong chốc lát, nếu Ngô quốc cữu tự mình tới giằng co với các ngươi, cũng có thể tỉnh giải oan uổng cho hắn.”

Mục Hưng Đức sắc mặt biến đổi, lập tức quỳ xuống:

“Thảo dân không dám!”

Thẩm thị cũng quỳ theo, sợ đến mức lời nói lắp bắp:

“Dân… dân phụ… dân phụ không dám!”

Tạ Hành không để ý tới họ, mắt liếc về phía không xa.

Ở chỗ đó, một chiếc xe ngựa đang đi tới. Ban đầu tốc độ rất nhanh, nhưng khi nhìn rõ người trên lưng ngựa, xe bỗng đột ngột dừng lại, không hề động đậy.

Tiểu Lục lớn giọng quát:

“Người nào? Xuống xe!!”

Xa phu vội nhảy xuống xe, nha hoàn vén mành, liền thấy Mục Nhu ngồi trên xe ngựa, toàn thân cứng đờ không động đậy.

Tiểu Lục thúc ngựa tiến lên:

“Làm chuyện gì trái với lương tâm sao? Bị dọa thành như vậy, xuống xe!”

Mục Nhu cắn chặt răng, được nha hoàn nâng xuống xe, chân đã mềm nhũn vì sợ hãi.

Cố nén run sợ, Mục Nhu run run phúc lễ với Tà Hành:

“Dân nữ Mục Nhu, tham kiến đại nhân.”

Nàng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng người kia. Mặc dù đã trải qua nhiều năm, nàng vẫn nhớ rất rõ khi Xích Linh tộc đông hạ tấn công năm đó, ngoài hoàng cung, vì để ngăn đám người hoảng hốt chạy trốn quấy nhiễu đến loan giá của Thái hậu, hắn một kiếm giết một người, xa xa phía trước chất đầy thi thể, máu đỏ tươi uốn lượn thành khe dưới chân hắn. Hắn không có một chút biểu tình dư thừa, giống như Tu La ác quỷ từ địa ngục bò ra.

Lúc đó, nàng cũng chỉ biết cầu sống, trơ mắt nhìn đại thái giám ngã xuống trước mặt mình, máu tươi ấm nóng văng khắp người, chỉ nghe được một câu lạnh như băng:

“Nhu phi nương nương, thỉnh về cung.”

Mục Nhu gắt gao bóp chặt lòng bàn tay, cưỡng bách bản thân bình tĩnh lại.

Tiểu Lục hỏi:

“Đi đâu vậy? Sao đứng lại không đi tiếp?”

Mục Nhu run run đáp:

“Nghe nói đại tỷ tỷ xảy ra chuyện, tiểu nữ muốn đi cầu tỷ muội hỗ trợ. Khi tới gần thì thấy hầu gia, liền nghĩ có phải Minh Kính Tư phá án, nên không dám quấy rầy.”

Tiểu Lục cười một tiếng:

“Hoá ra là gấp quá, không chờ được phát ra tin tức, ngươi đây là sợ người khác không biết đại cô nương gặp chuyện à?”

Mục Nhu trong lòng run lên, lập tức quỳ xuống:

“Dân nữ không dám.”

Tiểu Lục liếc về phía Tạ Hành, nhưng Tạ Hành không để ý đến họ, trực tiếp thúc ngựa rời đi.

Tiểu Lục cười như không cười, quét mắt nhìn mọi người Mục gia, rồi nói với những người đi phía sau:

“Sự tình đã rõ ràng, đi thôi.”

Cho tới khi đoàn người Minh Kính Tư biến mất khỏi phố phường, Mục Hưng Đức, Thẩm thị và Mục Nhu mới được hạ nhân nâng dậy, chậm rãi đứng lên.

Hàng xóm vốn luôn tránh sau cửa để xem náo nhiệt cũng chạy ra, có người hỏi:

“Vị quan gia kia là có ý gì? Sự tình rõ ràng là thế nào? Các ngươi thật sự oan uổng cho Ngô quốc cữu sao? Ngô quốc cữu sẽ không thật sự chạy tới chứ?”

Mục Hưng Đức tim đập thình thịch, ông ta cũng không biết Trấn Bắc hầu rốt cuộc có ý gì, cái loại không biết thái độ chính xác mới là đáng sợ nhất, mọi việc rốt cuộc đã qua chưa? Hầu gia có bất mãn với Mục gia không? Sau này có nhắm vào hắn hay không?

Ông ta theo bản năng nhìn về phía Mục Uyển. Bên hàng xóm cũng sớm tò mò, có người hỏi:

“Ngươi không phải bị Ngô quốc cữu bắt đi sao? Sao lại đi Phục Ngưu Sơn săn thú được?”

Mục Uyển làm vẻ mặt thái quá:

“Ta lại đâu có tài mạo như nhị muội, Ngô quốc cữu vì sao phải bắt ta?”

Hàng xóm gật gù có lý, “Xác thật, dù nói Ngô quốc cữu tham hoa háo sắc, muốn bắt cũng chỉ bắt xinh đẹp, căn bản không có đạo lý bắt ngươi.”

Mục Uyển:…

Tuy rằng là đang nói giúp, nhưng sao nàng chẳng thấy cao hứng chút nào thế này?

Hàng xóm lại nhìn sang Mục Hưng Đức, nghi hoặc nói:

“Sao đang êm đẹp lại truyền ra lời này?”

Có người khôn khéo, kết hợp với mấy lời Tiểu Lục nói, dường như đã hiểu ra chuyện gì, ánh mắt nhìn ba người nhà Mục đều thay đổi.

“Mục phu nhân, việc này ngài chưa làm rõ ràng đã cầu người hỗ trợ, ngươi nói chúng ta có thể giúp được gì?”

“Xác thật, người lợi hại nhất mà nhị cô nương quen biết chính là nữ nhi Lễ Bộ thị lang, ai dám chọc Ngô quốc cữu… Vậy mà lại đem chuyện này truyền ồn ào khắp nơi.”

“Còn không phải nhờ Trấn Bắc hầu tự mình tới, nếu không, chuyện này truyền ra, đại cô nương nhà ngươi còn muốn sống hay không?”

Một người cười nhạo:

“Có sống được hay không chưa biết, nhưng Lý gia bên kia từ hôn là chắc chắn rồi.”

Thẩm thị vốn chột dạ vì lời nói của Tạ Hành, nghe vậy cũng nhịn không được, nói lớn:

“Chúng ta nghe nói đại cô nương gặp chuyện, quan tâm quá ắt sẽ loạn, không chạy nhanh đi cứu người, ngồi trong nhà phát sầu sao?”

Một vài người lý giải cách làm của nàng:

“Thật ra nếu xảy ra chuyện này, coi ngựa chết như ngựa sống mà chạy chữa, phải thử một chút thôi.”

“Ha hả, đều là người làm đương gia ta hỏi ngươi, nếu con gái ngươi gặp chuyện như thế, ngươi sẽ lặng lẽ tìm người, hay là phát động cả nhà, không câu nệ thiếu gia cô nương nào nơi nơi cầu giúp, để cho cả thành đều biết?”

Đang nói, bỗng có người từ xa chạy đến, thở hổn hển:

“Tin lớn! Ngô quốc cữu từ ngoài thành đã trở lại rồi, đầu bị ong chích sưng đầy đầu!”

Giọng người đó gấp gáp, nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười.

Mọi người: ……

Cả đám đồng loạt nhìn về phía Thẩm thị, người ta bị ong chích sưng đầu, làm sao còn có tâm tư bắt Mục Uyển?

Thẩm thị vốn đã không phản bác nổi, giờ càng như bị đè bẹp, tội danh hãm hại con vợ cả xem như đã rõ ràng.

Mục Hưng Đức chịu không nổi ánh mắt chỉ trỏ khắp nơi, vội vàng sai người đón Mục Uyển bọn họ nhanh chóng vào phủ.

Khi đến cổng trong, Mục Uyển khẽ phúc người, mỉm cười nói:

“Cha, phu nhân, nhị muội muội, phần tình nghĩa này, Mục Uyển xin ghi nhớ. Sau này nhất định báo đáp.”

“Chơi ban ngày cũng mệt rồi, nữ nhi xin phép về nghỉ trước.”

Nói xong, Mục Uyển lập tức quay người trở về Ngô Đồng Uyển.

Thẩm thị hơi kích động: “Đại cô nương nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ nàng cũng nghĩ là ta với Nhu Nhi cố ý hãm hại nàng sao?”

Từ sau khi vào cửa, Mục Hưng Đức vốn vẫn trầm lặng bỗng cất tiếng hỏi:

“Chuyện Uyển Uyển bị Ngô quốc cữu bắt đi, là ai nói cho bà biết?”

Ông lại quay sang Mục Nhu:

“Nhu Nhi, con ra ngoài từ khi nào? Ai bảo con đi tìm người?”

Mục Nhu còn chưa kịp mở miệng, Thẩm thị đã vội che trước mặt nữ nhi, vẻ mặt giống như chịu đại ủy khuất, vành mắt đỏ hoe:

“Lão gia nói vậy là có ý gì? Người ngoài có thể tùy tiện phỏng đoán thì thôi đi, nhưng lão gia cũng nghi ngờ mẫu nữ ta sao?”

“Trên đường Vinh Xương, bao nhiêu người đều tận mắt thấy, chẳng phải lão gia cũng đã đi hỏi rồi sao? Còn Nhu Nhi, nó chỉ tình cờ nghe được chuyện này, sợ tỷ tỷ gặp nạn nên mới vội đi cầu người. Tiểu cô nương suy xét không chu toàn, lão gia sao có thể nói là nó cố ý hại người được?”

Mục Hưng Đức nhìn Mục Nhu khuôn mặt bị doạ tái nhợt, nhất thời không phân biệt được lời Thẩm thị nói là thật hay giả. Dù sao việc Ngô quốc cữu công khai truy người cũng là thật, không ít người tận mắt chứng kiến.

“Thôi bỏ đi, tuy ta không biết Uyển Uyển làm sao lại được Trấn Bắc hầu che chở, nhưng giờ người không sao, thanh danh cũng giữ được, đó là chuyện tốt.”

Mục Hưng Đức nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định sang hỏi Mục Uyển một chút. Dù sao đám người Minh Kính Tư đối với nàng dường như khách khí khác thường. Có khi, trong nguy hiểm cũng ẩn chứa cơ hội...

Ông vốn không định truy cứu chuyện này nữa, nhưng Thẩm thị lại không chịu thôi:

“Nàng ta thì không sao, còn mẫu nữ ta lại phải mang cái tiếng bụng dạ khó lường!”

“Thiếp thì thôi không nói, nhưng Nhu Nhi đang trong lúc mấu chốt bàn chuyện hôn sự, giờ bị người gán tội hãm hại tỷ tỷ, còn mong gì tìm được mối tốt nữa chứ!”

“Huống hồ, lời của Tạ hầu gia kia chẳng qua là để dỗ yên người ngoài. Đại cô nương bị Ngô quốc cữu đuổi bắt, bao nhiêu người đều thấy rõ. Nay hầu gia chỉ nói mấy câu làm sáng tỏ, lão gia thật cho rằng Lý gia sẽ tin nàng ta lông tóc không tổn hại gì sao?”

Mục Hưng Đức nghe vậy, hiểu ngay Thẩm thị đang ép mình sớm thúc đẩy việc hôn nhân giữa Mục Nhu và Lý gia. Trước đây ông cũng có ý định tính toán tìm cơ hội nói chuyện với Lý gia, nhưng hôm nay Trấn Bắc hầu đích thân tới cửa, tuy chỉ nói vài câu, lại rõ ràng là chống lưng cho Mục Uyển khiến ông không khỏi do dự.

Thẩm thị rất hiểu người bên gối mình, lòng càng nóng ruột, vội nói tiếp:

“Hầu gia chẳng qua nghi có kẻ châm ngòi giữa ngài ấy và Ngô quốc cữu nên mới đến hỏi thử, sao lại để mắt đến nhà chúng ta? Hơn nữa, ai chẳng biết Trấn Bắc hầu trong lòng chỉ nhớ thương trưởng nữ của Thủ phụ. Lão gia thử nghĩ xem, đại cô nương luận dung mạo, tính tình, tài tình, có điểm nào so được với người ta?”

“Nếu thật sự là chúng ta phạm vào chuyện này, Minh Kính Tư đã sớm bắt đi rồi! Hầu gia chẳng qua dọa dẫm mấy câu mà thôi. Có khi là đại cô nương cầu xin hắn giúp, hắn thuận miệng nói vài lời. Chẳng phải lần trước Nhu Nhi rơi xuống nước, hầu gia cũng tiện tay giúp đỡ đó sao?”

Thẩm thị đem hết những lý do có thể nghĩ ra nói một lượt. Đúng là Trấn Bắc hầu vừa ra mặt, thanh danh của mẫu nữ các nàng e rằng bị ảnh hưởng không nhỏ. Nếu chuyện này không sớm định đoạt, ai biết được ngày sau sẽ có biến cố gì? Rõ ràng chỉ còn cách một bước.

Nhưng những lời nàng nói vẫn chẳng thuyết phục nổi Mục Hưng Đức. Dù thế nào đi nữa, Tạ Hành công khai đứng ra vì Mục Uyển là sự thật. Mà Mục Hưng Đức vốn là người làm ăn khôn khéo, việc nào có khả năng mang hiểm họa, tất nhiên sẽ không dám manh động.

“Để ta suy nghĩ thêm.”

Mục Hưng Đức không đồng ý, Thẩm thị cũng hết cách. Còn Mục Nhu, từ đầu đến giờ vẫn hoảng hốt bên cạnh cũng dần tỉnh lại, trong lòng càng thêm bất an. Giờ phút này nàng chẳng còn tâm trí lo chuyện Mục Uyển tiến cung gì nữa, chỉ mong sớm gả thuận lợi vào Lý gia, mới là việc quan trọng nhất.

Trở về Trúc Thật viện, Mục Nhu lập tức gọi nha hoàn thân cận đến, hạ giọng dặn dò:

“Ngươi đi tìm người…”

Trong khi bên Trúc Thật viện mẫu nữ họ Mục nóng ruột như kiến trên chảo nóng, thì ở Ngô Đồng uyển, Mục Uyển vừa vào phòng đã mềm người, ngã phịch xuống giường.

Vân Linh vội rót chén trà đưa tới, lo lắng hỏi:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Trấn Bắc hầu vì sao lại giúp đại cô nương?”

Khi nàng đuổi theo vào thành, vừa vặn gặp Mục Uyển cùng Tạ Hành trở về. Nàng tất nhiên tò mò, sao đại cô nương lại cùng Trấn Bắc hầu đi chung.

Mục Uyển khẽ run người, nói khẽ:

“Ngươi sẽ không muốn biết đâu. Tóm lại, hôm nay chúng ta chỉ là đi Phục Ngưu Sơn săn thú. Ngoài điều đó ra, nửa chữ cũng không được nhiều lời, nhớ kỹ chưa?”

Câu sau giọng đã trở nên nghiêm khắc.

Vân Linh sợ đến gật đầu như giã tỏi:

“Nô tỳ… biết rồi ạ.”

“Còn vì sao hắn lại giúp ta?” Mục Uyển suy tư, “Có lẽ không phải giúp… mà là cảnh cáo.”

Lúc ấy Tạ Hành đưa xe ngựa của nàng về, nàng vốn tưởng có thể tự mình trở về phủ, ai ngờ y lại thật gương mẫu, vào thành rồi còn đến thẳng Mục gia.

Giờ nghĩ lại, dù sao nàng đã tận mắt thấy bí mật của Trấn Bắc hầu. Mặc kệ là lý do gì Tạ Hành tạm tha cho nàng, thì cũng tuyệt đối sẽ không hoàn toàn bỏ qua.

Mục Uyển bắt chước giọng điệu của vị hầu gia tàn nhẫn kia, lẩm bẩm:

“Ngươi xem, ta biết nhà ngươi ở đâu, biết rõ tình cảnh của ngươi. Nếu ngươi dám để lộ nửa chữ chuyện hôm nay, không cần ta tự mình động thủ, cũng đủ khiến ngươi sống không bằng chết, cả nhà ngươi cũng sẽ đi theo chôn cùng!”

Nàng càng nói, sắc mặt càng tức tối:

“Thật là tâm tư ác độc!”

Vân Linh: “…”

Vậy nên, người rốt cuộc đã làm gì để người ta đối xử với người như thế? Không cho hỏi thì thôi, nhưng cũng đừng làm nô tỳ tò mò đến mất ăn mất ngủ thế này chứ!

Mục Uyển không để ý đến vẻ mặt áp chế sự hiếu kỳ của Vân Linh, bỗng bật dậy khỏi giường, “Không được! Kế hoạch phải tiến hành trước.”

Dù thế nào đi nữa, Tạ Hành hôm nay coi như đã giúp nàng một phen, nếu không nhân cơ hội này rèn sắt khi còn nóng, chẳng phải uổng phí bao nhiêu sợ hãi và kinh hách hôm nay sao?

Nàng cũng muốn xử người khác để an ủi một chút trái tim bé nhỏ vừa bị thương tổn của mình.

@

Ngày hôm sau, có hai tin tức bát quái, kế mẫu Mục gia âm mưu hủy hoại danh tiết nữ nhi của nguyên phối, muốn đổi hôn sự cho chính nữ nhi thân sinh của mình, và khế nhà của Tàng Trân Các Mục gia lại bị Mục gia đại cô nương mang đi cầm cố không thể chuộc lại. Hiện giờ không biết tin tức bị ai cố ý mua lại đã truyền khắp vòng tròn thương hộ ở Thượng kinh.

Nếu lời đồn phía trước chỉ là chuyện bát quái hậu viện, thì tin sau mới thật là một quả bom giữa giới thương nhân.

Tàng Trân Lâu, danh trấn toàn Đại Dĩnh, là cửa hàng châu báu bậc nhất. Trong lâu, trang sức chủng loại phong phú, kiểu dáng tinh xảo mới lạ, thường có bản giới hạn các sản phẩm độc nhất vô nhị. Vì thế, nơi này luôn được các nhà quyền quý, danh môn thế gia thi nhau tìm tới. Vậy mà hiện giờ, khế nhà của Tàng Trân Lâu lại không rõ tung tích.

Nếu ai có thể lấy được tờ khế ấy… Người có tâm tư lập tức nghe tin hành động.

….

Buổi chiều hôm đó, Mục Uyển đang ngồi trong viện làm diều xương khô. Mục Hưng Đức vội vàng xông vào, khuôn mặt luôn hòa khí sinh tài lúc này đen kịt nặng như mây giông.

Mục Uyển buông chiếc kìm trong tay khẽ phúc lễ, không nhanh không chậm nói:

“Cha có chuyện gấp gì thế? Sai người hầu đến gọi con là được, cần gì phải tự mình tới?”

Mục Hưng Đức không có tâm trạng hàn huyên với nàng, đi thẳng vào vấn đề:

“Là con cầm cố khế nhà Tàng Trân Lâu phải không?”

Mục Uyển không hề tỏ vẻ kinh ngạc, “Cha biết rồi à?”

Mục Hưng Đức nhíu mày:

“Bây giờ cả kinh thành đều biết, ta sao có thể không biết?”

“Uyển Uyển, con có biết khế ước Tàng Trân Lâu đối với nhà họ Mục chúng ta quan trọng đến mức nào không?”

Mục Hưng Đức thật sự muốn đau tim, “Tàng Trân Lâu là bảng hiệu chiêu bài của Mục gia! Với người ngoài, nó chỉ là một tờ khế ước năm ngàn lượng bạc, nhưng với Mục gia, giá trị của nó gấp mười lần còn chưa đủ!”

“Giờ cả kinh thành đang truy tìm xem là ai mua khế nhà đó. Nếu chẳng may rơi vào tay kẻ có dã tâm, đến lúc đó nhất định họ sẽ lợi dụng cơ hội này mà ép chúng ta một phen! Không, nếu có người cố ý mua lại, tất nhiên là có âm mưu! Một khi khế nhà bị mua mất, buộc Tàng Trân Lâu phải dời đi, con có biết tổn thất đối với Mục gia sẽ lớn đến mức nào không?! Nếu người ta hét giá ba vạn, năm vạn lượng bạc, cha cũng chỉ có thể cắn răng mà giao ra thôi, con hiểu không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc