Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 9: Mục Hưng Đức Ta Rốt Cuộc Đã Trêu Chọc Phải Thứ Gì Đây……

Cài Đặt

Chương 9: Mục Hưng Đức Ta Rốt Cuộc Đã Trêu Chọc Phải Thứ Gì Đây……

Mục Hưng Đức nghiêm túc đánh giá lại Mục Uyển, gây ra chuyện lớn đến thế, vậy mà vẫn bình thản, ung dung như không, không hề chút nào bất an.

Đến cả nhi tử mà ông tỉ mỉ bồi dưỡng nhiều năm cũng chưa chắc có được cái bản lĩnh đối kháng quyết đoán như vậy.

Mục Uyển cầm lấy ấm trà, thong thả rót đầy chén cho cha, rồi mỉm cười nhàn nhạt nói:

“Cha có từng nghĩ qua không, nếu như con thật bị Ngô quốc cữu bắt đi, giây phút sinh tử cùng đường còn có thể làm chết hắn, vậy khi đó kết cục Mục gia sẽ ra sao?”

“Giết… giết hắn ư…”

Mục Hưng Đức chỉ cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Một tiểu thư khuê các mà lại có thể bình thản nói ra mấy lời như “giết người”, huống hồ đối tượng lại là Ngô quốc cữu chẳng ai dám đắc tội…

Kết quả, chỉ thấy Mục Uyển khẽ nâng tay áo, một mũi đoản tiễn lạnh lẽo vút ra, găm phập vào khung cửa sổ. Nàng mỉm cười, dịu dàng nói tiếp: “Cha cũng biết, con từ nhỏ đã tích mệnh quý mạng sống, nên nương để lại cho con không ít vật phòng thân.”

Nói rồi, nàng tháo chiếc trâm trên đầu xuống, khẽ xoay một vòng, lập tức một mũi cương châm dài ba tấc lóe sáng ánh lam hàn khí.

Ánh thép lạnh phản chiếu vào mắt khiến Mục Hưng Đức vô thức nuốt khan.

Được rồi, hắn tin, nữ nhi này thật sự dám làm ra chuyện đó.

Ông hít sâu hai hơi, cố gắng hòa hoãn giọng điệu:

“Chuyện này, con quá đa nghi rồi. Cha tuyệt đối không làm ra chuyện như vậy.

Hổ dữ còn chẳng nỡ ăn thịt con, cha dẫu có lòng tư lợi đến đâu, cũng không đến mức phát rồ mà tự tay đạp đổ tiền đồ của chính nữ nhi mình.”

Mục Uyển lại nói: “Con biết không phải cha làm. Nhưng người ra tay là Mục Nhu.”

“Vừa rồi cha cũng nói, nữ nhi muốn lập thế, một dựa nhà mẹ đẻ, hai dựa nhà chồng. Vậy nếu nữ nhi phạm vào tội lớn, nhà mẹ đẻ có thể khoanh tay đứng nhìn sao? Người là cha, người có thể giả vờ như không biết sao? Là con hay Mục Nhu cũng vậy.”

Mục Hưng Đức không nói gì. Phản ứng đầu tiên của ông không phải là kinh hãi vì chuyện này do Mục Nhu làm, có lẽ trong thâm tâm, ông cũng hiểu rõ người được lợi nhiều nhất từ việc Mục Uyển vào cung chính là mẫu nữ Thẩm thị. Điều khiến ông bất ngờ hơn cả lại là cách Mục Uyển xử lý chuyện này.

Ông bỗng nhận ra, đại nữ nhi của mình không chỉ là có thủ đoạn. Chuyện lớn đến thế, nàng rõ ràng đã biết chân tướng, vậy mà không hề để lộ nửa điểm sơ hở trước mặt Thẩm thị và Mục Nhu, lại chọn giải quyết tận căn nguyên từ hắn. Đó là một tầm nhìn mang tính đại cục, loại ý thức này có người phải trải qua bao năm lăn lê bò lết, đầu rơi máu chảy mới có thể ngộ ra được. Thậm chí có kẻ suốt đời cũng không thể nào đạt tới. Ấy vậy mà nàng, mới chỉ mười bảy tuổi.

Mục Hưng Đức vốn là một thương nhân khôn khéo, nên khi nhận ra năng lực thật sự của Mục Uyển, ông lập tức đổi thái độ, từ có lệ lừa gạt chuyển sang thẳng thắn thương lượng.

“Vậy con muốn gì?”

Mục Uyển đáp:

“Con không tiến cung.”

“Được!”

So với sự do dự khi nghe mấy lời thổi gió của Thẩm thị, lần này Mục Hưng Đức lại đáp ứng cực kỳ thống khoái.

Rốt cuộc, ông đã được chứng kiến qua lực sát thương của Mục Uyển. Chỉ mới nảy ra ý định đưa nàng vào cung, nàng liền muốn phá sập Tàng Trân Lâu của Mục gia. Nếu thật sự không thuận theo ý nàng, e rằng chưa đến hai tháng, cả chín tộc Mục gia cũng phải chịu họa theo. Tuy ông cho rằng nàng có lẽ chỉ đang dọa mình, nhưng Mục Hưng Đức không dám mạo hiểm đánh cược, bởi khế ước của Tàng Trân Lâu quả thật đã bị nàng bán đi, mà những món trang sức nàng đeo có tẩm độc cũng là sự thật.

Mục Uyển nói:

“Chuyện cùng Lý gia từ hôn, nghe theo con.”

Mục Hưng Đức sửng sốt một chút: “Con muốn từ hôn với Lý gia?”

Mục Uyển cười mà như không cười, nhìn ông:

“Chẳng phải chính cha đã nói sao, dưa hái xanh thì không ngọt? Hơn nữa, cha còn cho rằng để muội muội gả sang đó mới là điều có lợi nhất cho Mục gia.”

Mục Hưng Đức lúng túng nói:

“Trước đây là cha không đúng. Nếu con vẫn muốn hôn sự này, cha sẽ đứng ra làm chủ cho con.”

“Không cần.” Mục Uyển không sao cả, “Nhị muội thích thì nhường cho nàng cũng tốt.”

Rồi nàng điềm nhiên nói tiếp:

“Tuy con không đọc nhiều thi thư, nhưng cũng biết trâu bò không đồng sức sẽ loạn kéo xe, bao nhiêu gia tộc suy vong, chẳng phải đều bắt đầu từ chuyện anh em bất hòa đó sao.”

“Tỷ muội giành chung một phu quân, chẳng những khiến người ta chê cười, mà nếu giữa chúng ta thật sự sinh hiềm khích, e rằng cuối cùng cha cũng chẳng được ké ánh sáng của ai.”

So với Thẩm thị luôn tìm mọi cách xúi giục ông đi cạy góc tường, thì sự điềm đạm và độ lượng này của Mục Uyển khiến Mục Hưng Đức phải nhìn nàng bằng con mắt khác.

“Hôn sự này vốn dĩ là của con, vậy giờ nhị muội bên đó, để cha đi nói lại.”

Lần này, lời Mục Hưng Đức nói ra là thật lòng.

Là nam nhân ông hiểu rõ đàn ông hơn ai hết, cái gọi là tình yêu, chỉ có thể giữ người ta trong nhất thời, còn muốn gắn bó dài lâu, cuối cùng vẫn phải dựa vào thủ đoạn và năng lực.

Nhìn Hứa Khuynh Lam là biết, dù ông thường chán ghét sự bá đạo và cứng cỏi của nàng, nhưng vẫn phải thừa nhận nàng có sức hút riêng, trong lòng cũng không thể bỏ mặc. Nếu đối phương thật sự gặp chuyện lớn, ông vẫn sẽ dốc sức giúp nàng.

Làm nam nhân, ông không thích bị nữ nhân khống chế, nhưng làm phụ thân, hắn lại hy vọng con gái mình có thể quản được con rể.

Chỉ riêng chuyện này thôi cũng đủ để ông nhận ra, so với Mục Nhu thì Mục Uyển mới là người có thể thật sự đứng vững chân trong Lý gia.

Mục Uyển khẽ mỉm cười, không đáp lại lời ông, chỉ nhẹ nhàng dặn:

“Chuyện này, nữ nhi khuyên người nên tự hiểu trong lòng là được. Tuyệt đối không để lộ với bất kỳ ai, đặc biệt là với phu nhân và nhị muội.”

Mục Hưng Đức hơi nghi hoặc:

“Vì sao?”

Mục Uyển hỏi ngược lại:

“Cha nghĩ xem, Lý gia vì sao đã phát đạt như vậy mà vẫn kiên trì giữ hôn ước này?”

Mục Hưng Đức đáp:

“Thế gia, nhà cao cửa rộng, thường coi trọng thanh danh. Họ vốn mới phất lên, sợ bị người chê cười, nên tự nhiên không muốn dễ dàng thất tín.”

“Thế gia, nhà cao cửa rộng coi trọng thanh danh, nhưng chẳng lẽ dân thường thì không sao? Trong chuyện hôn nhân, thương hộ vốn đã bị người ta xem thường. Nếu chính chúng ta chủ động từ hôn, lại còn nói muốn đổi con dâu thành nhị muội, cha nghĩ bên ngoài sẽ nhìn Mục gia thế nào?”

Tự nhiên là chẳng có lời nào hay ho cả. Nói đại tiểu thư Mục gia không xứng với Lý Diệc Thần, còn nhị tiểu thư thì nhân cơ hội quyến rũ vị hôn phu của tỷ tỷ.

Đến cuối cùng, Lý Diệc Thần cùng lắm chỉ mang tiếng là một công tử phong lưu, nhưng danh tiếng của nữ nhi Mục gia thì hoàn toàn bị hủy.

Cho dù người được lợi là Mục Nhu, nàng cũng sẽ mang tiếng hồ mị, bị người Lý gia xem thường. Dù có Lý Diệc Thần che chở, nhưng thế gian này đâu thiếu những chỗ nam nhân không thể đến. Khi ấy, chị sợ một bước khó đi.

“Cho nên, phải để Lý gia chủ động.” Mục Uyển nói, “Nếu Lý Diệc Thần thật lòng thích nhị muội, vậy thì để hắn tự mình đứng ra tranh giành thay đổi người. Một nam nhân vì người mình yêu, ít ra cũng nên có chút bản lĩnh và dám gánh trách nhiệm chứ.”

Mục Hưng Đức nghe giọng điệu khinh thường của nàng, mơ hồ cảm thấy cái nữ nhi này nói thương yêu tỷ muội chẳng qua là giả, chướng mắt Lý Diệc Thần mới là thật.

Tuy vậy, ông cũng hiểu rõ ý nàng muốn nói. Nếu là Lý Diệc Thần chủ động đến Mục gia xin đổi người, thì đó chính là Lý gia đuối lý. Khi ấy, Mục Uyển có thể danh chính ngôn thuận công phu sư tử ngoạm mà đòi bồi thường, còn Mục Nhu cũng có thể tỏ vẻ từ chối không nhận, đến lúc Lý Diệc Thần hết lời cầu xin, thì mọi chuyện sẽ biến thành Lý Diệc Thần cưỡng cầu, chứ không phải Mục Nhu quyến rũ.

Như vậy, thanh danh của Mục Nhu chẳng những không bị tổn hại, mà ngược lại, còn khiến người ta tôn trọng.

Như vậy, đối với Mục gia mà nói là trăm lợi không một hại, chỉ có Lý Diệc Thần phải mang một tiếng xấu hồ đồ mà thôi. Nhưng cái ô danh ấy, so với thanh danh của nữ nhi nhà người ta, thì cũng chẳng đáng kể gì, hơn nữa, vốn dĩ là hắn muốn đổi người trước.

Thấy trong mắt Mục Hưng Đức ánh lên tia sáng hiểu rõ, Mục Uyển biết ông đã nắm được ý của mình, liền dặn dò tiếp:

“Cho nên, cha cứ cắn chặt rằng con không chịu hủy hôn, đừng để lộ chuyện này với kế mẫu và nhị muội. Nếu để hai người họ nôn nóng manh động, để Lý gia biết trước, thì quyền chủ động sẽ không còn nằm trong tay chúng ta nữa.”

Mục Hưng Đức tự nhiên hiểu rõ, có Mục Uyển đối lập ở đây, lại nhìn sang mấy trò mờ ám của Thẩm thị và Mục Nhu, quả thật không lên nổi mặt bàn.

“Nếu Lý Diệc Thần chịu không nổi áp lực, lại không chịu từ hôn với con thì sao?”

“Nếu hôn sự với Lý gia đã lui, vậy chuyện hôn nhân của con thì sao?”

Lúc này, Mục Hưng Đức thật lòng lo cho Mục Uyển, một nữ nhi có thủ đoạn như thế, phải được gả cho một nhà xứng đáng mới phải.

Trong lòng Mục Hưng Đức bắt đầu lay động, mấy đối tượng trước đó tỉ mỉ chuẩn bị cho Mục Nhu giờ đổi sang có chút không đủ nhìn. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn thấy Lý gia là tốt nhất, dòng dõi hiển hách, Lý lão phu nhân lại quý mến nàng, xem ra… để Mục Nhu gả qua đó, ngược lại có phần đáng tiếc.

