Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 5: Sơ Ngộ?

Cài Đặt

Chương 5: Sơ Ngộ?

Mục Uyển cũng không vội đi tìm Mục Nhu. Nàng định trước phải liệt kê kỹ vài nhà tiềm năng, chuẩn bị kỹ lưỡng trước, rồi mới lựa lời nói sao cho khéo.

Vân Linh vẫn có chút không yên tâm:

“Người nói kiên quyết không chịu lui hôn, bên phu nhân với Nhị cô nương chắc chắn sẽ không chịu để yên đâu. Nhỡ họ thuyết phục được lão gia thì sao?”

Mục Uyển mỉm cười nhàn nhạt:

“Ta đang chờ bọn họ nói động được cha ta đó.”

Nếu không sao nàng có thể không biết xấu hổ mà “hố” cha mình được chứ? Ông đã bất nhân, thì nàng mới có thể yên tâm thoải mái mà bất nghĩa.

Vân Linh tuy không hiểu lắm, nhưng nhìn vẻ mặt điềm nhiên của chủ tử liền yên tâm ngay, dù sao đại cô nương nhà nàng chắc chắn không chịu thiệt.

Thực tế chứng minh, hai chủ tớ đoán không sai.

Bên này, sau khi tiễn Lý tam phu nhân đi, Thẩm thị thấy Mục Hưng Đức vẫn do dự, liền khẽ thở dài:

“Kỳ thực, chỉ cần lui hôn trước khi tiến cung, cũng không tính là tội khi quân chứ.”

Mục Hưng Đức vẫn còn chần chừ. Nói nghiêm khắc thì quả đúng là không tính tội khi quân, nhưng nếu trong cung muốn truy cứu, ai dám chắc họ không để bụng? Tuy nói Hoàng thượng tính tình tốt, nhưng trong dân gian coi nữ tử bị từ hôn đã thật chướng mắt, huống chi là trong hoàng thất.

Thẩm thị lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ:

“Thôi, chuyện Đại cô nương vào cung tạm gác lại. Giờ vẫn nên bàn chuyện hôn sự với Lý phủ trước đã.”

“Lão gia cũng thấy rồi đấy,” Thẩm thị cất giọng mềm mỏng, “Lý tam phu nhân rõ ràng vừa nhìn đã hướng về phía Nhu Nhi. Đại cô nương tính tình cứng rắn, chịu không nổi một chút ấm ức, nếu ép gả qua đó, e là sẽ kết thù với Lý phủ mất thôi.”

Mục Hưng Đức đương nhiên hiểu điều này, nếu không ông cũng chẳng do dự đến vậy.

Thẩm thị rất rõ, vai ‘người xấu’ này chỉ có thể do bà ta đảm đương, đành bất đắc dĩ nói:

“Thiếp biết thân phận kế mẫu như ta, dù làm thế nào cũng là sai. Nhưng chuyện này… Lục Lang thật lòng coi trọng Nhu Nhi, Lý tam phu nhân cũng rất vừa ý. Lão gia cũng biết, hôn nhân vốn là chuyện hai nhà kết thân, Nhu Nhi gả qua đó, phu thê hòa thuận, với Mục gia ta cũng là điều tốt.”

“Còn đại cô nương… chưa nói tới chuyện không được Lý gia yêu thích sẽ như nào, cho dù có Lý lão phu nhân nâng đỡ, nàng tính tình lại hay để bụng, đến lúc đó không những chẳng giúp được nhà ta, e là còn dựa vào thế nhà chồng mà chèn ép mẫu nữ chúng ta nữa chứ.”

Nói đến đây, hốc mắt Thẩm thị đỏ hoe, phảng phất như nhớ lại bao năm chịu thiệt thòi:

“Nếu nàng vẫn không từ bỏ, thiếp sẽ ngừng cung ứng hàng cho cửa hiệu, lão gia ngài khi đó nghe nàng hay không nghe ta?”

“Trước kia Hứa tỷ tỷ tuy hơi cường thế, nhưng dù sao cũng hiểu lý lẽ, biết nghĩ cho đại cục, nên Mục gia ta mới dần dần khấm khá như nay.”

“Còn đại cô nương thì sao? Cái gì cũng không hiểu, chỉ biết làm theo ý mình, miễn sao bản thân được vui.”

“Nếu lần này nàng vì thế mà ghi hận Nhu Nhi, rồi trong chuyện hôn sự của Nhu Nhi lại giở trò ngáng chân, khiến con bé không gả được chỗ tốt… Lão gia, ngài định cứ để mặc vậy sao?”

“Cho dù tạm gác ân oán cá nhân sang một bên, nếu hai nữ nhi đều được gả vào chỗ tốt, chẳng phải đều có thể trở thành chỗ dựa cho Mục gia sao? Thế mà chỉ vì muốn nhường cho đại cô nương, lại phải hy sinh Nhu Nhi, ngài thấy như vậy có ổn không?”

Mục Hưng Đức trầm mặc, ông vốn là người làm ăn khôn khéo, hai nữ nhi một đứa gả vào Trung Dũng Bá phủ, một đứa tiến cung, đương nhiên là cục diện có lợi nhất cho Mục gia. Hoặc nếu không tiến cung, một đứa vào Trung Dũng Bá phủ, một đứa cho hôn sự khác cũng không kém được, hai nữ nhi không thể đứa nào bỏ phí.

Chúng ta chỉ cần ở ngoài cung thay giúp sản nghiệp của nàng kinh doanh tốt, đưa thêm chút của ngon vật lạ tiến vào, biết đâu đại cô nương chưa chắc đã không mở ra được tiền đồ lớn.”

“Hơn nữa, Trung Dũng Bá là thánh quyến chính tông, Bá gia năm xưa từng cứu mạng cả Thái hậu lẫn Hoàng thượng, Lý Lục Lang hiện giờ cũng ra vào trước ngự tiền. Đại cô nương nếu thực sự vì mến Hoàng thượng mà muốn tiến cung, chỉ cần Lục Lang thay nhà ta nói một tiếng, hai nhà mà kết thân, Lý gia tất nhiên sẽ chẳng khoanh tay đứng nhìn nhà ta gặp khó. Mà nếu đại cô nương ở trong cung có thể thật sự có chỗ đứng, thì đối với Lý gia, cũng là lợi ích vô cùng. Lý gia vì thế tất nhiên cũng tận tâm”

Mục Hưng Đức khẽ thở dài, “Để ta suy nghĩ thêm đã.”

Thẩm thị nghe thế liền biết ông đã gần như bị thuyết phục, giấu đi vui mừng trong lòng, quay người trở về Trúc Thật viện an ủi nữ nhi đang thấp thỏm bất an:

“Đừng lo, từ xưa hôn nhân đều do lệnh cha mẹ, lời người mai mối. Chỉ cần cha con gật đầu, Mục Uyển có muốn lui hôn hay không, cũng không đến lượt nàng quyết định.”

Nhưng Mục Nhu nào có thể thật sự yên lòng. Dù sao chuyện này liên quan đến cả đời vinh hoa phú quý của nàng. Muốn tiến cung, danh ngạch vốn khó cầu, người thường càng không dễ dàng giành được. Nhưng muốn để không tiến cung, lại có vô số biện pháp.

Chỉ là nàng không ngờ, Mục Uyển lại kiên quyết không muốn tiến cung như vậy.

Một khi đã như vậy, cũng chẳng thể trách nàng được.

Ánh mắt Mục Nhu dừng lại trên gương đồng, phản chiếu gương mặt được chăm chút kỹ lưỡng, trong đáy mắt thoáng qua tia sáng lạnh. Nàng khẽ lẩm bẩm:

“Phải khiến nàng ta… cam tâm tình nguyện mới được.”

Mục Uyển thuộc phái hành động, dẫu sao chuyện “tìm nơi công tác” này sớm muộn gì cũng phải tiến hành, nên sáng hôm sau nàng đã dẫn theo Vân Linh ra cửa, đi thẳng đến Thanh Phong Các.

Thanh Phong Các là sản nghiệp Hứa Khuynh Lam để lại cho nàng, có thể xem như một kiểu “hội sở cao cấp” của đời sau, là nơi ăn chơi tao nhã nhất kinh thành. Trong đó có đủ loại tiêu khiển rực rỡ muôn màu, văn thì ngâm thơ, vẽ tranh, thưởng hoa du thủy. Võ thì ném thẻ, đấu quyền. Nơi này là địa phương được các quan lớn quyền quý, văn nhân tài tử đều yêu thích lui tới nhất.

Mà nhóm người này cũng chính là đối tượng mà Mục Uyển muốn tiếp cận, nên nàng dự định đến đó gặp chưởng quỹ trước, nghe ngóng đôi chút tin tức.

Chỉ là hôm nay ra cửa có hơi muộn, trên xe ngựa, Vân Linh vừa giúp Mục Uyển chỉnh lại mái tóc trước gương đồng vừa lẩm bẩm than phiền:

“Bảo người thích làm đẹp thì mặt mũi chưa bao giờ lộ, bảo người không thích làm đẹp thì cái kia mặt nạ người lại siêng năng dùng đến lạ.”

Hai người đúng là vì bận làm mặt nạ mà trễ giờ.

Mục Uyển nhìn khuôn mặt xinh đẹp phản chiếu trong gương đồng, tâm trạng cũng vui vẻ theo. Nàng cong môi trêu chọc:

“Cái thứ gọi là dung mạo, có thể không cần, nhưng tuyệt đối không thể không có. Đến lúc mấu chốt, biết đâu còn dùng được để làm mỹ nhân kế thì sao.”

Vân Linh có lệ mà phụ họa: “Đúng đúng! Bây giờ chẳng phải đang là lúc mấu chốt sao? Lần này người phải tranh thủ tìm một nhà so với Trung Dũng Bá phủ còn cao hơn, sau đó tiêu sái từ hôn, tức chết bọn họ!”

Nói đến đây, nàng chợt nhớ tới tấm hứa nguyện bài của Nam Khê hương quân ở Khám Vân Quan, “Trấn Bắc Hầu phủ thì sao?”

Nói xong còn bắt đầu ngồi đếm kỹ điều kiện Trấn Bắc Hầu phủ: “Vừa vào cửa là làm chủ mẫu, hơn nữa Trấn Bắc Hầu trong lòng còn không quên một cô nương, lại được tiếng là không gần nữ sắc. Hoàn toàn thoả mãn điều kiện của người, không cần hầu hạ phu quân, lại có thể cáo mượn oai hùm!”

Mục Uyển giơ tay điểm nhẹ lên trán Vân Linh, vừa định mắng nha đầu này dám cả gan trêu chọc chủ tử, thì ngoài cửa sổ xe bỗng vang lên một tiếng cười trào phúng:

“Thật biết nghĩ.”

Hai người trong xe lập tức im bặt.

Tiếng vó ngựa “lộc cộc” chậm rãi lướt qua bên xe, một lúc lâu sau Hứa thúc đánh xe mới thấp giọng nói:

“Đi rồi.”

Chủ tớ hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Vân Linh rón rén vén một góc màn xe hỏi Hứa thúc:

“Hứa thúc, vừa rồi là ai vậy?”

Hứa thúc lộ ra biểu tình một lời khó nói hết:

“Tuy ăn mặc như thường dân, nhưng nhìn dáng người và tư thế, hẳn là người trong quân... tám phần là người của Minh Kính Tư.”

Mục Uyển & Vân Linh:……

Tốt thật, bố trí người đã bố trí đến tận trên đầu cấp trên người ta luôn rồi.

Vân Linh rúc vào một góc tự bế, một lần rộng rãi đổi lấy cả đời hướng nội.

Mục Uyển cũng xấu hổ đến mức muốn móc ngón chân xuống đất, nhưng may là nàng vốn suy nghĩ thoáng, an ủi nói:

“Trên đời này có biết bao cô nương mơ ước được gả cho Trấn Bắc Hầu, họ nào có biết chúng ta là ai đâu.”

Vân Linh nghe vậy giật giật.

Mục Uyển lại tiếp lời:

“Minh Kính Tư chắc cũng không đến mức chỉ vì chuyện nhỏ này mà tra xét chúng ta phải không.”

Vân Linh cuối cùng cũng lấy lại chút tinh thần, thở phào:

“Cũng đúng, xe ngựa của chúng ta cũng không có phù hiệu, bình bình thường thường, ai mà nhận ra chúng ta là ai chứ.”

Mục Uyển gật đầu, đồng tình:

“Đúng đúng, đúng vậy.”

Cho nên vừa nãy cái gì cũng chưa xảy ra cả.

“Xe ngựa Mục gia!” Một giọng nói xuyên thấu vang lên từ phía sau, “ Quốc cữu gia, phía trước kia chính là xe ngựa của Mục gia!”

Mục Uyển & Vân Linh:……

Vân Linh hỏng mất rồi: “Sao họ nhận ra được chứ? Trên xe của chúng ta không có phù hiệu mà!”

Mục Uyển cũng thấy kỳ lạ, thì nghe phía sau một người phi tới hô vang:

“Mục gia đại cô nương, dừng xe!”

“Mục gia đại cô nương?” Mục Uyển lặp lại câu đó một lần, bỗng chợt nhận ra điều gì, liền hô lớn:

“Vân Linh, mở đường!”

“Hứa thúc, chạy mau!”

Vân Linh không hỏi lý do, lập tức rút từ trong ngăn bí mật của xe ngựa một túi tiền lớn và lao ra, nắm lên một nắm tiền hướng hai bên đường ném.

Người đi đường không kịp phản ứng, bị tiền đồng rải khắp nơi đập vào người, mãi mới phản ứng lại liền nhanh chóng lao tới hai bên lề nhặt, giữa đường lập tức thông thoáng, Hứa thúc quất roi dồn ngựa, xe ngựa vọt đi như bay.

Mục Uyển ló đầu nhìn ra phía sau, thấy đoàn người bộ dáng như gia đinh vây quanh một chiếc xe ngựa quý giá, mành xe bị đẩy lên, để lộ một gương mặt tô son điểm phấn, đúng là người mà toàn bộ cô nương thượng kinh đều phòng bị - Ngô quốc cữu.

Đại khái không ngờ các nàng lại chạy trốn, Ngô quốc cữu hơi sững sờ một chút, nhưng chỉ lát sau, trong mắt lại lóe lên niềm hứng thú, cười lớn:

“Ha, còn rất cơ linh, đuổi theo cho ta, bắt tới sẽ có thưởng!”

Vân Linh cũng chú ý tới tình huống phía sau: “Sao lại như vậy? Ngô quốc cữu rốt cuộc vì chuyện gì mà muốn đuổi theo chúng ta?”

Mục Uyển nheo mắt, “Sợ là Mục Nhu giở trò quỷ.”

Nếu đối phương gọi chính là Mục phủ hoặc Mục nhị cô nương, có lẽ Mục Uyển còn sẽ nghĩ lần trước Ngô quốc cữu đùa giỡn Mục Nhu mà chưa thực hiện được, nên giờ trong lòng còn tưởng nhớ. Nhưng lần này, hắn rõ ràng gọi chính xác Mục đại cô nương.

Ngô quốc cữu lại tìm một cô nương mà từ trước tới nay chưa quen biết, rốt cuộc vì chuyện gì? Tất nhiên là vì sắc đẹp.

Nhưng hiện tại, ở thượng kinh, thanh danh của nàng vốn là kiêu ngạo, ương ngạnh, dáng vẻ lại bình thường, Ngô quốc cữu nhìn thế nào cũng không có lý do để tìm nàng. Trừ khi có người nói cho hắn biết, nàng cố tình giấu dung mạo.

Biết dung mạo thật của nàng chỉ có mấy người thân cận, bọn họ hoàn toàn không có lý do để hành động như vậy. Nếu có lý do, thì chỉ có thể là Mục Nhu, và nàng ta cũng biết nàng ngồi xe ngựa ra ngoài, Mục Nhu muốn huỷ hoại nàng.

Dù sớm đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị đối phương nhắm tới, nhưng Mục Uyển không ngờ rằng, đối phương lại tìm tới Ngô quốc cữu.

Vân Linh sau khi được Mục Uyển chỉ bảo, cũng đã đoán ra nguyên nhân, vừa tức giận vừa lo lắng nói:

“Bây giờ phải làm sao đây? Nếu để Ngô quốc cữu gióng trống khua chiêng đuổi theo, thanh danh của người chắc chắn sẽ hỏng mất.”

Mục Uyển lặng lẽ rút từ trong ngăn bí mật xe ngựa một lọ thuốc, cất vào trong lòng ngực, nói:

“Trước tiên chạy ra ngoài thành, tìm chỗ không có ai.”

Hứa thúc lần nữa vung roi, xe ngựa phía sau trong nháy mắt bị bỏ xa.

Vân Linh nói: “May mà đại cô nương ngài ngày thường tích mệnh đã tích trữ các thứ cần thiết, chuẩn bị thật đầy đủ.”

Chiếc xe ngựa này nhìn thì bình thường, nhưng thực tế đã trải qua nhiều cải tiến. Trong kiếp trước, Mục Uyển học song song hai ngành, một trong số đó là có liên quan đến máy móc công trình thuộc một hạng mục trong tập đoàn nhà mình, cơ chế giảm xóc, hệ thống điều khiển và lắp ráp đều thuộc kiến thức cơ bản về cơ khí. Chiếc xe ngựa này vốn là hàng cao cấp được chuẩn bị dùng trong những chuyến lữ hành, những lúc mấu chốt còn là vũ khí sắc bén dùng để chạy trốn, rất phù hợp với sở thích hưởng thụ của nàng, lại đảm bảo nguyên tắc quý trọng sinh mệnh.

Mục Uyển cũng vừa lòng với sự phòng ngừa chu đáo của mình, “Chắc chắn đủ dẫn đường đến chỗ hẻo lánh ít người qua lại.”

Vừa mới dứt lời, từ phía sau liền vang lên tiếng vó ngựa rền rĩ. Quay đầu lại, nàng thấy phía sau người nọ đã đổi ngựa để truy đuổi.

Mục Uyển:……

Vị này Ngô quốc cữu còn rất gấp gáp.

Xe ngựa dù sao cũng không chạy nhanh được bằng ngựa, đặc biệt truy binh còn đổi từ mấy tên gia đinh bình thường sang hộ vệ tinh nhuệ.

Vân Linh nói: “Làm sao bây giờ? Nếu nhị cô nương gây ra chuyện này, chỉ cần một người nhìn thấy ngài bị bắt thì sẽ rắc rối lớn lắm.”

Mục Uyển nhanh chóng quyết định:

“Ta nhớ quanh đây có một ngọn núi hoang.”

Hứa thúc nói:

“Phục Ngưu Sơn? Núi khá sâu, lại có dã thú.”

Mục Uyển nói:

“Chắc cũng không thiếu ong rừng đâu.”

Vân Linh ánh mắt sáng lên, vội mở ngăn bí mật lấy ra hai lọ thuốc:

“Dùng thứ này sao?”

Mục Uyển cười, đáp:

“Để ngươi nhận biết thảo dược thì không làm được, ngược lại loại này thì nhớ rất rõ.”

Vân Linh hắc hắc cười theo.

Ba người nhanh chóng chạy đến Phục Ngưu Sơn. Mục Uyển đã chuẩn bị sẵn đồ để tránh ong độc, đồng thời dùng thuốc bột dẫn dụ ong mật rải phân tán. Vừa nhảy xuống xe, mỗi người cầm một tay nải nhanh chóng chui vào rừng cây, có lẽ trước kia không ít lần làm chuyện như vậy.

Lúc này, Ngô quốc cữu từ chỗ hứng thú dào dạt dần chuyển sang tức giận. Ban đầu hắn tưởng mọi chuyện dễ như trở bàn tay, rất nhanh sẽ bắt được cô nương mới mang về hưởng dụng, ai ngờ việc truy đuổi xa đến thế mà còn bị thoát mất. Hắn nhảy xuống ngựa, xoa xoa cái đùi ẩn ẩn đau giận dữ quát lớn:

“Chỉ là một tiểu cô nương, gia không tin, hôm nay các ngươi không bắt được người thì đừng hòng trở lại!”

Vân Linh nói nhỏ:

“Hắn thế nhưng không dám lên núi!”

Ong có đốt lũ hộ vệ cũng không tác dụng, Ngô Quốc Cữu kia nhìn qua cũng không phải kiểu người sẽ tiếc thương cấp dưới.

Mục Uyển suy nghĩ một lát, rồi nói:

“Bọn họ nhắm vào ta, chúng ta tách ra đi. Không có ta, các ngươi nhanh chóng tìm ong, nếu tìm được thì mang xuống núi! Chúng ta sẽ gặp nhau ở Hứa Trạch.”

Vân Linh vỗ tay một cái, nói:

“Đúng vậy, Ngô Quốc Cữu mà bị đốt, các hộ vệ tự nhiên cũng sẽ muốn chạy theo cứu!” Nàng nóng lòng muốn thử nói, “Nô tỳ muốn tìm mấy con ong vò vẽ đó, tốt nhất cứ để chúng đốt bầm dập cho hắn một tháng chẳng ra khỏi cửa!”

Nói xong, ba người liền tách ra hành động.

Thể lực Mục Uyển so với nữ tử nói chung thì còn ổn, nhưng trước mặt các hộ vệ Ngô phủ vẫn phải cố hết sức, dọc đường rải không ít thuốc bột mới bỏ lại người để thoát ra.

Một canh giờ sau, phía sau cuối cùng không còn động tĩnh, Mục Uyển thật sự mệt muốn chết. Nàng vừa lúc nhìn thấy một hang đá rộng, ánh mặt trời chiếu lên tầng nham thạch trước cửa, gió nhẹ còn ấm áp, liền gian nan bò lên tính uống chút nước, nghỉ ngơi một lát.

Kết quả vừa bước lên cửa động, nàng cảm thấy có gì chút không thích hợp. Nghiêng đầu lại, liền thấy một góc hang đã bị một đoàn người chiếm lĩnh, trước mặt Mục Uyển vừa hay là góc chết.

Mục Uyển theo phản xạ giơ hai tay lên trời, không còn cách nào khác, mặc cho ai lỡ xông thẳng vào hiện trường vụ án, còn bị nhóm hung thủ đồng loạt nhắm tên thẳng vào mình, tất nhiên nàng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nhìn tình hình trước mắt, Mục Uyển còn đang liều mạng nghĩ cách tự cứu mình, liền nghe thiếu niên mặc đồ ôm sát đối diện nói:

“Di! Này, chẳng phải là cái muốn gả làm chủ mẫu Hầu phủ Mục gia đại cô nương sao?”

Mục Uyển:……

Giống như còn ngại nàng chưa đủ xấu hổ, một tráng hán khác thân cao tám thước cũng “Di” một tiếng:

“Này, chẳng phải là cái nghĩ không cần hầu hạ phu quân, còn có thể cáo mượn oai hùm?” Nghĩ nghĩ lại bổ sung: “A, là nữ nhân muốn dùng mỹ nhân kế với hầu gia đó sao?”

Cảm nhận mọi ánh mắt dồn lại đây, Mục Uyển nhắm chặt hai mắt, cảm giác sống không còn gì luyến tiếc. Liệu rời khỏi thế giới này, nàng còn cơ hội quay về hiện đại hay không…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc