Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuy cảm thấy xấu hổ đến mức ngón chân muốn moi mặt đất tự bế, Mục Uyển vẫn thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra đối phương không phải là bọn cướp thật sự, mà là Minh Kính Tư. Thời đại này, Minh Kính Tư giống như Cẩm Y Vệ triều Minh, tuy thanh danh không mấy tốt đẹp, nhưng rốt cuộc vẫn là cơ quan chính quy của triều đình, chắc chắn sẽ không vô cớ hại người vô tội… phải không.
Nhưng Mục Uyển nhanh chóng nhận ra mình đã an tâm quá sớm. Đối phương đúng là Minh Kính Tư, nhưng mấy chuyện họ làm kia hình như không phải hành động đứng đắn.
Mục Uyển giả vờ không thấy máu me nhầy nhụa trên mặt đất, ngượng ngùng cười nói:
“Quấy rầy công vụ của các đại nhân, thật xin lỗi. Ta sẽ đi ngay.”
Nhưng vừa lùi một bước, một thanh kiếm lập tức áp vào cổ nàng. Cậu thiếu niên mặc đồ bó sát cười rạng rỡ:
“Xin lỗi, Mục đại cô nương, có lẽ phải nhờ cô lưu lại một chút.”
Mục Uyển: …
Nàng đánh bạo mở miệng: “Xin hỏi ‘một chút’ là bao lâu? Ta có thể đứng bên chờ…?”
Đối diện vang lên một tiếng cười khẽ. Mục Uyển quay đầu, cuối cùng vẫn phải nhìn về phía nam nhân nàng vẫn luôn không dám trực tiếp nhìn. Y ngồi trên một tảng đá nhô cao, mặc huyền y, quý khí thiên hành, gương mặt tuấn mỹ hoàn hảo. Lẽ ra đây nên là cảnh đẹp ý vui, nhưng bên chân hắn lại nằm một đôi thanh niên nam nữ mình đầy thương tích. Nữ nhân toàn thân nhuốm máu, thở ra thì ít mà hít vào thì nhiều. Nam nhân kia tuy tốt hơn đôi chút, nhưng bụng đầy những vết máu lớn, rõ ràng đã bị thương chí mạng, giờ lâm vào hôn mê.
Y không hề nhìn nàng, chỉ nghiêm túc khắc một viên châu. Dưới ánh mặt trời chính ngọ chiếu rọi, đôi tay thon dài bạch lãnh, rõ ràng là một hình ảnh thật xinh đẹp lại khiến người đối diện cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Hắn vẫn chưa ngẩng đầu, giọng nói mang theo ý cười:
“Nếu không đi trước xuống đó chờ?”
Mục Uyển lập tức câm miệng. Thanh âm dễ nghe như thế lại nói ra lời nói thật đáng sợ, thanh danh Tu La ác quỷ quả nhiên danh bất hư truyền.
Chừng nửa chén trà nhỏ sau, Mục Uyển đã bị trói tay ra sau, bất lực chứng kiến bí mật của Minh Kính Tư.
Mọi người đều hiểu, biết càng nhiều thì chết càng nhanh. Đây là chuẩn bị không cho nàng sống sót sao?!
Mục Uyển thật sự hoảng hốt. Nam nhân quỳ rạp trên đất cũng rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở to mắt.
“Tỉnh rồi?” Tạ Hành lên tiếng, thanh đao sắc bén trên tay vô tình cọ qua hạt châu bên cạnh, trực tiếp cắt lên ngón tay thon dài, máu tươi lập tức thấm ra.
Thiếu niên đồ bó sát bên cạnh lập tức nhíu mày:
“Hầu gia!” Hắn vội lấy ra một lọ thuốc mỡ đưa qua.
Tạ Hành khẽ phất tay, ra hiệu rằng mình không sao. Hắn để mặc cho máu nơi đầu ngón tay nhỏ xuống, rồi ấn vết máu ấy lên viên hạt châu đã gần như hoàn thành.
Viên châu không lớn, sắc đỏ sậm của máu dần lan ra nhuộm nó thành màu đen. Tạ Hành cúi đầu nhìn xuống thanh niên đang nằm bên chân mình.
“Hà Đường, ngươi theo ta đã bảy năm rồi phải không? Vì một nữ nhân… có đáng không?”
Người thanh niên được gọi là Hà Đường cố gắng ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập khổ sở và van cầu.
“Hầu gia… thật xin lỗi.”
Người nữ tử đang hấp hối bên cạnh nghe thấy giọng Hà Đường, cũng cố gắng mở mắt. Nàng run rẩy vươn tay, nắm chặt lấy tay thanh niên, gắng sức nói với Tạ Hành:
“Hầu gia… chuyện Cửu hoàng tử mất tích ta đã khai ra hết, Thái hậu bên kia ta cũng không thể trở về được. Chỉ xin ngài tha cho chúng ta một con đường sống. Ta và Hà Đường xin thề sẽ mai tích ẩn danh, vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt bất kỳ ai nữa…”
….
Mục Uyển đứng ngoài quan sát mà run rẩy kinh hãi. Tuy chỉ ít ỏi vài câu, nhưng cũng đủ để nàng hiểu rõ ngọn nguồn sự việc. Hai người kia, một người là ám vệ theo Tạ Hành nhiều năm, một người là nữ thám tử bên cạnh Thái hậu.
Đại khái họ đồng thời cùng tra xét vụ việc liên quan đến di chiếu tiểu hoàng tử mất tích khi vừa sinh ra. Nữ thám tử trước đó đã dò được thông tin trước, tính toán quay về kinh trình báo Thái hậu, nhưng kết quả đã bị Tạ Hành triệt hạ. Hắn tra tấn nữ thám tử để tìm ra thông tin về chuyện này.
Còn Hà Đường biết rằng nếu để nữ thám tử trong tay Tạ Hành, nàng chắc chắn không thể sống sót. Vì thế, Hà Đường mạo hiểm tiến đến cứu giúp, tính toán cùng nhau tẩu thoát. Nhưng kết quả đã bị Tạ Hành bắt gọn tại đây.
Kỳ thật, việc xử lý phản đồ vốn không phải chuyện lớn, nhưng trong quá trình đó lại hé lộ những tin tức mà một thương hộ như nàng không thể biết đến. Dù ai cũng biết đương kim Hoàng thượng lên ngôi danh không chính ngôn không thuận, có tin đồn rằng khi cung biến xảy ra ba năm trước, Tiên Hoàng có để lại di chiếu, cùng năm đó, tiểu Hoàng tử vừa mới sinh cũng mất tích.
Truyền thuyết là một chuyện, chân tướng lại là một chuyện khác. Điều mấu chốt của tin tức này chẳng phải nói lên Trấn Bắc hầu đối với Thái hậu và Hoàng thượng có phản tâm sao?
Nàng giờ đã biết rõ Trấn Bắc hầu có âm mưu phản nghịch. Vậy nàng còn có thể bình an mà rời khỏi nơi này không?
Quả nhiên, liền nghe Tạ Hành khẽ cười, từ trên cao nhìn xuống nữ tử mà nói:
“Thực xin lỗi, ta chỉ tin người đã chết.”
Mục Uyển: ……
Này đúng là xã hội hoàng quyền vạn ác, kẻ thảo gian giết người không gớm tay!
Nữ tử đại khái cũng biết mình chỉ là si tâm vọng tưởng, vốn chỉ định đánh cược chút tình cũ ít ỏi của Tạ Hành với Hà Đường, hiện tại đã không thể thực hiện được, nàng khàn giọng nói:
“Hà Đường theo ngươi bảy năm, trung thành tận tâm, cũng lập được không ít công lao oai hùng, huống hồ việc tiểu Hoàng tử mất tích hắn cũng không hay biết. Ngươi buông tha hắn, ta mặc ngươi xử lý!
“Tạ Hành! Trấn Quốc Công cùng các huynh trưởng của ngươi nhiệt huyết anh hùng, đều là người trung nghĩa, lại sinh ra ngươi máu lạnh vô tình, xảo trá nịnh nọt! Dưới chín suối, ngươi còn có gì thể diện để gặp bọn họ!
Thần sắc Tạ Hành không chút gợn sóng, nhưng dù bị trói cách đó năm mét, Mục Uyển cũng cảm nhận được trên người hắn tản mát lệ khí.
“Cho nên… họ đều đã chết rồi,” Tạ Hành nhàn nhạt nói, ngay sau đó “một luồng bạch quang lóe lên”, trên cổ Hà Đường thoáng chốc nhiều thêm một vệt máu.
Hà Đường không tỏ ra oán hận hay tức giận, chỉ gắt gao nắm chặt tay nữ tử, gian nan phát ra khí âm:
“Không… không được nói như vậy… Hầu… hầu gia ngài ấy không phải là kẻ vô tình…”
Hắn nhìn Tạ Hành với ánh mắt đầy bi thương: “Hầu gia… ta… đi trước một bước,” lại nhìn về phía nữ tử: “Ở dưới… đợi… nàng.”
Hắn gục đầu, ánh sáng trong mắt hoàn toàn “biến mất”.
“A Đường!” Nữ tử thê lương kêu một tiếng, bi thống nhìn về phía Tạ Hành:
“Tạ Hành, ta nguyền rủa ngươi cũng sẽ cùng ái nhân sinh ly tử biệt, không được chết già!”
Dứt lời, nàng lao vào thanh đao trong tay Tạ Hành, ngã lên người Hạ Đường tự sát tuẫn tình.
Thiếu niên mặc đồ bó sát tức giận không nhẹ, “Phi, phi, phi, nói hươu nói vượn, ngươi mới không có kết cục tốt.”
Tạ Hành lại lộ ra một nụ cười khó nói, giống như đang tinh tế nhấm nuốt câu nói cuối cùng của nữ thám tử: “Sinh ly tử biệt, chẳng có kết cục tốt, nói ra cũng đúng.” Ngữ khí có vẻ rất tán đồng.
Thiếu niên mặc bó sát không phục, lên tiếng: “Hầu gia!”
Tạ Hành không đáp, chỉ tháo xuống chuỗi ngọc trên cổ tay, tỉ mỉ đem hạt châu mới khắc kia xuyên vào.
Mục Uyển nhìn chằm chằm chuỗi ngọc nhan sắc không đồng nhất, có mới có cũ, trong lòng có một suy đoán lớn mật. Tên điên này không phải là giết một người lại khắc một hạt châu xỏ vào đó chứ. Nhìn chuỗi ngọc thật dài kia, nàng tự dưng cảm thấy da đầu tê dại.
Kế tiếp có phải đến lượt nàng không?
Quả nhiên, Tạ Hành bước tới gần. “Sao ngươi lại ở đây?”
Mục Uyển lúc này mới phản ứng lại đối phương vì sao không cho nàng rời đi, đại khái cho rằng nàng là thám tử hoặc thích khách. Vì vậy nàng vội giải thích: “Dân nữ vốn ước hẹn với người khác tới Thanh Phong Các, không ngờ nửa đường bị Ngô quốc cữu chặn lại, vì hoảng quá không biết đi đâu nên chạy vào núi… trời xui đất khiến lạc tới chỗ này.”
Tạ Hành nhướng mày: “Trời xui đất khiến?”
Mục Uyển dùng sức gật đầu, nàng thật sự không phải thích khách hay thám tử! Chỉ là đúng lúc mà thôi.
“Hầu gia,” thiếu niên mặc đồ bó sát cầm một mũi tụ tiễn đưa cho Tạ Hành, “Trên mũi tên có độc.”
Đó là mũi tiễn vừa được tháo ra khi trói tay nàng.
Tạ Hành cầm mũi tụ tiễn, nheo mắt nhìn chằm chằm mũi tên, lần nữa lặp lại: “Trời xui đất khiến?”
Mục Uyển nói: “Chung quy cũng phải có chút thủ đoạn phòng thân.”
Thiếu niên mặc đồ bó sát mang tay nải tuỳ thân của nàng mở ra, trên mặt đất là một bó tụ tiễn, vài túi gia vị, bình sứ chứa độc dược và thuốc giải, thậm chí còn có bộ chén đĩa gỗ.
Tạ Hành nheo mắt nhìn.
Mục Uyển yếu ớt giải thích: “Dân nữ chỉ là thói quen phòng bị cẩn thận thôi.” Ai quy định chạy trốn không thể thoải mái chứ?
Tạ Hành hỏi: “Nếu đổi lại là ta, ngươi có tin không?” Trên mặt y còn treo tươi cười, chỉ là nụ cười nhìn sao cũng cảm thấy thấm người.
Mục Uyển dùng sức gật đầu, “Tin! Ngài xem, ta thật sự không có dáng vẻ gì của thám tử.”
Tạ Hành không đáp, ánh mắt dừng lại trên đống độc dược và mũi tiễn, cười: “Một cô nương bình thường sẽ không giống như thế này.”
Mục Uyển tuyệt vọng nghĩ, trăm triệu không nghĩ tới mình có ngày vì tích mệnh mà phải bỏ mạng.
Tạ Hành vuốt nhẹ đao bên hông, chính là cái hắn vừa dùng để giết phản đồ. Nhìn thấy hắn có dấu hiệu rút đao, Mục Uyển lập nhanh chóng nói: “Ngưu Mã lệnh!”
Tay Tạ Hành khựng lại: “Cái gì?”
Mục Uyển không tự giác mà nuốt nước bọt, giải thích: “Ngưu Mã lệnh. Nương ta từng giúp Bắc Cương vận chuyển lương thảo, được Trấn Quốc công ban cho Ngưu Mã lệnh.”
Từ xưa thương nhân muốn làm ăn phải có chỗ dựa. Chỗ dựa của Hứa Khuynh Lam chính là Trấn Quốc công. Nàng trường kỳ chuyên vận chuyển lương thảo ở biên quan. Tất nhiên Hứa Khuynh Lam có cơ hội thể thể hiện trọn vẹn tài năng trong giới thương nhân, là nhờ tìm được sơ đồ cơ quan “Mộc Ngưu Lưu Mã”, vốn đã thất truyền từ lâu. Vì vậy, Trấn Quốc công ban cho nàng một Ngưu Mã lệnh, biểu thị rằng nếu gặp khó khăn, nàng có thể đưa ra ba yêu cầu hợp lý.
Sau khi Hứa Khuynh Lam qua đời, lệnh bài này rơi vào tay nàng.
“Nương ngươi là ai?”
“Hứa Khuynh Lam, Hứa nương tử.” Mục Uyển nói, “Không biết hầu gia có thể thay Trấn Quốc công thực hiện lời hứa này hay không.”
Tạ Hành bất ngờ cười: “Tin rằng lệnh bài phụ thân ta ban cho, dùng để thỏa mãn những yêu cầu hợp lý… nhưng ngươi lại nhìn trộm cơ mật triều đình, phạm đó chính là tội chết. Ngươi nghĩ ta tha tội chết cho ngươi là hợp lý sao?”
Mục Uyển nhịn không được muốn mắng người, vừa này nàng nói muốn sang bên cạnh chờ, hắn đem nàng trói ở đây, giờ lại nói nàng nhìn trộm cơ mật triều đình?
Huống hồ, đó là cơ mật triều đình sao? Rõ ràng là cơ mật mưu nghịch của hắn.
Nhưng mà đối phương vừa tự tay giết một người, Mục Uyển chỉ có thể lúng túng biện giải cho mình: “Làm sao có thể nói là ta nhìn trộm cơ mật triều đình chứ? Ta là tiểu nữ tử, làm sao biết gì về cơ mật triều đình? Nếu nói ra, người ta còn nghĩ ta điên rồi.”
Tạ Hành cúi đầu nhìn nàng: “Ngươi nghĩ còn nói ra được sao?”
Mục Uyển: ……
Còn có thể hay không mà nói chuyện bình thường một chút!
“Lưu ngươi một mạng cũng không phải không thể.”
Mục Uyển rùng mình, tinh thần căng lên. “Ngài nói đi, bất cứ yêu cầu gì của Ngài, ta đều đáp ứng…” Nghĩ nghĩ, nàng cẩn thận bổ sung: “Chỉ cần hợp lý.”
Tạ Hành cầm chuỗi ngọc trên tay, chẳng để ý gì nói: “Cắt đầu lưỡi.”
Mục Uyển:… nàng đúng là không nên tin tưởng tên điên này.
“Chỉ cắt đầu lưỡi thôi thì không đủ. Ngươi biết chữ, tay cũng phải băm nát,” Tạ Hành nghĩ nghĩ, “À, ánh mắt cũng có thể ra ý chỉ điểm, mắt cũng chọc mù luôn đi.”
Nhìn Mục Uyển không nói lời nào, Tạ Hành lại hỏi: “Sao thế? Những yêu cầu này không hợp lý sao?”
Hợp lý cái mẹ ngươi!
“Hầu gia,” một đại hán cao tám thước xuất hiện bên cạnh, “Dưới chân núi có người tới, quả thật là hộ vệ Ngô quốc cữu, nhiều người đã bị trúng độc trùng.”
Tạ Hành “Ừ” một tiếng: “Tạ Thiên Tạ Địa.”
Mục Uyển ngốc một chút, sao lại Tạ Thiên Tạ Địa? Tên điên này lại muốn làm gì?
Chẳng lẽ trước khi giết người còn muốn tế bái Trời Đất? Nhưng nghĩ tới việc hắn mỗi lần giết người đều phải khắc một hạt châu, thì việc tế bái Trời Đất cũng không quá lạ lẫm. Nàng cẩn thận phòng bị, thì thấy hai đại hán bên cạnh đồng loạt mở miệng: “Có thuộc hạ.”
Mục Uyển:… thật đúng là tên hay.
Tạ Hành nói: “Xử lý một chút.”
Hai đại hán theo lệnh đi thu thập thi thể. Tạ Hành quay lại nhìn biểu tình của Mục Uyển, tâm tình có vẻ rất tốt: “Xử lý thi thể của ngươi cũng là Tạ Thiên Tạ Địa.”
Rồi hắn móc ra chuỷ thủ, khi Mục Uyển còn chưa kịp phản ứng hắn đã cắt đứt sợi dây trói tay nàng.
Mục Uyển cả người thả lỏng, cẩn thận nhìn hắn: “Đa tạ hầu gia.”
“Không khách khí,” Tạ Hành nói, “Hai người bọn họ tay chân không nhanh nhẹn, xử lý thêm một khối thi thể chắc chắn không tốt, nên làm phiền ngươi xuống núi trước.”
Mục Uyển:… Ta thật cảm ơn ngươi a.
Tạ Hành bỗng nhiên cười rộ lên.
Nhìn ánh mắt ác liệt kia, Mục Uyển phần nào hiểu rằng hắn vốn không hề có ý giết nàng. Chỉ là không biết bắt đầu từ lúc nào hắn đã không định ra tay, có lẽ sau khi biết nàng có Ngưu Mã lệnh, hắn mới quyết định lộ rõ một phần.
Nhưng mà Mục Uyển cũng không tâm tư tìm hiểu thêm, nàng thất thểu đi theo sau mấy người từ một lối khác xuống núi.
Khi tới chân núi, Tạ Hành phân phó thiếu niên mặc đồ bó sát:
“Tiểu Lục, đi dẫn xe ngựa của Mục gia về.”
Mục Uyển vội vàng cảm tạ:
“Đa tạ hầu gia.”
Dù nàng cũng có cách tự xử lý, nhưng khi Tạ Hành ra mặt, mọi việc trở nên đơn giản hơn nhiều. Cho dù Ngô quốc cữu tìm tới Mục phủ cũng chẳng còn đáng ngại.
Mục Uyển vừa cảm thấy trận này kinh hách cũng không phải không thu được gì, liền nhìn được Tạ Hành lộ ra nụ cười ôn hòa:
“Không cần, dù sao cũng là người phải làm chủ mẫu hầu phủ của ta, há có thể để hắn làm càn.”
Mục Uyển:…
Người này thật đáng giận! Hơn nữa, sao hắn biết nhiều như vậy chứ? Đây là xâm phạm riêng tư đó có biết hay không!
Sau đó lại phản ứng lại, hình như Minh Kính Tư vốn chuyên môn… xâm phạm đời tư người khác.
Đáng giận! Đúng là xã hội hoàng quyền vạn ác!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