Mục Uyển không biết trong lòng phụ thân đã bắt đầu hối hận vì quá dung túng mẫu nữ Thẩm thị, chỉ là khi thấy ông hỏi đến chuyện hôn sự của mình, nàng liền nhân cơ hội tự tăng thêm giá trị:

“Không vội, cha chẳng phải nói cảm thấy việc cung ứng hàng hóa ở phương Bắc có vấn đề sao? Để con giúp người xử lý một chút. Con chưa gả chồng, kiếm được tiền đều là của Mục gia, nếu gả đi rồi, tiền kiếm được lại thành của hồi môn của con. Vừa khéo Trạch Hải còn đang bận đọc sách, không có tinh lực trông coi, con tới giúp phụ thân xử lý?”

Mục Hưng Đức:……

Mục Trạch Hải là con trai của Thẩm thị, nhỏ hơn Mục Uyển ba tuổi.

Thẩm thị dung túng nữ nhi mình đoạt hôn sự của nàng, vậy thì nàng liền cướp lại gia nghiệp của nhi tử bà ta.

Mục Uyển cười tủm tỉm:

“Chuyện hôn sự của con, người hao chút tâm tư từ từ mà chọn. Nếu không tìm được người hợp ý, con sẽ ở lại trong nhà, giúp cha cũng không sao.”

Lúc này Mục Hưng Đức thật sự hối hận, hối hận vì trước kia để Thẩm thị thổi gió bên gối, kết quả lại làm mình chọc phải một sát tinh thế này.

Để thể hiện tình thương của người làm cha, Mục Hưng Đức nhẫn nại ở lại bồi Mục Uyển trò chuyện thêm một lúc, Mục Uyển cũng thu lại nanh vuốt, lại biến thành cô tiểu thư cả ngày chỉ biết ăn nhậu chơi bời, một đại cô nương vạn sự không cần động não.

Không khí vừa khéo hòa hoãn, Mục Hưng Đức mới nói:

“Cha còn chút việc phải xử lý, con nếu cần gì, cứ trực tiếp nói với cha.”

Mục Uyển vẻ mặt cảm động:

“Cảm ơn cha.”

Mục Hưng Đức thử dò:

“Vậy… khế nhà Tàng Trân Lâu?”

Mục Uyển vẫn mỉm cười, nhưng giọng điệu thì kiên quyết vô cùng:

“Phiền cha vất vả giúp con chuộc lại.”

Mục Hưng Đức nghẹn một hơi, trong lòng biết lần này chắc chắn phải móc ra một khoản lớn, nhưng lại không dám nổi giận, sợ rằng chỉ cần ông tức lên, cái giá phải trả sau đó sẽ còn đắt hơn gấp bội.

Tiễn cha đi rồi, tâm tình của Mục Uyển khá tốt.

Vân Linh nghi hoặc hỏi: “Vì sao tiểu thư lại chịu thua trước lão gia như vậy?”

Mục Uyển dạy nàng:

“Cái gì mà gọi là chịu thua? Gọi là nói mềm lời, làm cứng rắn. Cha ta nói một câu không sai, nữ tử trong thời này, muốn đứng vững phải có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa. Huống hồ, chuyện từ hôn hay hôn sự sau này đều phải nhờ cha ta ra mặt, để ông bằng lòng tự nguyện vẫn hơn là bị ép buộc.”

“Còn nữa, sinh ý nương ta để lại, Mục gia không thể rời Hứa thị, mà Hứa thị cũng chẳng thể rời Mục gia phải không? Hai bên cùng vui kiếm bạc to, thì cần gì phải cá chết lưới rách?”

Nàng thật không muốn mệt đầu đi gây dựng khách hàng mới đâu.

Vân Linh vẫn chưa phục, bĩu môi: “Thế thì vì sao tiểu thư còn giúp nhị cô nương?”

“Ai nói ta giúp nàng?” Mục Uyển không sao cả, “Ta chỉ giúp chính mình thôi, hơn nữa…”

Nàng từ từ cười, “… có vài người, không phải ngươi cứ giúp là họ có thể thành công.”

Nếu các nàng dám làm trái ý Mục Hưng Đức… ông sẽ còn cảm thấy các nàng là hạng yếu đuối cần được bảo hộ nữa sao?”

Vừa lúc cũng muốn xem thử, sống trong nhung lụa bao năm, Mục Nhu rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc