Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 21: Nữ Nhi Tiết Vui Sướng? (2)

Cài Đặt

Chương 21: Nữ Nhi Tiết Vui Sướng? (2)

Thanh âm và cử chỉ đều mang vài phần dáng vẻ cô nương, quả thật là nữ giả nam trang, không sai được.

Chúc Nam Khê nhìn đầy tò mò, còn Mục Uyển thấy Mộc Sương cũng thật sự vui vẻ.

Nếu nói Vân Linh là bí thư bên cạnh nàng, thì Mộc Sương chính là trợ lý tổng tài, nhiều sự việc bên ngoài đều do nàng điều phối.

Lần này, cũng là nàng giúp Mục Uyển đi dò xét cửa hàng phía bắc mới trở về. Hiện giờ, nàng giả nam tử như ngựa quen đường cũ, nếu nàng không muốn, rất ít người có thể nhận ra thân phận nữ tử của nàng.

Chúc Nam Khê đánh giá trước mặt nam tử thanh tuấn trước mặt, bỗng cười:

“Người đủ rồi đúng không? Xuất phát được chưa?”

Mục Uyển liếc nàng, hỏi:

“Ngươi không phải có việc gấp sao?”

Chúc Nam Khê nghiêm túc đáp: “Gấp đến đâu cũng không quan trọng bằng việc bồi ngươi.”

Mục Uyển bật cười: “Ngươi đi cửa Tây, một lát nữa chúng ta sẽ gặp nhau ở Miên Phong lâu.”

Chúc Nam Khê tỏ vẻ không được, nàng một khắc cũng không muốn tách ra khỏi các tỷ muội thân thiết.

Vân Linh nói:

“Cửa đông hai người mới vào được, cô nương nhà nô tỳ có Mộc Sương, hương quân ngài thì sao? Ngài vị hôn phu lại không ở Thượng Kinh.”

Chúc Nam Khê hơi mỉm cười nhìn Vân Linh:

“Cô nương nhà ngươi vị hôn phu còn ở Thượng Kinh cũng có thể tiến. Ta vị hôn phu không ở Thượng Kinh, vậy sao lại không thể đi?”

Đáy lòng Vân Linh dâng lên một cổ dự cảm không tốt.

Sau nửa canh giờ, bốn người tiến vào từ cửa đông. Mục Uyển cùng Mộc Sương chọn một đôi hoa lụa Mẫu Đan để bên hông, trong khi Chúc Nam Khê và Vân Linh chọn một đôi Mai Hoa, mang trên cánh tay.

Ngay từ khi bước vào, các nàng đã thu hút ánh mắt của đông đảo người xem.

Mục Uyển với chuyện này sớm đoán trước, hơn nữa đời trước cũng quá quen, nên rất thong dong. Chúc Nam Khê, vốn là nữ nhân nổi tiếng ăn chơi trác táng ở Thượng Kinh, tự nhiên cũng không hề sợ hãi. Chỉ có Vân Linh, cảm giác như sắp hỏng mất.

“……Đó là Nam Khê hương quân sao? Người bên cạnh chính là thế tử Tây Nam Lục gia Lục Thời Nam sao? Nếu có cơ hội, phải đi bái kiến một chút.”

“Đó là Lục Thế tử sao? Không phải nói Lục gia con vợ cả Lục Thời Nam vốn hà tư nguyệt vận, say ngọc đồi sơn, vậy mà sao trông có vẻ hơi lùn? Hơn nữa giống như có chút hơi thẹn thùng.”

Vân Linh: ……

Mục Uyển quay đầu nhìn Vân Linh giả trai, một thân trường bào xanh thiên thủy, không nhịn được cười. Cái đầu nàng còn thấp hơn cả Chúc Nam Khê, thật sự giả nam tử thì có chút thấp bé.

Ngay từ đầu, Mục Uyển còn cho rằng Chúc Nam Khê sẽ tính toàn tự mình giả trai, dù sao nàng cũng xuất thân võ tướng thế gia, chính nàng bản tính cũng hiên ngang, giả làm nam tử lại càng thích hợp. Kết quả, lại là Vân Linh khoác lên nam trang.

Vân Linh sắp không thể chống đỡ: “Hương quân, nô tỳ thật sự không được đâu!”

Chúc Nam Khê nghe thấy người khác bàn tán, cũng hết sức vui mừng:

“Yên tâm, lát nữa ai đến ta đều không để ngươi bận tâm.”

Mục Uyển lắc đầu thở dài: “Thật tổn hại cho phong độ của Lục Thế tử.”

Chúc Nam Khê đáp:

“Ta cũng không còn cách nào khác. Ta ở Thượng Kinh nổi danh như vậy, quá nhiều người nhận ra ta, chỉ có thể để Vân Linh giả nam nhân thôi.”

Rồi an ủi Vân Linh: “Dù sao, mấy năm nay Lục Thời Nam cũng chưa từng tới Thượng Kinh, chẳng ai nhận ra hắn đâu.”

Thấy Vân Linh vẫn khó xử, Chúc Nam Khê rút ra “đòn sát thủ”: “Sự việc đã như vậy, ngươi tuyệt đối không thể kéo chân sau cô nương nhà người chứ…”

Vân Linh hít sâu một hơi, lấy hết kỹ thuật diễn cả đời, học theo dáng đi của Mộc Sương bên cạnh Chúc Nam Khê.

Mục Uyển cong mắt cười: “Được, đi tìm Ngô Tam cô nương thôi.”

Chúc Nam Khê cũng cười theo, nói:

“Hôm nay chắc chắn sẽ cực kỳ thú vị.”

Ngô Tri Huyên cùng Lý Diệc Ninh từ dưới lôi đài “Phấn bắt sáng” bước tới. Trong tay Ngô Tri Huyên cầm một món Điềm Kim Hữu, trên mặt tràn đầy nụ cười.

(Phấn bắt sáng: Phấn highlight)

Lý Diệc Ninh tò mò hỏi: “Phấn bắt sáng? Là cái gì vậy?”

Ngô Tri Huyên tâm trạng rất tốt, dù sao hai người cũng đồng tâm hợp lực đến đây. Nhìn Lý Diệc Ninh cũng thuận mắt hơn nhiều, nàng cười nói:

“Đó là đồ vật truyền từ phương Nam, nghe nói có thể làm màu da càng đẹp hơn, chỉ là cách dùng hơi phức tạp, khi về sẽ nghiên cứu kỹ.”

Nàng đưa phấn cùng một xấp hướng dẫn dày cộp cho nha hoàn, rồi nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Bên kia tìm được người chưa?”

Nha hoàn vừa định mở miệng, bỗng nhiên trong viện phía trước vang lên liên tiếp những tiếng kinh hô. Ngô Tri Huyên ngay lập tức bị thu hút sự chú ý, còn Lý Diệc Ninh với thị lực nhạy bén nhìn thấy được tên tự của cổng viện ở phía trước: “Bộ Diêu Vân Điệp?”

Lần này, Thanh Phong Các bố trí hơn mười lôi đài. Để tránh ảnh hưởng lẫn nhau, mỗi lôi đài được đặt trong từng viện riêng biệt, và mỗi cửa sân ghi rõ vật Điềm Kim Hữu.

Hắn vừa đọc tên xong, Ngô Tri Huyên lập tức chạy tới: “Nhanh lên, bộ diêu này cũng là món đồ chơi mới!”

Nháy mắt, nàng đã quên mất chuyện vừa hỏi.

Lý Diệc Ninh hơi hơi nhẹ nhàng thở ra, vội vàng chạy theo phía sau.

Vào sân, họ liền thấy ở giữa lôi đài, lôi chủ đang hướng mọi người triển lãm ra vật Điềm Kim Hữu. Lý Diệc Ninh cuối cùng cũng hiểu vì sao mọi người lại hô vang như vậy. Bộ diêu này thực sự xinh đẹp, đến hắn là một nam tử cũng không khỏi bị thu hút.

Chiếc trâm trên thân quấn quanh vàng ròng, hai đầu tạo hai hình bướm tinh mỹ. Điều hiếm lạ là hai con bướm này còn có thể động, không phải kiểu ghép từng mảnh chuyển động đung đưa thông thường, mà giống y như đúc chuyển động vỗ cánh. Càng diệu hơn là đôi cánh sử dụng chất liệu tài tình gì đó, chỉ là một tầng mỏng manh, khi vỗ lên xuống sẽ lấp lánh rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời, trông cực kỳ bắt mắt.

Lôi chủ mang theo “Bộ Diêu Vân Điệp” đi triển lãm một vòng cho mọi người xác nhận, đảm bảo ai cũng nhìn thấy, rồi bắt đầu tuyên bố quy tắc lần này của lôi đài:

“Lần này lôi đài gọi là ‘Tìm Điệp’.”

Nàng chỉ về phía một bức tường gỗ lớn chính diện lôi đài, trên tường chằng chịt những đường cong hoa hòe loè loẹt, nhìn thôi cũng làm người hoa mắt:

“Trên những đường cong này cất giấu năm con bướm, sau đó….”

Rồi nàng chỉ sang bên cạnh lôi đài, nơi có một bàn dài chất đầy các khối gỗ vuông con chữ nhỏ, khoảng vài nghìn khối:

“Mỗi người sẽ xuất phát chạy đua từ đó, cầm con chữ có trong câu thơ hoặc câu đố liên quan đến bướm, sau đó giao cho người khác. Người nhận tiếp tục đem chữ trong câu thơ hoặc câu đố đó ghép vào tìm ra vị trí con bướm. Cuối cùng, ghép hoàn chỉnh thành một con bướm. Ai hoàn thành trong một khắc thời gian sẽ tính là thắng cuộc!”

Lôi chủ vừa nói xong quy tắc, mọi người lập tức bắt đầu bàn tán sôi nổi.

“Này, tường gỗ dựng cao phải đến hai trượng đi? Vậy những phần đường cong ở mặt trên thì phải ghép vào như thế nào?”

“Không đơn giản đâu, có thấy có đến năm vị trí không? Nói cách khác, mấy nhóm cùng làm đồng thời. Nếu hai nhóm chọn cùng một đường cong, sẽ xảy ra tranh chấp…”

Tóm lại, không phải chuyện dễ dàng.

“Bộ diêu vân điệp, tốt xấu gì cũng xếp hạng đệ tam Điềm Kim Hữu hôm nay, tất nhiên là phải khó rồi”

Lôi chủ giải thích xong quy tắc với mọi người, bắt đầu mời người tham gia: “Đại gia chuẩn bị một chút, một khắc sau, vòng đầu tiên ‘tìm điệp’ sẽ bắt đầu. Các nhóm cô nương lang quân muốn thi đấu có thể lên đây.”

Không ít người chần chừ, lôi đài không dễ nên mọi người đều muốn quan vọng trước một chút xem người khác chơi ra sao.

Ngô Tri Huyên cũng không nóng nảy, ai thi đấu sau càng có ưu thế, nàng đang định cùng Lý Diệc Ninh thảo luận nghĩ ra mấy câu thơ liên quan đến bướm. Bỗng nghe bên cạnh có một nương tử nói với phu quân nàng: “Chúng ta thử chơi một chút, tùy tiện thôi. Thí xong liền đi, kỳ thực ta còn muốn đi xem chén lưu li.”

Phu quân nàng đáp: “Cái này đã lấy không được, lưu li ly sao có thể bắt được?”

“Chỉ là đi xem đã mắt thôi, quan trọng nhất là ta muốn tận mắt nhìn Trấn Bắc hầu phu nhân trong truyền thuyết.” Nương tử cười bát quái, hề hề nói: “Nghe nói hôm nay nàng sẽ đến Thanh Phong Các cùng Mục nhị cô nương tranh lưu li ly… Ta thật sự rất tò mò, không biết nàng là người thế nào.”

Lời này khiến suy nghĩ của Ngô Tri Huyên bị cắt ngang, nàng liền hỏi nha hoàn bên cạnh: “Phía khu Tây có tin tức gì không? Mục Uyển tới chưa?”

Nha hoàn lắc đầu: “Chưa có. Mới nãy Đỗ nhị cô nương có gửi lời nhắn lại đây, nói là ở cửa và ngoài lôi đài đều đã sắp xếp người chờ, nhưng vẫn chưa thấy người xuất hiện.”

Ngô Tri Huyên nhíu mày, bực bội nói: “Tin tức rốt cuộc có chính xác không? Nàng có tới không?”

Lý Diệc Ninh bất đắc dĩ đáp: “Có lẽ người ta căn bản không tới đâu. Chúng ta cứ tập trung chơi thôi.”

Nha hoàn nói: “Nhưng nàng đã lên xe ra cửa, cũng sẽ tới Thanh Phong Các mà.”

Ngô Tri Huyên nghiến răng: “Lại trốn rồi sao? Thật đúng là rùa đen rút đầu, kêu thêm người đi tìm.” Nàng nén giận nói tiếp: “Không tin tìm không thấy nàng!”

Lý Diệc Ninh vừa định lên tiếng khuyên thì bỗng nghe một giọng ôn nhu truyền đến: “Tìm thấy rồi! Ở đây này.”

Mọi người theo phản xạ quay đầu lại, rồi không hẹn mà cùng đứng sững, nín thở.

“Trời, đó là ai vậy?”

“Không phải là Từ đại cô nương sao?”

“Quả thật, Thượng kinh đệ nhất mỹ nhân danh bất hư truyền…”

….

Lý Diệc Ninh cùng Ngô Tri Huyên cũng trừng to mắt, nhìn về bốn người kết bạn bước vào cửa. Dù là bốn người, nhưng ánh mắt của mọi người đều không thể khống chế mà dừng trên người nữ tử cầm đầu.

Đối phương khoác trên người một bộ váy áo lựu hồng, bên ngoài phủ thêm một lớp sa mỏng màu vàng cam; nơi eo thắt một đóa hoa mẫu đan bằng lụa. Bộ y phục vốn diễm lệ, vậy mà vẫn không thể át được dung mạo rực rỡ của nàng, đến cả ánh mặt trời dường như cũng phải né tránh, chỉ dám rải lên gương mặt ấy một tầng sáng dịu dàng. Vẻ đẹp ấy gần như không thuộc về người phàm, khiến người ta bất giác liên tưởng đến yêu tinh trong núi có dung nhan mê người.

Nàng bước đi thong dong, tư thái đoan trang. Ánh mắt như mèo con liếc qua mọi người, không gợi chút tà niệm nào, mà ngược lại toát ra một khí thế khiến người khác chẳng dám khinh nhờn.

“Chúng ta tới thi đấu.” Phu quân bên cạnh nữ tử lên tiếng, mọi người nghe thấy lời của hắn, ánh mắt lại dừng trên nam tử bên cạnh.

So với vẻ kiêu kỳ diễm lệ của nữ tử kia, nam tử bên cạnh lại khoác trên mình một bộ trường bào màu thủy mặc, dáng người đĩnh đạc, thanh tuấn ôn nhã. Ở thắt lưng y cũng cài một đóa hoa mẫu đan bằng lụa cùng kiểu, sắc hoa tuy rực rỡ, nhưng trong hoàn cảnh hôm nay lại chẳng hề lạc điệu, bởi rốt cuộc, đó là biểu tượng cho sự chiều chuộng và sủng ái mà y dành cho nữ tử ấy.

Người luôn đi theo phía sau bọn họ lúc này cũng lên tiếng: “Chúng ta cũng tới!”

Giọng nói hiên ngang của nữ tử lập tức thu hút ánh mắt mọi người. Dù là nữ tử, nhưng không ít người nhận ra nàng chính là Nam Khê hương quân. Lại nhìn theo đoá hoa lụa Mai Hoa trên cánh tay, nhìn về phía lang quân thanh tú bên cạnh thắt hoa đồng dạng, hiển nhiên đây chính là vị hôn phu của nàng.

Nhìn Nam Khê hương quân đối đãi với nữ tử kia ân cần như vậy, có người thầm nghi ngờ: “Nam Khê hương quân từ khi nào lại thân thiết với Từ đại cô nương như vậy?”

Có người quen biết Từ đại cô nương liền tốt bụng nói: “Kia không phải Từ đại cô nương. Từ đại cô nương bộ dáng thanh lãnh tiên tử, hoàn toàn khác nhau.”

“Vậy kia là ai? Nếu là nhân vật thượng kinh, không ai không biết, hơn nữa còn khiến Nam Khê hương quân ân cần đi theo, thân phận chắc chắn không thấp…”

“Di, ngươi nhìn kìa, trên đầu nàng! bộ diêu Vân điệp.”

Thì ra, ngay khi nàng bước lên lôi đài, bộ trâm bướm trên búi tóc khẽ lay động rõ rệt, rồi dần dần bắt đầu vỗ cánh chậm rãi. Ngoài việc con bướm ấy được điểm thúy làm trang sức, còn lại mọi chi tiết đều giống hệt bộ trâm bướm mà lôi chủ vừa mới trưng bày trước đó.

(Điểm thuý: Đây là kỹ thuật thủ công truyền thống của dân tộc Hán, sử dụng lông của chim bói cá (thúy điểu) để trang trí trên các khung kim loại vàng, bạc hoặc đồng. Lông chim bói cá có màu xanh ngọc bích lấp lánh và không phai màu theo thời gian, tạo nên vẻ đẹp rực rỡ và quý giá cho món trang sức. Kỹ thuật này phát triển mạnh mẽ vào thời nhà Thanh.)

Ngô Tri Huyên vốn đang suy đoán thân phận nữ tử, lúc này bị bộ diêu kia mê hoặc, không tự giác lại tiến gần về phía lôi đài.

Trên lôi đài, lôi chủ nói chỉ cần gom đủ ba tổ là có thể bắt đầu thi đấu. Chúc Nam Khê, đứng dưới đài, hỏi: “Còn ai nữa chưa tới sao?” Rồi ánh mắt dừng lại trên Ngô Tri Huyên, “Ngô Tri Huyên, ngươi có dám lên không?”

Ngô Tri Huyên nhìn thẳng vào ánh mắt khiêu khích ấy, bật thốt lên: “Có gì mà không dám?!”

Nhưng khi chờ tới lúc bắt đầu thi đấu, nhìn đầy bàn là những khối con chữ nhỏ, Ngô Tri Huyên liền bắt đầu hối hận. Với một tấm ván gỗ to như vậy, e rằng phải dùng vài câu thơ mới có thể ghép ra hình dáng con bướm, mà nàng thì lại không biết lấy đâu ra những câu thơ ấy.

Trước khi cô mẫu làm Thái hậu, Ngô Tri Huyên cũng chỉ là một nữ nhi thương hộ bình thường. Trong nhà, việc giáo dục các cô nương chủ yếu là nhận thức mấy chữ, xem sổ sách, tính toán chi tiêu. Mỗi ngày nghiên cứu nhiều nhất cũng chỉ là son phấn, trang phục và cách trang điểm. Trở thành Thừa Ân hầu phủ tam cô nương bất quá mới chưa đầy ba năm, cầm, kỳ, thư, họa đều chỉ học được da lông. Vì vậy, bảo nàng nhất thời tìm một câu thơ với bướm nàng đã khó xử, huống chi là vài câu.

Nhưng nếu nàng một câu cũng không lấy ra được, truyền ra ngoài thì mấy nữ tử thế gia kia chắc chắn sẽ cười nhạo nàng.

Ngô Tri Huyên đang phân vân, không biết có nên giả bệnh hay không, liền nghe bên tai vang lên thanh âm dễ nghe, nhỏ giọng nói: “Chậm rãi xuyên phương kính, song song độ đoản tường. Không biết thân là huyễn, liều chết luyến mùi hoa.”

(Trích thời Tống, Dương Công Xa, 《Điệp nhị đầu》)

Ngô Tri Huyên sửng sốt, quay đầu lại liền thấy vị kia dung nhan cực thịnh, là một mỹ nhân, mỉm cười ngâm ngâm nhìn mình. Nàng thuận tay còn giúp Ngô Tri Huyên lấy ra vài chữ: “Đừng ngẩn ngơ, nhanh lên đi.”

Ngô Tri Huyên khó hiểu hỏi: “Sao lại giúp ta? Ngươi chẳng phải cũng muốn giành Điềm Kim Hữu sao?”

Đối phương cười nói: “Bộ diêu kia ta có rồi.” Nàng quơ quơ đầu: “Trên đầu ta đây chính là điểm thuý, còn Điềm Kim Hữu kia là khảm trai, giống với của ta. Ta đến vì thấy lôi đài này thật thú vị.” Nàng thở dài: “Nhiều năm chưa trở lại kinh thành, không ngờ có nhiều thứ tốt như vậy.”

Làm chất nữ của Thái hậu ba năm nay, Ngô Tri Huyên hiểu rõ tầm quan trọng của các mối quan hệ, nhất là với những thế gia đại tộc lá tốt rễ sâu, huống hồ đối phương còn chủ động tỏ thiện ý với mình…

Nghĩ vậy, nàng liền nảy ý muốn kết giao, không hề khách khí nữa. Trong lúc vừa cúi đầu chọn con chữ, nàng vừa hỏi: “Cô nương, ngươi là người nhà nào? Ta nên xưng hô với ngươi thế nào đây?”

Chỉ nghe đối phương khẽ cười nói:

“Cứ gọi ta là A Uyển được rồi. Ta kết bạn vốn chỉ xem hợp mắt hay không, mà ngươi xinh đẹp như vậy, ta vừa nhìn liền thấy thích.”

Mục Uyển thật ra không hề có ý nịnh nọt. Ngô Thái hậu vốn chỉ xuất thân thương hộ, mà có thể bước chân vào hậu cung rồi từng bước đoạt được ngôi vị Thái hậu, dung mạo chính là vũ khí sắc bén nhất của bà.

Ngô gia có dòng máu ấy, dĩ nhiên cũng không tệ. Ngô Tri Huyên, trong hàng các cô nương cùng độ tuổi ở Thượng Kinh, vẫn luôn tự hào về sắc đẹp của mình, và cũng chính vì thế mà nàng tin rằng mình có thể nắm được Tạ Hành.

Khóe môi Ngô Tri Huyên không khống chế được khẽ nhếch, tóm lại được người khác khen xinh đẹp, dù thế nào cũng là chuyện khiến người ta vui. Huống hồ, người nói lời đó lại là một mỹ nhân như thế.

Còn về việc “A Uyển” và “Mục Uyển” cùng mang một chữ “Uyển”, nàng hoàn toàn không hề liên tưởng gì.

Mục Uyển cái người vô dụng kia sao có thể tùy tiện mà nghĩ ra nhiều câu thơ đến vậy? Huống hồ, vị A Uyển này còn có cả vị hôn phu đi cùng…

“A, vị hôn phu của ngươi hình như đã tìm được bướm rồi kìa, mau đưa chữ cho hắn đi. Vừa hay để xem lang quân nhà ta có thắng được các ngươi không.”

Nói xong, nàng đưa mấy câu thơ mình vừa tìm được cho vị lang quân thanh tú kia, rồi vui vẻ đứng bên cạnh phất cờ reo hò cổ vũ.

Thấy nụ cười trong sáng thuần khiết của nàng, Ngô Tri Huyên cũng không khỏi bị lây nhiễm, bắt đầu hăng hái cổ vũ cho Lý Diệc Ninh. Chúc Nam Khê tất nhiên cũng không chịu thua kém, trong tổ của nàng, lang quân phụ trách tìm thơ, còn Nam Khê hương quân thì ghép vào theo hình bướm.

Ba người đấu sức đến mức không khí nóng rực, ngay cả đám người xem cũng bị cuốn theo, hết đợt này đến đợt khác vang lên tiếng hò reo kinh ngạc.

Khi lôi chủ hô bắt đầu đếm ngược, không khí lập tức trở nên căng thẳng. Thế nhưng cả ba người đều suýt chút nữa chạm tới đích, phần lớn là vì vị trí con bướm quá cao, căn bản với không tới được.

Ngô Tri Huyên trong lòng tuy có chút tiếc nuối, nhưng cũng hiểu chẳng còn cách nào, vốn dĩ nàng cũng không trông mong thắng ngay từ đầu.

Bỗng nghe người bên cạnh nói:

“Cực cực khổ khổ chơi một hồi, cũng phải mang được Điềm Kim Hữu về chứ. Lang quân, giúp Lý Thất Lang một tay đi.”

Ngô Tri Huyên ngẩn ra:

“Giúp ta? Giúp thế nào?”

A Uyển mỉm cười:

“Tất nhiên là giúp ngươi rồi. Bộ diêu đó ta đã có, còn Nam Khê thì ta đã tặng nàng một cái, nên chiếc này cứ để ta giúp ngươi giành lấy. Còn giúp thế nào à? Lang quân nhà ta tự có cách, giao cho chàng là được.”

Quả nhiên, vị lang quân ôn hòa nho nhã kia nói gì đó với Lý Diệc Ninh. Lý Diệc Ninh thoạt đầu có vẻ kinh ngạc, sau đó liếc nhìn Ngô Tri Huyên một cái, rồi khẽ gật đầu.

Sau đó, hắn lùi lại mấy bước, làm động tác chuẩn bị lấy đà. Trước đó hắn cũng từng thử như vậy, nhưng vì không có chỗ mượn lực nên vẫn thất bại.

Lần này, khi hắn chạy lấy đà, lang quân của A Uyển duỗi tay ra, giúp hắn một cú làm điểm tựa. Ngay khoảnh khắc cuối cùng, Lý Diệc Ninh liền cắm hai khối gỗ vuông chữ vào đường cong, thành công ghép thành một con bướm hoàn chỉnh.

Khoảnh khắc đó, cả đám người không kìm được cùng nhau reo hò. Ngô Tri Huyên cũng cảm thấy một luồng nhiệt dâng thẳng lên trán, vui mừng đến mức nhào tới ôm lấy Lý Diệc Ninh.

Bị cái ôm bất ngờ ấy làm cho sững người, gương mặt Lý Diệc Ninh đỏ ửng. Ngô Tri Huyên nhận ra liền cũng đỏ mặt theo, vội vàng quay sang Mục Uyển để che giấu sự ngượng ngùng, nói lời cảm tạ:

“Cảm tạ A Uyển đã giúp ta. Sau này nếu có việc cần đến ta, cứ nói thẳng đừng ngại.”

Mục Uyển mỉm cười nói:

“Cảm tạ gì chứ, cũng là vị hôn phu của ngươi lợi hại thôi. Đổi lại là người khác, cho dù ta có giúp cũng chưa chắc làm được.”

Nghe vậy, trong lòng Ngô Tri Huyên dâng lên một cảm giác kiêu hãnh xen lẫn vui sướng, nhìn Lý Diệc Ninh lại thấy thuận mắt hơn hẳn.

Lôi chủ mang bộ diêu vân điệp đến trao thưởng, Mục Uyển lại cười cổ vũ Lý Diệc Ninh giúp Ngô Tri Huyên cài lên.

Ngô Tri Huyên tuy có hơi ngượng ngùng, nhưng cuối cùng vẫn làm theo lời Mục Uyển.

Chúc Nam Khê chỉ biết trơ mắt nhìn, trong vỏn vẹn chưa đến nửa canh giờ, Ngô Tri Huyên đã nảy sinh xuân tâm với Lý Diệc Ninh, còn coi Mục Uyển như tri kỷ mới quen.

Sau đó, mấy người họ lại cùng nhau tham gia thêm vài lôi đài nữa, có người muốn tranh phần thưởng, có người chỉ đơn thuần thấy vui nên chơi tiếp. Cả nhóm đều chơi rất hứng khởi.

Trong lúc đó, Mục Uyển còn tiện thể giảng giải cho Ngô Tri Huyên biết bao kiến thức nhỏ về son phấn, thậm chí còn tự tay dùng loại “phấn bắt sáng” vừa thắng được khi trước, giúp nàng trang điểm ngọa tằm.

(Trang điểm ngoạ tằm: cách trang điểm để tạo bọng mắt giả (ngọa tằm giả) bằng cách vẽ một đường mờ ngay dưới mi mắt và phủ phấn bắt sáng.)

Ngô Tri Huyên cầm chiếc gương đồng nhỏ, vui mừng không giấu nổi:

“Không ngờ hóa trang cho đôi mắt mà cũng có nhiều điểm tinh tế như vậy. A Uyển, ngươi thật lợi hại!”

Mục Uyển mỉm cười đáp:

“Ta suốt ngày chẳng có việc gì, chỉ thích mày mò mấy thứ này thôi. Nếu ngươi thích, lần sau đến phủ ta chơi, ta sẽ cho ngươi xem bộ sưu tập của ta.”

Ngô Tri Huyên lại càng chắc chắn Mục Uyển không phải người tầm thường. Nàng từng nghe nói các thế gia đại tộc có nội tình thâm sâu thường nắm giữ những bí quyết riêng về ăn mặc và dưỡng dung, nay xem ra quả thật không sai.

Nàng vui vẻ đáp:

“Đến lúc đó A Uyển nhớ gửi thiếp mời cho ta nhé.”

Mục Uyển mỉm cười nói:

“Không bao lâu nữa ta sẽ thành thân, nên dạo này hơi bận. Chờ sau khi thành hôn, ta sẽ gửi thiếp mời cho ngươi, đến lúc đó mong ngươi nhất định phải nể mặt mà tới nhé.”

Ngô Tri Huyên không cần suy nghĩ liền đáp ngay:

“Một lời đã định.”

Trong lòng Chúc Nam Khê muốn cười đến điên rồi, mời Ngô Tri Huyên đến Trấn Bắc hầu phủ, mệt Mục Uyển còn nghĩ ra được! Chỉ sợ đến lúc đó đưa nàng thiếp mời, Ngô Tri Huyên còn chẳng dám tới cửa.

Nàng thật sự rất mong chờ khoảnh khắc Ngô Tri Huyên biết được thân phận thật của Mục Uyển, chắc chắn sẽ xấu hổ đến cùng cực.

Khi trời dần ngả tối, khắp nơi trong Thanh Phong Các bắt đầu thắp đèn, đoàn người cũng đã chơi đến mệt, liền cùng nhau đi đến điểm dừng chân cuối cùng - Miên Phong Lâu của Thanh Phong Các.

Nơi này nằm ngay trung tâm Thanh Phong Các, cũng là địa điểm cuối cùng để tranh đoạt chén lưu li hoa sen. Dòng người từ khu Đông và khu Tây sau cùng đều sẽ đổ dồn về đây.

Vừa bước vào cửa, liền có một nha hoàn tiến lên đón, cung kính gọi:

“Tam cô nương!”

Ngô Tri Huyên vừa thấy nàng, lập tức nhớ tới chuyện vẫn canh cánh trong lòng, liền hỏi thẳng:

“Tìm được người chưa?!”

Nha hoàn vẻ mặt lo lắng, khẽ lắc đầu:

“Chưa ạ. Bọn nô tỳ đã tìm khắp nơi mà vẫn không thấy. Nô tỳ nghi rằng tin tức kia là giả, có lẽ nàng ta vốn không đến.”

Ngô Tri Huyên nhíu mày, trong lòng bực bội không thôi.

Bên cạnh, Mục Uyển khẽ nghiêng đầu, giọng nói ôn hòa:

“Huyên nương đang tìm ai vậy? Có cần ta giúp không?”

Ngô Tri Huyên vừa nhìn thấy nàng liền nở nụ cười:

“Không sao, chỉ là một con rùa đen rụt cổ thôi. Thôi kệ, hôm nay bỏ qua, kẻo mất cả hứng. Sau này còn nhiều cơ hội thu thập nàng ta.”

Nói rồi lại quay sang hỏi nha hoàn:

“Nhụy nương đâu?”

Nha hoàn chỉ lên lầu hai, nơi có vị trí tầm nhìn khá tốt, nói:

“Các cô nương đã chờ ngài từ sớm rồi.”

Mục Uyển ngẩng đầu, liền thấy hai cô nương đang tựa vào lan can, vẫy tay gọi Ngô Tri Huyên.

Ngô Tri Huyên hào hứng kéo tay Mục Uyển:

“A Uyển, ngươi chắc ở Thượng Kinh chưa quen biết nhiều người đâu nhỉ? Đi nào, ta dẫn ngươi lên, giới thiệu vài bằng hữu mới cho ngươi!”

Mục Uyển cong mắt cười:

“Được thôi ~~”

Chúc Nam Khê: ……

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc