Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 2: Kế Hoạch Lấy Chồng

Cài Đặt

Chương 2: Kế Hoạch Lấy Chồng

Mục Uyển cuối cùng vẫn không thể nghe hết câu chuyện bát quái màu hồng phấn của Trấn Bắc hầu.

Bởi vì Mục Nhu – người vừa được cứu – đột nhiên lên cơn sốt cao mê man, Thẩm thị dẫn theo vú già và người Mục phủ cuống quýt thu dọn trở về phủ. Lý Diệc Thần thì suốt dọc đường đều mặt mày lo lắng, hộ tống không rời nửa bước.

Những chuyện như vậy giữa chốn đông người tất nhiên chẳng thể giấu được. Vì thế, đề tài bàn tán của mọi người lập tức chuyển từ Trấn Bắc hầu sang việc Lý Lục Lang liệu có thể cùng nhị cô nương Mục gia phá bỏ rào cản mà thành đôi.

Còn nếu không — thì cưới Mục đại cô nương, e rằng sẽ thật thảm.

Thấy Vân Linh tức đến sắp nổ tung, Mục Uyển vội kéo nàng rời đi.

Đầu tháng ba, khí lạnh trong núi vẫn còn, đặc biệt là về đêm, hơi lạnh thấm người. Nhưng ở hậu viện một ngôi thôn nhỏ dưới chân núi Linh Lung, hơi nước lại bốc lên nghi ngút, sương trắng lượn lờ giữa không trung.

“Mục gia A Uyển, nghe nói vị hôn phu của ngươi đã đuổi theo nhị muội muội của ngươi rồi, thật thế sao? Ngươi định tính sao đây…”

Hương quân Nam Khê hấp tấp bước vào sân, vừa nói vừa ngẩng đầu, rồi lập tức im bặt.

So với cảnh vật bên ngoài mới đang nhú mầm xanh, thì nơi này lại đã um tùm tươi tốt. Trong làn sương mờ trắng, những đóa mẫu đơn lớn đua nhau nở rộ cũng không thể sánh bằng cảnh sắc bên trong suối nước.

Một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, da trắng như tuyết, tóc đen buông sau lưng, chiếc áo đơn mỏng màu trắng đã sớm ướt đẫm, dán chặt lên thân người, phác họa đường xương quai xanh tinh tế cùng đường cong lấp ló trước ngực. Khuôn mặt nàng vì hơi nước mà đỏ ửng, xinh đẹp như đóa hoa đào tháng ba.

Chúc Nam Khê theo bản năng nuốt nước bọt, lần đầu tiên trong đời nàng mới thật sự hiểu thế nào là “vưu vật nhân gian”.

Thiếu nữ kia dường như không nhận ra bản thân mình quyến rũ đến nhường nào. Nàng lười biếng nhắm mắt, thần thái tuỳ ý, thong dong vô ưu. Nếu không phải quen biết từ trước, Chúc Nam Khê còn tưởng mình lạc vào lãnh địa của thần tiên hay yêu giới.

Thiếu nữ nghe động tĩnh khẽ mở mắt nhìn nàng:

“Hương quân tin tức thật linh thông, chẳng phải ngươi đang bồi tổ mẫu đi lễ Phật sao? Sao lại mò đến tận đây?”

Chúc Nam Khê thấy nàng ngâm mình thoải mái như vậy, liền không khách khí giơ tay ra hiệu cho nha hoàn cởi áo khoác giúp mình:

“Không phải nghe nói ngươi bị ức hiếp sao, ta tới xem náo nhiệt. Nghe nói hôm nay Lý Lục Lang cũng nhìn thấy ngươi, nhưng lại thờ ơ bỏ mặc, thật chẳng phong độ chút nào.”

“Ta còn nghĩ sẽ thấy một tiểu cô nương đáng thương bị bỏ rơi, ai ngờ… ồ, trời ạ, thoải mái quá đi!”

Chúc Nam Khê dẫm bậc thang xuống suối nước nóng, trong đêm thanh lãnh như vậy, được làn nước ấm bao lấy thân thể khiến đáy lòng tràn đầy cảm giác hạnh phúc:

“Vẫn là ngươi biết hưởng thụ hơn ai hết.”

Nàng vừa nói xong liền có nha hoàn mang vào mấy khay gỗ nhỏ thả trôi trên nước, Chúc Nam Khê thở dài khoan khoái:

“Bồ đào mỹ tửu lưu li trản, thao bà hàn dưa quả vải nô (Rượu nho mỹ vị trong chén lưu ly, nô tỳ bưng dưa lạnh bóc vải ngọt), vậy mà bọn họ còn dám nói ta là nữ ăn chơi trác táng đệ nhất kinh thành! Thật nên mời các vị đại gia đến đây mà xem.

Nói đến hưởng thụ, Mục đại cô nương ngươi mà nhận đệ nhị, e là chẳng ai dám tranh đệ nhất. Ta đây còn phải học theo ngươi đấy!”

Mục Uyển cầm lấy miếng dưa hấu, khẽ liếc mắt nhìn nàng:

“Hương quân, ngươi đừng phá hỏng thanh danh của ta.”

Chúc Nam Khê cũng lấy một miếng, bật cười:

“Thanh danh của ngươi, đâu đến lượt ta làm hỏng.”

Nói tới đây, Chúc Nam Khê tặc lưỡi hai tiếng:

“Nghe nói hôm ngươi trở về, cả nhà Mục phủ trên dưới đều bận đến mức chạy không kịp thở. Ngay cả hai con sư tử đá ngoài cửa cũng được lau đến sáng bóng không một hạt bụi!

Người không biết còn tưởng nhà ngươi sắp nghênh đón đại nhân vật nào cơ đấy, đến cha ngươi về phủ cũng không có đại trận linh đình như thế.”

“Còn cả muội muội kia của ngươi nữa, mấy hôm trước ngươi chưa về, nàng đã dẫn theo các tiểu thư trong thành đến sân của ngươi ‘tham quan’, nói là để xem có gì cần thêm bớt.

Kết quả vừa vào liền trầm trồ nói đồ vật trong sân nhà ngươi cái nào cũng tinh xảo, cái nào cũng bắt mắt, thật đúng là mở mang tầm mắt cho bọn họ!”

Mục Uyển ha hả một tiếng:

“Cũng chỉ là làm bộ bên ngoài. Con diều kia nhìn thì hoa hòe rực rỡ, nhưng cái khung lại tầm thường, làm sao bay cao được. Mấy thoại bản này đều là loại cũ rích, cây gậy đánh trống cầm lên thì chẳng có cảm giác gì đặc biệt, chỉ có con vẹt kia là còn thú vị đôi chút, ai ngờ cuối cùng lại chẳng phải giống quý hiếm …”

Nàng khẽ lắc đầu, than thở:

“Thật đúng là quá lấy lệ.”

Chúc Nam Khê: “……”

“Ngươi sao lại còn có vẻ thất vọng như thật thế hả?” nàng rốt cuộc không nhịn nổi.

“Ngươi năm nay đã mười bảy, theo lý mà nói, sau khi hồi kinh phải bàn chuyện hôn kỳ với Lý phủ rồi mới phải.

Thế mà chưa gì kế mẫu gươi đã khiến ngươi mang tiếng xấu, hôm nay Lý Lục Lang lại còn dám trước mặt bao người đánh vào mặt ngươi, ta không tin ngươi không tính toán được?”

Tuy ngoài kia ai cũng đồn đại rằng Mục đại cô nương là kẻ kiêu ngạo, ương bướng, vô học vô tài, một bao cỏ biết đi. Nhưng Chúc Nam Khê lại chính mắt thấy nàng vì cứu nạn dân Thượng Liễu mà khẩu chiến với nho sinh học sĩ, dùng lợi ích thuyết phục thương nhân phú hộ. Cuối cùng phương án an dân được chọn, cũng chính là theo ý kiến của nàng.

Khi ấy nàng mới mười lăm tuổi, còn chỉ là cô gái núp sau tấm bình phong.

Một việc lớn như thế nàng còn xử trí được, huống hồ gì là một mối hôn sự đã nắm hết tiên cơ.

Chỉ là, tên nhãi này thường ngày lại quá lười, chỉ biết ăn nhậu chơi bời, chẳng mấy khi chịu động não.

“Không được, ngươi phải nói rõ ràng cho ta nghe,” Chúc Nam Khê trườn lại gần, “bằng không hôm nay đừng hòng yên ổn!”

Mục Uyển thuận tay ôm lấy thân thể mềm mại thơm hương kia, tiện đà nâng chén lưu ly lên khay, thong thả nhấp một ngụm.

Chất lỏng lành lạnh mang theo độ cồn kích thích lướt qua cổ họng, lưu lại trong miệng vị hoa quả ngát hương, nàng đùa giỡn nói, “Hương quân định làm thế nào khiến ta ‘không yên ổn’ đây?”

Mục Uyển vốn đã xinh đẹp mê người, làm ra tư thái đăng đổ tử mà chẳng hề mang chút thô tục,

trái lại còn toát ra một nét phong lưu quyến rũ khó tả.

Chúc Nam Khê đỏ mặt chịu không nổi, chợt nghĩ ra gì đó liền ngồi bật dậy hỏi:

“Lý gia Lục Lang có phải là vẫn chưa từng thấy dung mạo thật của ngươi phải không?”

Mục Uyển lại tựa vào vách suối nước nóng, thản nhiên đáp:

“Không phải là chưa có cơ hội hay sao.”

“Ta biết ngay mà,” Chúc Nam Khê nói, “nếu hắn từng gặp, ta không tin Lý Diệc Thần có thể không động lòng!”

“Thế rốt cuộc ngươi định tính sao?”

Mục Uyển không phụ hoạ theo, cười nói:

“Hiện giờ ta chưa có kế hoạch gì cả, trước cứ tĩnh xem biến.”

Chúc Nam Khê cũng cầm lấy ly rượu nho, nghe vậy thì nghi hoặc:

“Tĩnh xem biến? Chẳng lẽ mẫu nữ Thẩm thị sẽ chịu từ bỏ hôn sự với Lý gia sao?”

Nói tới đây, nàng như nhớ ra chuyện gì, “Ta còn nghe nói, chiều nay lúc Lý Lục Lang định nhảy xuống nước cứu nàng ta, lại bị Mục Nhu thẳng thừng từ chối?”

Mục Uyển cười nhẹ, đáp:

“Trong cung đã bắt đầu chuẩn bị danh sách tuyển tú rồi.”

Cái này thì Chúc Nam Khê biết, “Bệ hạ đăng cơ được ba năm, hiện giờ trong triều đúng là chuẩn bị danh sách tuyển tú. Nhưng theo lệ, tú nữ đều phải là nữ nhi quan viên từ ngũ phẩm trở lên, Mục Nhu đâu có tư cách đi?”

Mục Uyển nói:

“Ngươi cũng biết năm nay số lượng tú nữ không đủ mà.”

Chúc Nam Khê chớp chớp mắt: “Sao ngươi biết?”

Mục Uyển nói:

“Nhà ta chuyên cung cấp đồ trang sức cho trong cung. Nhìn số đơn đặt hàng ít đi là biết ngay.”

Chúc Nam Khê kinh ngạc, vừa cảm thán với sự nhạy bén của nàng, vừa khó hiểu:

“Nhưng sao lại không đủ tú nữ được chứ? Trước giờ toàn là tú nữ quá nhiều, chứ đâu có tú nữ không đủ.”

Mục Uyển không chút để ý, “Ngươi thử nghĩ mà xem, mẫu thân ngươi là người quản gia trong phủ, bà có chịu để tức phụ của con vợ lẽ ngồi lên đầu đoạt quyền hay không?”

Chúc Nam Khê bật thốt:

“Nàng ta cũng xứng à?” ngay sau đó liền phản ứng lại.

Đúng vậy. Hoàng đế hiện nay vốn là người nhặt được ngai vàng sau loạn ngũ tử ba năm trước. Tuy được Thái hậu chống lưng đẩy lên ngôi, nhưng y chỉ là con của một vũ nữ, căn bản không có cảm giác tồn tại càng miễn bàn đến căn cơ quyền thế. Bởi vậy, triều chính hiện nay phần lớn đều nằm trong tay Thái hậu.

Mà chuyện tuyển phi, vốn chính là để hậu cung có chủ, san sẻ bớt quyền lực trong tay Thái hậu.

Vậy thử hỏi, ai lại dám đắc tội Thái hậu, đem nữ nhi gả cho một vị hoàng đế chỉ là con rối trong tay người khác? Chưa nói tới trong triều hiện giờ phần lớn đều là đảng Thái hậu, đưa nữ nhi vào cung dù được sủng thì cũng làm được gì, ngược lại còn có thể chọc cho Thái hậu ghét bỏ, mất nhiều hơn được.

Mục Uyển thấy Chúc Nam Khê đã nghĩ thông, liền thong thả nói tiếp:

“Nhưng Hoàng thượng lần đầu tuyển tú, cũng không thể để tình hình quá khó coi. Ta đoán Thái hậu sẽ hạ thấp điều kiện tuyển chọn. Nhưng cũng không thể hạ thấp quá, kẻo bị người khác bắt bẻ. Theo lệ cũ triều trước, tú nữ có thể từ nữ nhi quan viên thất phẩm trở lên. Ta đoán năm nay sẽ dùng lại chuẩn đó.”

“Nữ nhi của quan thất phẩm, tuổi khoảng mười lăm mười sáu, bản thân năng lực có hạn, vừa trẻ lại dễ thao túng, vừa hay phù hợp ý Thái hậu.”

Mục Uyển nói:

“Mà phụ thân ta năm ngoái quyên được một chức thất phẩm viên ngoại lang, vừa khéo đủ điều kiện.”

Chúc Nam Khê nghe nàng nhẹ nhàng bâng quơ phỏng đoán, chỉ cảm thấy cả người đều nổi da gà, chỉ dựa vào một cái đơn hàng cho việc tuyển tú trong cung, nàng có thể nghĩ tới nhiều như vậy, “Ngươi nếu là nam nhi, khẳng định có thể cùng Trấn Bắc Hầu cân sức ngang tài.”

Mục Uyển nhướng cằm đắc ý, bật cười:

“Tán thưởng, tán thưởng.”

Chúc Nam Khê trừng mắt, “Vậy ra kế của ngươi là cố ý để tin này lọt đến tai mẫu nữ Thẩm thị, để chính bọn họ tự dấn thân vào sao?”

Nàng nghiêng đầu suy nghĩ rồi nói:

“Cặp mẫu nữ đó chắc chắn không nghĩ sâu xa được như ngươi. So với việc làm chính thê của một quan lục phẩm, bọn họ e rằng còn càng nguyện ý vào cung làm nương nương, dù chỉ hưởng vài ngày phú quý cũng cam lòng. Thế nên, chuyện Mục Nhu từ chối Lý Lục Lang chiều nay, cũng không phải chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’, mà là đang sinh tâm tư khác!”

Mục Uyển mỉm cười gật đầu, khen:

“Thông minh đấy.”

“Không đúng!” Chúc Nam Khê đột nhiên nhận ra điều gì đó, vội kêu lên:

“Ta suýt nữa bị ngươi dắt mũi rồi. Cho dù Mục Nhu thật sự muốn vào cung, thì Lý Lục Lang vẫn còn nhớ thương nàng kia mà! Vậy ngươi vẫn muốn gả sao?”

Mục Uyển dựa lưng vào thành ao, thản nhiên cười nói:

“Gả chứ, sao lại không gả? Ta cũng đâu phải gả cho hắn.”

Nàng vốn không phải cô thiếu nữ ngây ngô mười sáu mười bảy tuổi, còn mơ mộng hão huyền về tình yêu.

Trái lại, nàng đã chứng kiến quá nhiều kiểu vợ chồng trên đời, quá hiểu rõ cái gọi là “một đời một kiếp một đôi người” chẳng qua chỉ là điều xa xỉ, có gặp được cũng không cầu được.

Dù ở xã hội hiện đại đã quy định chế độ một vợ một chồng, thì đám “tiểu tam tiểu tứ” vẫn nhiều vô kể. Huống chi, ở cái thời tam thê tứ thiếp hợp pháp này, còn cố chấp theo đuổi nhất sinh nhất thế nhất song nhân chẳng phải là tự chuốc phiền não sao?

Thật ra, với nàng, không lấy chồng mới là cuộc sống lý tưởng nhất.

Tiếc rằng trong thời đại này, nếu một cô gái không lấy chồng thì hoặc phải đi tu làm ni cô, hoặc bị trói buộc bởi đủ loại lễ giáo khuôn phép, cái giá phải trả thật quá lớn.

Vì vậy, một khi đã xác định rằng không thể không gả, nàng sớm đã chuẩn bị sẵn kế hoạch cho mình rồi.

Thật ra trong mắt nàng, ở thời đại này, nữ tử gả chồng không bằng nói là đi tìm việc.

Từ nhỏ đã được nhà mẹ đẻ rèn giũa mười mấy năm trời coi như là quá trình “đào tạo nghề nghiệp”.

Đến tuổi trưởng thành thì bắt đầu tìm mấy công ty làm vị trí tổng tài dự bị. Nếu bình thường thuận lợi, kiên trì làm vài năm là được cầm quyền, còn vận khí tốt hơn không có bà bà (mẹ chồng) hoặc bà bà không muốn quản sự, thì có thể lên chức tổng tài chính thức ngay.

Điều quan trọng là, triều đình đối với tổng tài, a, không, với chính thê còn đưa ra văn bản quy định bảo hộ rõ ràng. Của hồi môn của cô nương thì nhà chồng không được quyền động vào; chồng cũng không thể vì sủng thiếp mà diệt thê.

Nói cách khác, dù tạm thời nàng không đảm đương được vị trí tổng tài, thì nàng vẫn có thể dùng của hồi môn của mình làm vốn, tự mở “chi nhánh công ty” riêng, kinh doanh theo ý mình.

Lời lãi nhiều hay ít đều là của bản thân, mà cho dù “tổng công ty” (tức hôn nhân) có sụp đổ, thì “chi nhánh” của nàng cũng chẳng hề hấn gì.

Còn lại mấy cái thị thiếp thông phòng, kia đều là cấp dưới, không nghe lời nàng có thể tìm cớ cho thôi việc, mà chủ tịch lại không thể tùy tiện cho thôi việc chính thê.

Vì vậy, chỉ cần không suốt ngày nghĩ đến chuyện yêu đương với người lãnh đạo trực tiếp, ngày ngày muốn thoải mái bao nhiêu thì hoải mái bấy nhiêu thôi.

Điều nàng quan tâm nhất chính là chọn nơi công tác, là tiến vào tập đoàn lớn hay một công ty nhỏ, tập đoàn lớn thì phúc lợi tốt, công ty nhỏ thì xem có tiềm lực hay không.

Nhưng chuyện này nương của nàng Hứa Khuynh Lam cũng đã từng nhọc lòng rồi, lúc đó nàng ký hợp đồng với một công ty nhỏ nhưng giờ đã trực tiếp trở thành tập đoàn quốc tế, tổng tài Lý lão phu nhân còn đặc biệt quý nàng, nên hàng ngày trải qua cơ bản sẽ khá thoải mái.

Chỉ có điều phiền toái duy nhất là chuyện thân cận da thịt với một nam nhân xa lạ nàng không làm được, hiện giờ để cho Lý Diệc Thần tự mình giải quyết chuyện này.

Làm một đôi vợ chồng danh nghĩa như vậy, đã có thể hưởng uy quyền của tổng tài quốc doanh hiện đại, lại không cần phục vụ nam nhân, còn có thể so sánh được với hôn sự hoàn mỹ nào khác sao?

Chúc Nam Khê có vẻ hơi bối rối, không rõ ý nàng, “Không gả cho Lý Diệc Thần thì gả cho ai?”

Mục Uyển cười, nói: “Gả cho Trung Dũng Bá phủ a.” Ai lại vì một người đàn ông mà từ bỏ quyền lực chứ?

Hơn nữa, quyền lực này cho nàng tự do tuyệt đối, ít nhất là trong chuyện chải tóc, mặc quần áo, ra ngoài đều tự quyết, so với việc quan tâm nam nhân mình có người trong lòng, thì cái này còn hấp dẫn hơn nhiều.

Chúc Nam Khê vẻ mặt đầy kính nể, “Ngươi thật sự tỉnh táo đến đáng sợ,” rồi lại trêu, “Nhưng nếu là chọn quyền thế cũng xứng với ngươi. Gả cho Trung Dũng Bá phủ chính là nhân tài không được trọng dụng, chẳng bằng gả cho Trấn Bắc hầu phủ. Muốn tuyển, thì tuyển luôn kẻ lợi hại nhất chứ sao.”

“Cuối năm ngoái, hắn đã hết thời gian giữ đạo hiếu, mấy gia đình quý tộc đứng đầu ở Thượng Kinh đều nhìn chằm chằm vào chuyện hôn sự với hắn. Nói cách khác, chỉ cần gả cho hắn, ở Thượng Kinh ngươi cơ hồ có thể đi ngang.”

Mục Uyển nghe đến Trấn Bắc hầu, tò mò buổi chiều áp xuống giờ lại cồn cào tâm gan, “Không phải nói hắn đã có người trong lòng sao? Không đúng, ta nhớ rõ trước đó hắn đã đính hôn với thiên kim Thủ phụ sao, sau đó lại thích ai? Vậy sao vẫn có người nhìn chằm chằm?”

“Ngươi không biết sao?!” Chúc Nam Khê đầu tiên có chút kinh ngạc, ngay sau đó nhớ ra, “À, ngươi mấy năm nay không ở kinh thành mà.”

Ngay lập tức, nàng hứng thú bừng bừng bát quái với Mục Uyển, “Người trong lòng hắn chính là thiên kim Thủ phụ Từ đại cô nương, chỉ là hai năm trước bọn họ đã từ hôn.”

“Vì sao?”

Chúc Nam Khê nói: “Tạ Hành đã đâm Từ đại cô nương một kiếm.”

Mục Uyển tròn xoe mắt.

“Ha ha, thực ra hắn là để cứu Từ đại cô nương. Ngươi biết đấy, hắn gây thù chuốc oán rất nhiều, ngoài triều đình còn có cả ngoại tộc. Lúc ấy có thích khách cướp Từ đại cô nương để uy hiếp hắn, nghe nói hắn thậm chí mắt cũng không chớp, phi thẳng đến đâm Từ đại cô nương.”

Mục Uyển nhướn mày, “Từ đại cô nương bị thương không?”

Chúc Nam Khê nói: “Không hề đâu, thích khách đều bị doạ ngốc, Từ đại cô nương tất nhiên được cứu. Nhưng về sau, Từ gia lấy lý do Tạ Hành vô tình đối với Từ đại cô nương, nên họ lui hôn.”

“Kỳ thật ta nghe cha ta nói, Từ gia hẳn là tìm cớ thôi. Lúc đó Trấn Quốc công vừa hy sinh, chỉ còn Tạ Hành bị trọng thương, tiền đồ chưa rõ, nên đương nhiên không nghĩ đến việc đưa nữ nhi mình tỉ mỉ bồi dưỡng gả qua.”

“Nghe nói sau khi từ hôn, Tạ Hành nhốt mình trong thư phòng ba ngày ba đêm, không ăn không uống. Khi tái xuất hiện trước mặt người khác, tiều tụy đến mức một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay. Rõ ràng trong lòng vẫn còn Từ đại cô nương, mấy năm nay với bất cứ nữ nhân nào cũng không màng sắc thái.”

Mục Uyển nghe xong bát quái thấy thật thỏa mãn, cuối cùng tổng kết: “Như vậy xem ra vẫn là Trung Dũng Bá phủ hợp với ta nhất.”

Chúc Nam Khê trêu chọc nàng: “Không phải ngươi đang theo đuổi quyền thế sao? Gặp khó vươn lên! Yên tâm, Từ gia đại cô nương đã gả xa Giang Nam, Trấn Bắc hầu dù tàn nhẫn cũng không đến mức sát hại vợ.”

Mục Uyển liếc nàng, “Ta sợ thật sự là Tạ Hành sao? Ta sợ thật sự là thích khách! Trấn Bắc hầu sẽ không giết vợ, nhưng nhóm địch nhân thì có thể. Ta gả chồng là để hưởng thụ, chứ không phải để làm con tin.”

Chúc Nam Khê vỗ tay, “Có lý.”

Hai người nhìn nhau cười to.

@@

Ngày hôm sau, trong cung truyền ra tin tức tuyển tú nữ năm nay, nữ tử độ tuổi từ 14 đến 18 tuổi của quan viên thất phẩm, chưa từng hôn phối, tất cả đều vào cung.

Cùng lúc đó, Mục Nhu đã ngất một ngày một đêm, bất ngờ hoảng hốt mở mắt…

Thẩm thị đầu tiên là cao hứng, “Tỉnh rồi sao,” lại hưng phấn nói, “Tin tức kia quả nhiên là thật, con ta thật sự có được mệnh làm nương nương!”

Mục Nhu sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, giọng the thé nói, “Không, con không vào cung, để Mục Uyển đi!”

Thẩm thị duỗi tay sờ cái trán đầy mồ hôi của nữ nhi, “Bệnh đến hồ đồ hả, nói linh tinh gì thế! Cơ hội tốt như vậy, sao nhà đầu con lại bỏ lỡ chứ!”

Nàng cho là nữ nhi không hiểu, nên tận tình khuyên nhủ: “Bệ hạ đăng cơ khi mới 16 tuổi, lúc đó vẫn chưa lập gia thất. Ba năm trước lại phải giữ đạo hiếu với tiên hoàng và Thái hậu, năm nay lần đầu tuyển tú, trong cung vị trí còn nhiều. Với phẩm mạo của con, chưa chắc không thể trở thành chủ nhân một cung.”

“Đến lúc đó, con chính là cạnh cửa của Mục gia chúng ta!” Thẩm thị càng nghĩ càng hưng phấn, “Ngay cả con nha đầu kia cũng sẽ phải khom lưng cúi đầu trước con.” Nàng mặt đầy nụ cười, phảng phất như đã thấy được dáng vẻ trợn mắt tức tối của Mục Uyển ngay trước mắt.

Mục Nhu lại lộ ra bộ dáng như cười như khóc, “Nương, trong cung vốn không phải như chúng ta nghĩ đâu.”

Đời trước, sau khi nàng tiến cung thực sự dễ như trở bàn tay liền được phong phi, nhưng cũng không phải vì nàng quá lợi hại, mà là bởi các tú nữ hầu như không xuất thân từ các gia tộc quyền quý trong triều.

Thái hậu nắm giữ triều chính, hoàng đế chỉ là một con rối, xuất thân càng thấp, phân vị càng cao. Lên làm phi tử thì làm được gì? Trên thực tế, đều không bằng chính thê của nhà quan lại.

Nhưng chuyện đó cũng thôi đi, chỉ mấy năm sau, hoàng đế thế nhưng còn băng hà, người kế vị là ấu tử của tiên hoàng được tìm về, còn những phi tần hậu cung thì chưa được hưởng vinh hoa phú quý gì liền trở thành thái phi, toàn bộ bị sung quân đi thủ hoàng lăng…

Mục Nhu nhớ đến nửa đời đau khổ của mình, cảm thấy toàn thân đều lạnh buốt.

Còn Mục Uyển kia theo Lý Diệc Thần một đường phi thăng, cuối cùng trở thành Thủ phụ phu nhân. Lúc đó, Thái hậu đã bị lật quyền, hoàng đế còn nhỏ, hậu cung chưa thành, nàng trở thành nữ nhân tôn quý nhất toàn Đại Dĩnh…

Rõ ràng, vị thế tôn vinh ấy vốn thuộc về nàng!

Mục Nhu gắt gao nắm lấy chăn, có lẽ ông trời cũng nhìn không được nên cho nàng thêm một cơ hội nữa. Lần này, nàng quyết lấy lại tất cả thứ vốn thuộc về mình, để Mục Uyển cũng nếm trải cảm giác cô độc trong quãng đời còn lại!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc