Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 4: Giống Như Có “bàn Tay Vàng”?

Cài Đặt

Chương 4: Giống Như Có “bàn Tay Vàng”?

Mục Uyển trở về Mục phủ.

Vừa xuống kiệu ở cổng trong, nàng đã thấy Nhị muội Mục Nhu dẫn theo mấy muội muội con thiếp thất đứng sẵn chờ ở đó.

Thấy nàng, cả nhóm đồng loạt cúi người hành lễ:

“Đại tỷ tỷ.”

Mục Uyển gần như ngay lập tức cảm nhận được đối phương bất đồng.

Vị nhị muội này trước kia hễ gặp nàng là châm chọc khiêu khích, vậy mà hôm nay lại hai tay đặt trước bụng, hành lễ uyển chuyển, thái độ đoan trang, giọng nói mềm mại:

“Tỷ tỷ đi đường có thuận không ạ?”

Lễ tiết ấy quá mức chuẩn mực, không giống kiểu nhất thời bắt chước để khoe khoang, mà như thể đã được rèn giũa, dung nhập vào xương cốt từ lâu.

Chỉ nói riêng chuyện một đêm mà Mục Nhu có thể học được những điều đó đã là không tưởng. Huống hồ Mục gia chẳng qua là thương hộ, Thẩm thị dù có muốn dạy con gái quy củ nhà quyền quý thì cũng chẳng có điều kiện.

Giống như so một trường đại học hạng xoàng với học phủ hàng đầu, đều dạy cùng một môn, nhưng trình độ giảng dạy và chiều sâu học vấn hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Mục Nhu học được phong thái này ở đâu?

Mục Uyển bất động thanh sắc khẽ gật đầu:

“Cha đâu rồi?”

Mục Nhu dịu dàng đáp:

“Phụ thân đang ở phòng khách, đợi đại tỷ tỷ về.”

Trước đây, cứ mỗi khi nhắc đến Mục Hưng Đức, dù ngoài mặt Mục Nhu tỏ dịu dàng đoan trang bao nhiêu thì trong mắt vẫn thoáng hiện vẻ bất mãn. Nhưng hôm nay, trên gương mặt ấy lại tích thuỷ bất lậu, không lộ ra một chút cảm xúc nào, hàm dưỡng này không phải một sớm một chiều mà dưỡng thành…

Theo bản năng, Mục Uyển khẽ sờ đôi vòng ngọc trên cổ tay, khóe mắt liếc qua thấy mỗi bước chân Mục Nhu bước đi như đo đạc giống nhau, nàng đột nhiên nói: “Nhị muội, nếu tên muội đã được ghi vào danh sách tuyển tú rồi, thì nên an phận chút đi, đừng có mơ tưởng đến…”

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Mục Nhu liền biến đổi, ngay cả giọng nói cũng biến điệu:

“Tên ta… khi nào bị báo lên rồi?!”

Mục Uyển giả vờ ngạc nhiên:

“Chưa báo sao? Chuyện tốt như vậy, chẳng lẽ phu nhân không bảo cha lập tức ghi tên muội sao?”

Ánh mắt nàng lướt qua gương mặt tái nhợt của Mục Nhu: “Nhị muội trông thế này… sao vậy, tiến cung đáng sợ lắm sao?”

Mục Nhu trong lòng giật thót, mím môi, cố ra vẻ như không có gì, nói:

“Đại tỷ nói gì vậy, ta còn chưa từng vào cung, sao biết trong cung có đáng sợ hay không.”

Mục Uyển chậm rãi nói:

“Cũng chưa chắc. Ta nghe nói Hoàng thượng tuy dung mạo tuấn tú, nhưng tính tình có phần tàn bạo, mà Thái hậu lại xuất thân thương hộ, cũng chẳng phải người dễ dung thứ đâu…”

Mục Nhu theo phản xạ quát khẽ:

“Im miệng! Dám vọng nghị hoàng gia!”

Mọi người xung quanh đều giật mình, còn Mục Uyển chỉ nhướng mày, cười nhạt không chút sợ hãi:

“Vậy nhị muội cứ việc đi tố giác đi, đến lúc đó cả nhà ta cùng bị liên lụy, chẳng phải xong cả sao?”

Mục Nhu cũng lập tức nhận ra bây giờ mình không phải đang ở trong cung, phản ứng của bản thân hơi quá mức. Nàng chậm rãi thở ra một hơi, nhận ra Mục Uyển cũng bài xích chuyện trong cung, nghĩ nghĩ nói:

“Dù sao thì đại tỷ cũng chớ nói bừa, lỡ bị người khác nghe thấy, cả nhà đều bị vạ lây, chẳng phải đại tỷ cũng chịu khổ theo sao?”

“Huống hồ ta nghe nói Hoàng thượng dung mạo cực kỳ anh tuấn, còn hơn cả Trấn Bắc hầu, tính tình lại ôn hòa, đối nhân rất chu đáo…”

Mục Uyển khẽ cười:

“Nghe muội nói cứ như chính mình từng gặp qua rồi ấy.”

Mục Nhu rũ mắt, giọng nhỏ lại:

“Ta có quen đại tiểu thư nhà Tôn thượng thư, nghe nàng kể lại như vậy, chắc cũng không sai đâu.”

Mục Uyển suy tư gì đó: “Thì ra là thế.”

Khi nói chuyện hai người đã tới tiền sảnh, Mục Uyển còn chưa kịp bước vào thì đã thấy Mục Hưng Đức từ trong đi ra đón, “Con rốt cuộc cũng về rồi! Mau để cha nhìn kỹ xem nào… gầy đi rồi đấy.”

Thẩm thị đi theo phía sau, tươi cười hiền hòa chào hỏi Mục Uyển, rồi rất biết điều nói:

“Ta ra phòng bếp xem thử món Phật khiêu tường hầm cho đại cô nương đã xong chưa. Hai cha con lâu ngày chưa gặp, nói chuyện cho thoải mái.”

Tiện thể, bà cũng khéo léo mang Mục Nhu cùng mấy muội muội khác đi theo.

“Cha không có ở nhà mấy ngày nay, khiến con phải chịu ấm ức rồi.”

Sau khi cùng ngồi xuống, Mục Hưng Đức đau lòng nhìn nữ nhi, vừa áy náy giải thích lý do mình không đích thân đến Thượng Liễu đón nàng:

“Ba tháng trước cha lên phương Bắc lo việc. Vốn định xong chuyện sẽ đi ngang qua Thượng Liễu để tiện đón con cùng trở lại kinh, ai ngờ bên kia cung xảy ra chút rắc rối, thành ra trì hoãn mất một thời gian.”

Mục Uyển dĩ nhiên sẽ không so đo, chỉ mỉm cười nói:

“Nhà mình có tiêu cục hộ tống, cũng coi như an toàn rồi.”

Mục Hưng Đức nghe vậy thì vui vẻ đáp:

“Cũng nhờ nương con sắp xếp chu toàn, tiêu cục ba năm nay chưa từng xảy ra trục trặc gì.”

Mục Uyển chỉ khẽ cười, không nói thêm gì.

Mục Hưng Đức hỏi han đôi chút về cuộc sống của nàng ở Thượng Liễu trong thời gian giữ đạo hiếu, rồi dần dần nói vào chuyện chính:

“Gần đây chuyện trong nhà cha đều nghe cả rồi. Quả thật Thẩm thị làm hơi quá, mới nãy cha đã răn dạy nàng một trận. Sau này tuyệt đối sẽ không để xảy ra việc như thế nữa.”

Mục Uyển nũng nịu nói:

“Con biết ngay là cha thương nữ nhi nhất mà. Chuyện hôn sự với Trung Dũng Bá phủ, kế mẫu và nhị muội cứ làm ầm ĩ cũng vô ích thôi. Người Lý lão phu nhân thích là con, người cũng nên khuyên nhủ nhị muội nữa kia. Nháo lên chính là làm hư thanh danh chính mình. Chỉ cần con không chịu lui hôn, thì dù có nháo đến đâu, người chịu thiệt cũng là nàng thôi. Chẳng lẽ nàng thật muốn gả sang Lý gia làm thiếp sao? Dù con có ngu đến mấy, Lý gia cũng chẳng dại gì để người ngoài cười vào mặt như thế.”

Mục Hưng Đức khựng lại, rồi giải thích:

“Chuyện này thực ra không hẳn là lỗi của muội con. Nàng vốn là đứa giữ lễ, chỉ là Lý gia Lục Lang si mê muội muội con mà thôi…”

Ông thở dài, nói lời thấm thía: “Uyển Uyển à, nữ nhân muốn đứng vững ở đời thật không dễ. Không có phu quân chống lưng, dù bề ngoài có vẻ an ổn, kỳ thực vẫn mong manh lắm. Lúc trước khi con và Lý gia đính hôn, hai nhà còn môn đăng hộ đối. Nếu con chịu thiệt thòi, cha vẫn có thể đường hoàng đến Lý phủ đòi công bằng. Nhưng nay Lý gia được Thái hậu và Hoàng thượng coi trọng, đã một bước lên trời rồi. Nếu không có mối hôn sự này, cha e rằng đến cửa Bá phủ cũng khó mà chạm tới. Khi ấy, muốn bảo vệ con cũng lực bất tòng tâm.”

Mục Uyển nhìn ông: “Vậy ý của cha là gì?”

Mục Hưng Đức cười cười:

“Năm nay trong cung mở khoa tuyển tú, nhà ta cũng có tư cách dự tuyển. Cha nghĩ, nếu đưa con tiến cung, chẳng phải còn tốt hơn gả cho cái Lý Lục Lang kia sao?”

Mục Uyển nhướng mày, “Trung Dũng Bá phủ đã không thể trêu vào, chẳng lẽ Hoàng thượng cha lại có thể chọc nổi sao?”

Mục Hưng Đức ho khan hai tiếng, coi nàng như con ngốc mà dụ:

“Trung Dũng Bá phủ cùng tiến cung là hai việc khác nhau. Lý Lục Lang người ta không ưa con, dưa xanh hái ép không ngọt. Nhưng tiến cung thì lại khác. Con cũng biết đó, đương kim Thái hậu vốn xuất thân thương hộ như chúng ta. Khi còn là phi tử, bà từng bị đám tiểu thư nhà quyền quý khinh rẻ, nên giờ ngược lại không ưa mấy cô nương khuê tú xuất thân cao môn. Năm nay còn đặc biệt hạ thấp điều kiện tuyển tú, con với Thái hậu đều cùng là xuất thân thương hộ, tự nhiên dễ sinh thân cận. Biết đâu, sau này nhà ta còn có thể xuất ra một vị Hoàng hậu nương nương thì sao?”

Mục Uyển liễm mi suy tư, với thân phận của Mục Hưng Đức, tin tức trong cung sao có thể để biết nhanh như vậy được? Phải biết ý chỉ tuyển tú mới truyền ra có hai ngày, vậy mà ông ta đã nói có đầu có đuôi như vậy…

Thấy nàng không lên tiếng, tưởng nàng đang suy xét, Mục Hưng Đức lại nói tiếp:

“Cha nghe ngóng rồi, hoàng thượng bây giờ trẻ tuổi tuấn tú, tính tình lại hiền hòa. Con chẳng phải thích ăn ngon, thích vui chơi đó sao? Những thứ tốt nhất thiên hạ đều ở trong cung cả.”

Ông nói đến đây thì mừng rỡ thở dài:

“Ban đầu cha còn lo con gả vào nhà quyền quý sẽ chịu uất ức, mà gả thấp thì lại thấy luyến tiếc. Không ngờ lần này lại gặp chuyện tốt đẹp cho cả đôi bên, đúng là Uyển Uyển nhà ta có phúc thật.”

Ông dường như tin chắc rằng, Mục Uyển được Hứa Khuynh Lam nuông chiều từ nhỏ, trong sáng ngây thơ, sẽ giống như phần lớn các cô nương mười sáu mười bảy tuổi khác — háo hức mong chờ có được một phu quân tuấn tú ôn nhu, lại còn có thể trở thành người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ.

Ai ngờ, Mục Uyển chỉ hơi cong khóe mắt, dứt khoát từ chối:

“Không đi. Cha để phúc khí này lại cho nhị muội đi.”

Những lời Mục Hưng Đức định nói còn nghẹn lại nơi cổ họng, vẻ mặt có chút lúng túng buồn cười. Mục Uyển hiểu ý, mỉm cười nói tiếp:

“Từ sau khi nương qua đời, con cũng nghĩ rất nhiều. Cha vẫn luôn thiên vị con, đối với nhị muội đúng là không được công bằng lắm. Việc nhỏ thì không sao, nhưng chuyện lớn thế này, cha vẫn nên công bằng một chút mới phải.”

“Huống hồ, cha cũng biết trong cung nhiều quy củ, mà con thì xuất thân dân dã, tính tình lại như thế này, e là vào cung chưa đến hai tháng đã bị người ta đánh chết mất thôi. Ngược lại, nhị muội xinh đẹp lại hiểu lễ nghĩa, quy củ cũng tốt, chắc chắn có thể trở thành Hoàng hậu nương nương!”

Vẽ bánh ai mà chẳng biết, Mục Uyển tin tưởng đầy mình nói:

“Đến khi muội muội làm Hoàng hậu, cha chẳng phải sẽ trở thành quốc trượng sao? Khi ấy đừng nói là Trung Dũng Bá phủ, ngay cả Trấn Bắc Hầu phủ cha cũng có thể đường hoàng mà tới gõ cửa rồi!”

Mục Hưng Đức: ……

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động, Mục Uyển khẽ nhíu mày:

“Ai đó?”

Không ai đáp lại. Mục Hưng Đức liền nói:

Mục Hưng Đức nghe xong liền do dự.

“Chẳng phải từ hôn là được rồi sao?”

Từ cửa, một giọng nữ the thé mang theo vẻ châm chọc vang lên, “Yên tâm, nhà chúng ta Lý phủ không chê đại cô nương trèo cao đâu. Hôm nay ta đến đây, chính là để từ hôn.”

Mục Uyển ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một phụ nhân trung niên hơi đẫy đà bước vào. Bà ta chừng chưa đến bốn mươi, đầu cài đầy trâm ngọc, ăn mặc như phu nhân nhà quan, chỉ là vẫn còn phảng phất khí chất tiểu dân nơi phố chợ. Chính là mẹ ruột của Lý Diệc Thần — Lý Trương thị.

Mục Hưng Đức vội vàng đứng dậy nghênh tiếp:

“Lý tam phu nhân, quý nhân giá lâm, không kịp ra xa đón tiếp, thật thất lễ!”

Lý Trương thị chẳng khách sáo, thẳng thừng ngồi xuống ghế đầu. Thẩm thị đi theo sau, hốt hoảng lên tiếng giải thích với Mục Hưng Đức và Mục Uyển:

“Lý tam phu nhân nghe nói đại cô nương hôm nay trở về, nên muốn đến thăm một chút. Không ngờ vừa đến lại nghe thấy những lời như vậy, chắc là hiểu lầm thôi.”

“Ngươi nhìn lại mình xem, chỗ nào còn ra dáng chủ mẫu trong nhà nữa? Cứ cúi đầu khom lưng trước một kẻ ti tiện như vậy, giống cái gì hả!” Lý tam phu nhân nghiêm giọng răn dạy Thẩm thị một câu, sau đó quay sang đánh giá Mục Uyển.

