Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng không có cách nào thuyết phục Thẩm thị tin chuyện nàng phải gánh một đời kia, may mà nàng không còn là Mục Nhu của năm đó nữa, nên khéo léo phân tích tình hình hậu cung cho nương nàng nghe. Sau đó nói: “…Nếu người không tin nữ nhi nói, người có thể ra ngoài hỏi han một chút. Nếu thật sự là chuyện tốt, vì sao Thái hậu lại muốn hạ thấp tiêu chuẩn tuyển chọn? Những cô gái con nhà gia thế cao quý đính hôn đều đính hôn, sinh bệnh đều sinh bệnh, họ không muốn tiến cung phải không?”
Nhìn Thẩm thị do dự, Mục Nhu tiến tới, khẽ thì thầm vào tai để tăng sức thuyết phục: “Hoàng thượng sức khỏe không tốt, không những lo ngại không có người nối dõi, mà tuổi thọ cũng ngắn.”
Thẩm thị kinh hãi: “Làm sao con biết được?”
Mục Nhu đáp: “Thần ca đang hầu bên ngự tiền, thân thể Hoàng thượng như nào, y tất nhiên biết rõ.”
Thẩm thị lập tức bị thuyết phục. Nếu không có người nối dõi và tuổi thọ ngắn, thì tiến cung qua mấy năm có thể bị đưa đi hoàng lăng, cả đời cô nương liền kết thúc rồi… Điều này lý giải vì sao các đại quan đều không muốn đưa nữ nhi vào cung.
“Nếu thật là như thế, thì cứ để con nha đầu chết tiệt kia vào cung đi, cho nàng hưởng mấy năm danh lợi.” Thẩm thị quyết định như vậy, nhưng vẫn không cam lòng. Giờ có thêm một lựa chọn cũng tốt, Lý Diệc Thần thế nhưng có chút không đủ dùng, tròng mắt xoay chuyển hỏi, “Hôm nay Trấn Bắc hầu nói gì với con? Nếu là Ngô quốc cữu đó lại dây dưa, Lý Lục Lang không được việc, thì chúng ta có thể lại đi cầu Trấn Bắc hầu…”
Thẩm thị trong lòng thật ra cũng hiểu rõ, chỉ là không nhịn được mà ảo tưởng, cuối cùng cũng chỉ biết tiếc nuối thở dài: “Đều tại con đầu thai trong bụng nương, bằng không với tài mạo con ta, chưa chắc không xứng với hắn.”
Mục Nhu sợ nàng tiếp tục mộng tưởng, vội vàng chuyển chủ đề: “Có thể gả vào Lý phủ cũng là may mắn lớn, nếu không có thế lực phía sau, nữ nhi con tốt nhất cũng chỉ xứng với nhi tử của quan viên thất phẩm.”
Nhắc đến chuyện này, Thẩm thị có chút đắc ý: “Đúng vậy, họ Hứa kia lại bá đạo như thế nào chứ? Chọn lựa hôn sự kỹ càng cuối cùng còn không phải để phô lộ cho con ta sao, đây chính là báo ứng!” Nàng hừng hực ý chí chiến đấu, “Yên tâm, chỉ cần Lý Lục Lang hướng về con, hôn sự này đã thành công hơn nửa rồi.”
Sau đó, nàng lại nhận ra chỗ tốt khi đưa Mục Uyển tiến cung, “Vốn đang sầu vì con gả qua như vậy Lý lão phu nhân sẽ không vui, hiện giờ là Mục Uyển nàng muốn trèo cao, còn con lại si tình, lão phu nhân cũng chỉ có thể thương tiếc con hơn thôi.”
Mục Nhu nghĩ, đời này có thể cùng phu quân ân ái, hưởng thụ vinh hoa, khóe miệng không khỏi nhếch lên. Nhưng mọi việc còn chưa chắc chắn, nàng không dám lơ là, nhẹ giọng nói: “Nhanh nhanh đi, bảo cha mang tên nàng báo lên, cũng mau đem người đón trở về. Trước mắt đừng nói lý do cho nàng biết, lỡ nàng không muốn …”
Tuy Thẩm thị tạm thời tin lời con gái, nhưng vẫn cảm thấy thật khó chịu với việc Mục Uyển chiếm tiện nghi này, căm giận nói: “Chuyện tốt như vậy, sao nàng lại có thể không muốn chứ.”
Mục Nhu rốt cuộc đã sống lâu hơn vài chục năm, nghe biết nhiều chuyện về Mục Uyển, nên so với Thẩm thị hiểu rõ hơn một chút: “Nàng thích hưởng lạc, lại ghét bị ràng buộc. Người thử nghĩ xem, nàng đến hậu trạch nhà ta cũng không muốn ngốc ở, ngày ngày lêu lổng bên ngoài, giờ mà tiến cung chẳng khác gì cả đời bị giam cầm. Người cũng biết, nàng bị nương nàng dưỡng tới trời cao đất dày, nói không chừng thật sự sẽ cự tuyệt.”
Thẩm thị cười nhạo một tiếng: “Cự tuyệt thì sao? Việc này đâu phải do nàng ta quyết định!”
Thấy Mục Nhu vẫn còn lo lắng, Thẩm thị an ủi: “Nàng bất quá cũng chỉ có bản lĩnh ăn chơi hưởng thụ, gặp đại sự nàng có thể làm được gì chứ. Nói ngay như hôn sự với Lý phủ, đảo xác thật là của nàng. Nhưng hôm qua, Lý Lục công tử mãn tâm mãn nhãn đều hướng về con, còn chưa liếc nàng một cái, nàng có thể làm gì? Còn không phải ngoan ngoãn, một lời cũng không dám nói sao? Nàng có thể ở Mục gia oai phong như thế, giờ Hứa thị đã chết, ta không tin nàng có thể giữ được đống tài sản đó, chả mấy mà hết tiền…”
Nói tới đây, Thẩm thị bỗng nảy ra ý tưởng, mắt sáng rực lên: “Con nói rất đúng, chuyện này phải nhanh chóng định ra. Ta sẽ đi báo cho cha con ngay, để ông ấy lập tức quay về.”
Nhắc tới Mục Hưng Đức, Mục Nhu biểu lộ vẻ lạnh lùng, lại nhớ tới đời trước Mục Hưng Đức sủng ái Mục Uyển, bỗng không chắc chắn hỏi: “Cha chuyện đó, ông ấy sẽ đồng ý sao?”
“Làm sao mà không!” Thẩm thị nắm chắc điều đó, “Con ta yên tâm! Cha ngươi tất nhiên hận không thể lập tức đưa người vào cung luôn.”
Thẩm thị phái người tới đón Mục Uyển, lúc đó nàng đang cùng Chúc Nam Khê đứng trên đỉnh Linh Lung, tại Khám Vân Quan.
Tối hôm qua, hai người vừa chơi vừa nghỉ, nay lại có thời gian để thả diều. Mục Uyển bỗng nảy ra ý tưởng, muốn làm một con diều hình bộ xương khô, thậm chí còn muốn các chi linh hoạt để “khiêu vũ”. Chúc Nam Khê tưởng tượng ra cảnh một đống chim bướm lớn khiêu vũ với bộ xương khô, lập tức hứng thú cực độ, không thể chờ thêm một phút nào nữa, sáng sớm đã kéo Mục Uyển tới đây chặt trúc.
Tuy nhiên khi tới cửa, Mục Uyển có chút không dám vào, “Sao lại như thế này?”
Trên đỉnh núi xanh tươi tốt, có một tòa đạo quan lẻ loi, cảm giác có chút đáng sợ. Từ sau khi xuyên qua, Mục Uyển đối với chuyện liên quan tới quỷ thần linh tinh đều có chút hãi. “Sao lại không có ai ở đây?”
Tuy rằng dân chúng triều này phần lớn thờ phụng Phật giáo, nhưng tín đồ Đạo giáo cũng không ít. Năm đó nàng ở Thượng Kinh, nàng cũng thường tới thăm, nhưng chưa bao giờ thấy trước cửa lại treo lưới bắt chim như thế.
Chúc Nam Khê cười bí ẩn, nói: “Bởi vì nơi này quá linh.”
Mục Uyển chớp mắt, “Quá linh?”
Chúc Nam Khê dẫn nàng tới tàng cây hứa nguyện của Khám Vân Quan. Đây là một cây cổ thụ đã trăm năm tuổi, bên trên treo đầy các thẻ khắc lời hứa nguyện cho thấy nó từng có một thời cường thịnh. Tuy nhiên hiện giờ tất cả đã bạc màu, rõ ràng lâu nay chẳng có ai tới nữa.
“Ngươi còn nhớ nữ nhi xinh đẹp của Thượng Liễu tri phủ không?”
Mục Uyển gật đầu, tất nhiên nhớ rõ. Cô nương ấy cực kỳ thích ăn, chỉ mới 14–15 tuổi nhưng đã nặng khoảng 150 cân, ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Chúc Nam Khê nói: “Năm kia, khi nàng theo phụ thân trở về kinh báo cáo công việc, nghe nói nơi này linh nghiệm, liền tới hứa nguyện muốn giảm cân. Nửa năm sau, cô ấy đã giảm được hai mươi cân.”
Mục Uyển chớp chớp mắt: “Linh như vậy?”
Chúc Nam Khê nói: “Cũng không hẳn. Nghe nói là trên đường từ đạo quan trở về, do tham ăn những loại quả dại không rõ tên ven đường, bị bệnh hơn nửa năm, cái gì cũng ăn không vào…”
Mục Uyển: …
Chúc Nam Khê tiếp tục: “Rồi còn có bọn lưu manh chơi bời lêu lổng tới cầu tài, chỉ vài ngày sau đã bị người đánh gãy chân, sau đó bồi cho một khoản bạc.”
Mục Uyển nhịn không được cười: “Ý là chỉ quan tâm kết quả, còn quá trình thì mặc kệ đúng không?”
Chúc Nam Khê cũng cười theo: “Đúng vậy,” rồi hứng thú kể tiếp những tin đồn cho nàng nghe. “Còn có chuyện cầu thăng quan nữa.”
“Chủ bộ Thuận Thiên phủ tới cầu thăng quan, không mấy ngày đã bị người ta bắt được gian tình với biểu muội, làm tân lang quan, đương nhiên không tránh khỏi bị chủ mẫu hung hãn trong nhà quật một trận.”
Mục Uyển buồn cười: “Xem ra vị thần tiên này có chút nghịch ngợm.”
“Ai nói không phải.” Chúc Nam Khê cười: “Những chuyện như thế này không ít đâu. Nói tóm lại, sau đó người ta hầu như cũng không tới chỗ này.”
Mục Uyển lại thấy thú vị, chế nhạo tâm khởi, liền chạy tới đại điện để treo tấm hứa nguyện của mình lên.
Chúc Nam Khê cười đùa, cũng đi theo cùng nàng.
Khi nhìn nội dung tấm thẻ của Chúc Nam Khê, Mục Uyển vô ngữ, “Sao ngươi không tự viết cho mình?”
Chúc Nam Khê cười: “Ta đã đính hôn, không hợp lý. Còn ngươi thì vẫn còn cơ hội.” Nói xong, nàng chống nạnh, thưởng thức kiệt tác của mình: “Ta chỉ muốn xem linh nghiệm ra sao.”
Rồi mắt thăm dò nhìn tấm thẻ Mục Uyển viết, cười to: “Ta sao lại không biết ngươi cũng mang lòng hướng về Đại Dĩnh chứ.”
Mục Uyển cười: “Không phải là ta mang lòng với Đại Dĩnh, mà là Đại Dĩnh an, ta mới an!” Nàng cũng học theo Chúc Nam Khê, chống nạnh: “Để xem nó linh hay không.”
Vừa cười nói xong, nha hoàn của Mục Uyển lưu tại Thượng Kinh đến báo tin, sự việc xảy ra biến cố. Ngày hôm qua, Mục Nhu tránh Lý Diệc Thần còn không kịp nay lại truyền tin đến lý phủ, khiến Lý Diệc Thần kiên quyết muốn cùng Mục Uyển từ hôn, trong khi Mục gia lại chuẩn bị đưa Mục Uyển tiến cung.
Chúc Nam Khê suýt nhảy dựng lên: “Đưa ngươi tiến cung! Sao lại thế này?”
Mục Uyển cũng hơi bất ngờ. Tuy nàng lười trạch đấu với mẫu nữ Thẩm thị, nhưng đối với các nàng cũng có chút hiểu biết. Hơn nữa, ngày đó Mục Nhu rơi xuống nước, rõ ràng đã phân rõ giới hạn với Lý Diệc Thần, sự việc lẽ ra phải nắm chắc mới đúng.
Chúc Nam Khê nói: “Chuyện này, kế mẫu của ngươi không thể quyết định, cha ngươi cũng không có khả năng đồng ý. Trong tay ngươi còn sở hữu tài sản của nương ngươi nữa mà…” Nói tới đây, nàng chợt ý thức được cái gì, kinh nghi bất định nhìn về phía Mục Uyển. Liệu Mục lão gia có thể vì muốn chiếm tài sản mà đưa nàng vào cung không?
Mục Uyển vẫn như thường lệ, không nhanh không chậm treo tấm hứa nguyện lên: “Trở về nhìn sẽ biết thôi.” Nghĩ một lát, nàng nghiêng đầu hỏi: “Hiện giờ có cơ hội phát tài, muốn không?”
Chúc Nam Khê lập tức vứt hết lo lắng ra sau đầu, chém đinh chặt sắt nói: “Đương nhiên muốn!”
“Ghé tai lại đây.”
Chúc Nam Khê cúi sát lại nghe, vừa nghe xong Mục Uyển phân phó, trừng lớn đôi mắt: “Tàn nhẫn như thế?! Cha ngươi không phải sẽ tức điên sao?!”
Mục Uyển cười mỉm: “Có thời điểm, đau từ những người thân thiết so với giảng đạo lý còn hữu dụng hơn.”
Trong đạo quan ngầm, cách một tầng gạch xanh dưới phòng tối truyền ra một tiếng cười khẽ. Một nam nhân trẻ khoanh tay, nhìn chằm chằm vào ánh nến trên bức tường. Ánh nến mờ chỉ chiếu tới nửa khuôn mặt y, rõ ràng là những đường cong lưu xướng xinh đẹp, lại giống như Tu la ác quỷ đến từ địa ngục khiến người khác rùng mình.
Hắn chăm chú nhìn những con thiêu thân xoay quanh ngọn nến đang cháy, sau một lúc giơ tay nhấc lên chụp đèn, thiêu thân như ước nguyện nhào vào ánh lửa, rồi đau đớn buông cánh rơi xuống, dừng trên bệ cắm nến cùng các đồng loại làm bạn với nhau.
Giúp chúng thực hiện nguyện vọng xong, nam nhân mới cúi đầu nhìn về phía nữ nhân người đầy thương tích bên cạnh chân mình: “Đau vì thân thiết so với phân rõ phải trái hữu dụng hơn, rất có đạo lý, phải không?”
“Cửu hoàng tử ở đâu? Hay ngươi vẫn chờ đau rồi mới mở miệng?”
Thấy nữ nhân cắn răng không nói gì, Tạ Hành khẽ cười: “Ngươi nghĩ xương cốt của ngươi có thể cứng cỏi bằng gian tế của Xích Linh tộc sao?” Rồi từ từ phân phó: “Trước lăng trì, sau hai mươi đao rải đường lên vết thương, ngày mai lại tiếp tục. Tổng cộng một ngàn đao, 50 lượt, có thể khai ra hết.”
Nữ nhân cuối cùng cũng đổi sắc mặt.
Một trận kêu rên thấm người trôi qua, Tạ Hành thu được khẩu cung, đứng dậy rời đi.
Từ trong bóng tối của ám lao bước ra, dưới tàng cây hứa nguyện đã sớm không một bóng người, nhưng hai thẻ hứa nguyện mới đang đung đưa giữa các tấm đã phai màu vẫn dễ dàng thấy được.
Một thiếu niên mặc bộ đồ bó sát, không một tiếng động treo ngược mình trên cây, nhìn chằm chằm tấm thẻ hứa nguyện thì thầm: “Nguyện tỷ muội khác họ của ta, vào Trấn Bắc hầu phủ làm đương gia chủ mẫu.”
“Phốc… tỷ muội khác họ của Nam Khê hương quân, sẽ không phải chỉ có vị Mục gia đại cô nương này đi?” Thiếu niên như con dơi quay người nhìn về phía Tạ Hành, “Hầu gia, nguyện vọng này nếu không đập nát cái bảng hiệu Trấn Bắc hầu phủ thì thực hiện như nào đây? Hay lại để Nam Khê hương quân lại đi tìm một tỷ muội khác họ nữa? Chung quy không thể thật sự cưới nàng đi…” Vừa nói, vừa liếc sang một tấm thẻ hứa nguyện khác, “Di?”
Biểu hiện của hắn quá mức nghi hoặc, khiến Tạ Hành cũng tò mò, giương mắt nhìn lại.
【Nguyện Đại Dĩnh cường thịnh, không chiến tranh.】
Một hàng chữ hiện ra, chữ viết thanh thoát, phong thái hiên ngang; đừng nói là không giống người không học vấn không nghề nghiệp, mà còn là một đại bút pháp đầy khí chất của một tiểu thư khuê các đã học qua đủ loại thi thư.
“Chẳng lẽ tấm này mới là Nam Khê hương quân viết?” thiếu niên mê hoặc.
Tạ Hành thu hồi ánh mắt lập tức rời đi, thoạt nhìn cũng không cảm thấy hứng thú.
Thiếu niên kia cuối cùng nhìn hai tấm thẻ hứa nguyện, tấm tắc nói: “Một cái so với một cái, thật dám nghĩ…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