Mái tóc dày che khuất nửa khuôn mặt, trên người mặc áo bông màu tím sậm, kiểu dáng đơn giản tiện dụng, hoàn toàn không giống dáng vẻ tiểu thư khuê các. Nhìn sang Mục Nhu đứng bên cạnh với khí chất đoan trang thanh nhã, Lý tam phu nhân lại càng chướng mắt Mục Uyển, trong lòng lập tức hạ quyết tâm, hôm nay không lui hôn là không được.

“Hiểu lầm gì mà hiểu lầm, nếu không có ý đó, sao lại nói chuyện tiến cung? Dù sao nhà ta Lý gia cũng không thể cưới một tức phụ hai lòng. Thôi thì dứt khoát lui hôn đi, để khỏi làm lỡ tiền đồ của Mục đại cô nương.”

Mục Uyển chắp tay hành lễ, hướng Lý tam phu nhân cười khanh khách nói:

“Tam phu nhân cứ yên tâm, hôn sự này con tuyệt đối sẽ không lui. Thật ra, cho dù con có lui hôn cũng chẳng thể vào cung được. Hoàng thượng không thích con thì thôi đi, nhưng nếu Hoàng thượng lại thích con, đến lúc biết con và Lý Lục Lang từng định thân, chẳng phải sẽ giận chó đánh mèo, trách lây sang Lục Lang sao? Đến khi đó, làm hủy tiền đồ của Lục Lang thì tính cho ai đây?”

Lý tam phu nhân trước đó đúng là chưa từng nghĩ đến điểm này. Người ta còn chẳng muốn cưới tức phụ từng bị từ hôn, huống chi là Hoàng thượng…

Dù không tin Mục Uyển có thể lọt vào mắt rồng, nhưng vạn nhất thì sao? Bà ta tuyệt đối không thể lấy tiền đồ của nhi tử mình ra đánh cược. Thế nhưng, hôn này bà vẫn phải lui, cùng lắm là đừng để Mục Uyển tiến cung là được.

Ánh mắt liếc xéo, Lý tam phu nhân hừ lạnh, mở miệng mắng:

“Còn chưa xuất giá mà đã mở miệng nói chuyện nam nhân thích hay không, đúng là chẳng biết liêm sỉ là gì!”

Mục Uyển thuận theo phúc phúc:

“Tam phu nhân dạy rất đúng, Mục Uyển xin ghi nhớ trong lòng. Xin người cứ yên tâm, mẫu thân ta khi còn sống thường dạy rằng, làm người quan trọng nhất là giữ chữ tín, đã nói thì phải làm, nhất ngôn cửu đỉnh, huống chi đây còn là chuyện hôn ước.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Thẩm thị và Mục Nhu đều hơi thay đổi. Mục Uyển vẫn mỉm cười tươi rói:

“Chỉ cần Lý gia không thông đồng với địch, mưu nghịch tạo phản hay làm những chuyện khiến người người phẫn nộ, thì ta, Mục Uyển, dù thế nào cũng tuyệt đối không rời không bỏ. Dĩ nhiên, nếu Lý gia thất tín bội nghĩa, thì lại là chuyện khác.”

Một câu nhẹ nhàng mà khiến mấy lời bắt bẻ của Lý tam phu nhân đều nghẹn lại. Rõ ràng là bà ta lựa chọn Mục Uyển, sao giờ nghe lại thành ra như thể Mục Uyển đang lập quy củ cho Lý gia, hơn nữa lời nói kia là có ý gì? Nếu hôm nay bà ta thực sự bới lông tìm vết để từ hôn, thì chính là “thất tín bội nghĩa” sao?

Thấy tình thế như vậy, Mục Uyển liền không cho bất kỳ ai cơ hội mở miệng, chỉ khẽ hành lễ với Mục Hưng Đức, giọng nhẹ nhàng:

“Cha, con vừa mới trở về, còn cần nghỉ ngơi sắp xếp lại một chút. Con xin phép về sân trước.”

Mục Hưng Đức cũng cảm thấy mọi chuyện hôm nay cần được suy nghĩ kỹ lại, vội vàng gật đầu đáp:

“Phải, phải, con đi nghỉ trước đi. Chốc nữa đến giờ ăn rồi hãy ra dùng bữa.”

Ra đến tiền sảnh, Vân Linh hừ nhẹ một tiếng:

“Cái gì mà chỉ li nô chứ, vừa rồi rõ ràng có người lén nghe, cứ đứng rình bên này.”

“Cái Lý tam phu nhân đó thật là nực cười, chúng ta chân trước vừa mới về phủ, chân sau bà ta đã vội vã chạy đến. Còn cố ý nhằm vào đại cô nương để gây chuyện, đó gọi là có quy củ sao? Có quy củ thì đem bái thiếp đến cửa? Có quy củ mà dám trực tiếp mở miệng với cô nương nhà ta đòi từ hôn?”

Vân Linh lại chau mày, nghi hoặc hỏi:

“Nhưng mà, sao nhị cô nương lại không muốn vào cung chứ?”

Vân Linh và Mục Uyển lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nên tự nhiên rất rõ mẫu nữ Thẩm thị có đức hạnh gì. Vì lý do xuất thân, Thẩm thị lại càng coi trọng “dòng dõi”, suốt ngày lấy chuyện có gốc gác thư hương làm niềm kiêu hãnh. Bà ta cũng dốc lòng dạy dỗ Mục Nhu theo khuôn mẫu “thiên kim tiểu thư nhà quan”, lúc nào cũng cảm thấy chỉ vì Mục Nhu “đầu thai nhầm chỗ”, chứ không thì làm Hoàng hậu cũng không vấn đề.

Giờ có cơ hội thật sự để làm Hoàng hậu, lẽ ra phải tranh lấy mới phải chứ?

“Có lẽ… đã từng vào rồi.” Mục Uyển lẩm bẩm nói.

Vân Linh không nghe rõ, nghi hoặc hỏi:

“Người nói gì ạ?”

“Không có gì.” Mục Uyển đáp.

Chuyện trọng sinh đại khái trên đời này, ngoài một người từng trải qua việc xuyên không như nàng, e rằng chẳng ai dám tin, cũng chẳng ai dám nghĩ tới.

Trên người Mục Nhu khí chất đột nhiên thay đổi, khi đối mặt với nàng vẫn rất có hàm dưỡng, những thứ ấy cần thời gian quanh năm suốt tháng lắng đọng lại. Cộng thêm hiểu biết những chuyện trong cung, Mục Uyển cảm thấy, có lẽ đời trước Mục Nhu đã từng vào cung, chỉ như vậy mới có thể giải thích hợp lý mọi chuyện.

Khắp thiên hạ, chỉ có hoàng cung là nơi có những quy củ và lễ nghi khắt khe nhất. Và ở nơi đó, bài học đầu tiên không phải là quy củ, mà là ẩn nhẫn.

Cuộc sống trong cung tưởng tượng thôi cũng biết chẳng dễ chịu gì, nên giờ đây Mục Nhu đối với việc tiến cung cơ hồ mang theo nỗi sợ hãi.

Chính vì vậy… mọi chuyện lần này mới xuất hiện biến số.

Vân Linh hừ khẽ, nói:

“Muốn đưa người vào cung để chiếm lấy hôn sự với Trung Dũng Bá phủ, nhị cô nương tính toán cũng khéo thật, bất quá bàn tính của hàng sợ là muốn thất bại rồi.”

Mục Uyển khẽ lắc đầu:

“Không đâu, hôn sự này ta sẽ lui.”

Vân Linh ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi:

“Vì sao chứ?”

Mục Uyển chậm rãi đáp:

“Ta tuy không để tâm việc phu quân trong lòng có người khác, nhưng chuyện chia uyên rẽ lứa của người ta, ta tuyệt đối không làm.”

Nếu Mục Nhu chịu tiến cung, thì Lý Diệc Thần nhiều lắm cũng chỉ có thể giữ nàng trong lòng mà thôi, không những chẳng có gì đáng ngại, ngược lại còn tiện cho Mục Uyển.

Nhưng hiện giờ xem ra Mục Nhu rõ ràng không muốn tiến cung cung, như vậy thì hai người đó rất dễ nháo ra chuyện. Dù sao Thẩm thị và Mục Nhu đều không phải hạng người an phận, mà Lý tam phu nhân lại hồ đồ, Lý Diệc Thần trước mắt nhìn qua cũng không đáng tin cậy gì.

Trong khảo hạch quan viên, đạo đức cá nhân vốn là một trong những hạng mục quan trọng nhất, sủng thiếp diệt thê tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan, chưa nói đến những mặt khác.

Còn Mục Uyển, nàng chỉ muốn tìm một “công ty” tốt để sống yên ổn thoải mái, chứ đâu phải để mỗi ngày đi chùi mông cho lãnh đạo trực tiếp của mình.

Huống hồ, nếu chỉ có một đồng nghiệp “kỳ ba” (ý nói tính cách quái gở, phiền phức, khó chịu) thì còn tạm chịu được, công ty nào mà chẳng có một vài “cực phẩm”. Nhưng nếu hai người lãnh đạo trực tiếp đều là loại kỳ ba như thế, thì đúng là muốn dày vò người ta.

Dù sao, Lý gia đối với nàng mà nói chỉ là một công ty tạm ổn, ít việc, chứ không phải lựa chọn duy nhất.

Vân Linh khó hiểu hỏi:

“Thế thì vừa rồi ngài còn nói chắc như đinh đóng cột là không lui hôn kia mà?”

Mục Uyển chậm rãi nói:

“Nói thách thì dễ, trả tiền mới là chuyện thật. Từ hôn tất nhiên sẽ làm, nhưng không thể để tiện nghi cho Lý gia đi? Nương ta đã ‘đầu tư’ cho hắn mấy năm nay, nay hắn danh lợi song thu, cuối cùng lại chính miệng muốn bội ước, còn muốn làm ô thanh danh ta bắt từ hôn? Trên đời nào có chuyện dễ dàng thế!”

Phải biết, trong thời đại này, thanh danh của một cô nương chính là bản lý lịch của nàng.

Mà nàng muốn tìm một công việc tốt, thì lý lịch ấy tất nhiên là vô cùng quan trọng.

Nếu Lý gia đã muốn bội ước, vậy thì đương nhiên phải trả phí vi phạm hợp đồng.

Tuy vậy, công việc mới cũng phải bắt đầu tìm kiếm dần thôi…

Mục Uyển nghĩ nghĩ rồi dặn Vân Linh:

“Lát nữa đem tập thơ của ta lấy ra.”

Vân Linh nghi hoặc:

“Lấy tập thơ ra làm gì ạ?”

Mục Uyển thong thả đáp:

“Muốn tặng cho Nhị cô nương.”

Trong lòng Vân Linh liền nghĩ tới bản lấy bản thường thay cho bản đơn lẻ, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:

“Đang yên đang lành sao lại muốn tặng cho Nhị cô nương?”

Khóe môi Mục Uyển hơi cong lên, nụ cười nhàn nhạt. Bởi vì Nhị cô nương biết được tương lai mà. Dù cả đời có ngốc trong hậu cung, nhưng tiền triều ai thăng quan tiến chức chắc chắn vẫn biết ít nhiều. Một bàn tay vàng tốt như thế, không lợi dụng cho khéo thì chẳng phải uổng phí sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc