Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 21: Nữ Nhi Tiết Vui Sướng? (1)

Cài Đặt

Chương 21: Nữ Nhi Tiết Vui Sướng? (1)

Về đến Ngô Đồng viện, Vân Linh mừng rỡ nói: “Lão gia tử còn nghĩ chọc người chơi đâu, kết quả nghe người định tranh đoạt hoa sen lưu ly ly liền trố cả mắt ra!”

Rồi lại hừ nhẹ: “Thật là ông trời chẳng công bằng chút nào.”

Mục Uyển nói: “Nhân tâm vốn chính là không công bằng. Trong mắt Mục Nhu, nãi nãi và cha chẳng phải cũng thiên vị ta sao?”

Mục Uyển nhân dịp này dạy bảo Vân Linh. “Có câu nói ‘Nan đắc hồ đồ’ (biết rõ mà giả vờ không biết, đôi khi hồ đồ một chút cũng là phúc). Sống không cần quá tích cực, lòng người chẳng thể chứa hết mọi thứ, chỉ cần tô điểm chính mình thoải mái vui vẻ là được.”

“Đúng vậy,” Vân Linh lại vui vẻ lên, “Hồi môn của Nhị cô nương làm sao sánh được với người, nên cứ mong dựa vào thái độ bên Lý gia mà gỡ gạc. Trong lòng còn mơ mộng muốn gả đi sao cho rạng rỡ hơn người nữa. Nếu đến khi đó ngài giành được chén lưu ly kia, sắc mặt của Nhị cô nương chắc chắn sẽ đặc sắc lắm, chỉ nghĩ thôi đã thấy vui vẻ rồi.”

Mục Uyển dở khóc dở cười:

“Ta giành cái đó làm gì, trong tay vốn đã có một bộ rồi. Huống hồ, khả năng Lý Diệc Thần thắng được chén lưu ly kia là rất lớn.”

Vân Linh không vui:

“Cho ai cũng được, chỉ là tuyệt đối đừng để rơi vào tay hai kẻ vô sỉ đó!”

Mục Uyển khẽ cười: “Cứ xem hai người bọn họ biểu hiện thế nào. Nếu chịu an phận thì thuận theo, nếu cố tình muốn tới tìm cảm giác tồn tại, vậy thì không cho nữa.”

Vân Linh nghe vậy thì hài lòng, nhưng lại nghi hoặc: “Nếu người không thật sự định giành lấy chén lưu li, sao còn phải làm trò nói trước mặt mọi người là Thất Tịch muốn ra ngoài? Phu nhân đã đỏ mắt với của hồi môn của người đến phát điên rồi. Trong phủ còn có lão gia và lão thái thái bảo vệ nên bà ta chẳng làm được gì, nhưng nếu người ra ngoài… những tiểu thư quý tộc kia vốn đã muốn gây chuyện với người từ lâu, lần này chắc chắn sẽ ra ý đồ xấu.”

Mục Uyển bước đến chỗ bóng râm bên bàn xích đu: “Của hồi môn cũng gần như chuẩn bị xong cả rồi, ta cũng nên ra ngoài dạo một chút. Huống hồ, thay vì đợi đến khi bọn họ không biết từ đâu chui ra gây chuyện, chi bằng ta chủ động ra ngoài tìm bọn họ ‘chơi’ trước.”

“Người… đi tìm các nàng chơi”

Vân Linh nghẹn lời: “Nô tỳ còn tưởng người định chờ vào hầu phủ rồi mới ra ngoài, khi ấy có thân phận hầu phu nhân, các nàng dẫu sao cũng phải dè chừng đôi chút.”

Mục Uyển thích ý ngả người trên chiếc ghế đu dưới tán cây: “Còn phải hơn nửa tháng nữa mới nhập hầu phủ, dựa vào đâu mà để các nàng định đoạt lúc ta ra ngoài? Ta muốn đi khi nào, thì đi khi đó.”

“Lại nói,” Mục Uyển khẽ cong mắt cười, “Cô nương nhà ngươi đây là phải dựa vào thân phận mà áp người ta sao? Kết bạn quan trọng nhất là phải chân thành.”

Vân Linh: “……”

“Người cười kiểu đó khiến người ta hơi sợ đấy.”

Nàng vừa giúp Mục Uyển buông màn lụa chống muỗi, vừa nhịn không nổi hỏi:

“Người định làm thế nào?”

Mục Uyển nhắm mắt lại, cố ý trêu nàng, để mặc Vân Linh suy đoán.

“Chẳng lẽ người thật sự có thể mời được hầu gia đi cùng?” Nói đến chỗ này lại có vẻ chắc chắn, “Chắc chắn là được chứ! Người chưa bao giờ nói suông, lão gia tử lúc đó rõ ràng là vào hùa với Nhị cô nương để chọc ngài, mà người lại đón lời!”

“Nếu hầu gia mà không đến, ngày đó bọn họ nhất định sẽ cười ngài không được hầu phủ coi trọng! Người sẽ không thể cho họ có cơ hội như thế, đúng không?” Chỉ cần hầu gia xuất hiện, đám tiểu thư quý tộc kia sẽ chẳng dám làm gì!

Mục Uyển sách một tiếng, mở to mắt: “Lại dạy ngươi một lần nữa, làm gì cũng đừng cứ nghĩ dựa dẫm vào người khác. Vận mệnh của mình, phải do chính mình nắm lấy. Còn hầu gia ấy à, tới thì xem như dệt hoa trên gấm, mà nếu không tới… cũng chẳng sao cả.”

Vân Linh lập tức bừng bừng hứng thú:

“Vậy nên, ngài định hố hầu gia tới kiểu gì đây?”

Mục Uyển trừng mắt nhìn nàng:

“Cái gì mà hố, cô nương nhà ngươi là loại người đó à?”

Hai người trừng mắt nhìn nhau một lúc, rồi Mục Uyển bất ngờ cười đáng khinh: “Mộc Sương sắp về rồi!”

Vân Linh lập tức bừng tỉnh, cũng học theo một nụ cười đáng khinh:

“Hắc hắc hắc… Cô nương, ngài thật là xấu xa quá đi! Ta cá luôn, hầu gia nhất định sẽ tới!”

Mục Uyển đã thảnh thơi nhắm mắt lại: “Quan tâm hắn tới hay không làm gì.”

Dù gì, nếu có mất mặt… thì cùng nhau ném.

Những người ôm tâm tư riêng đều bận rộn chuẩn bị, thời gian trôi qua như bay, chớp mắt đã đến mồng bảy tháng bảy.

Tại Minh Kính Tư, vừa quá trưa, ai nấy đều thấp thỏm không yên, liên tục ngó về hướng nhị đường.

Cổng lớn của nhị đường mở rộng, Tạ Hành một thân phi ngư phục đỏ thẫm ngồi ngay ngắn sau án kỷ, nghiêm túc lật xem hồ sơ, hoàn toàn không có vẻ gì là định ra ngoài.

Trong đám đó, có một tiểu lại trẻ tuổi đã đính hôn, rốt cuộc không nhịn được nữa, chạy đến tiền thính, bắt gặp Lý Diệc Ninh cũng đang ngẩn người, bèn hỏi:

“Thất Lang, ngươi không đi đón Ngô Tam cô nương à?”

Lý Diệc Ninh là con út của Trung Dũng bá, thuở nhỏ từng có thời gian cùng Tạ Hành ở biên thành, tình cảm cũng khá thân thiết. Bởi vậy, mỗi khi mọi người không dám trực tiếp tìm đến Tạ Hành, đều sẽ vòng qua nhờ hắn.

Lý Diệc Ninh hoàn hồn, nhìn thoáng qua canh giờ, trong lòng hiểu rõ, bọn họ vốn chẳng có việc gì quan trọng, chỉ là vì hôm nay Tạ Hành có mặt nên không ai dám tự tiện rời đi mà thôi.

Vị tiểu lại kia đã sớm thay Lý Diệc Thần tìm sẵn lý do: “Hầu gia cũng đã có hôn ước, ngày thường thì không nói làm gì, nhưng hôm nay là Nữ nhi tiết, chẳng lẽ lại để Mục đại cô nương một mình đi sao?”

Lý Diệc Ninh ngẫm nghĩ một chút, rồi xoay người đi vào nhị đường.

Tạ Hành đọc hồ sơ nhanh như gió lướt, bớt thời giờ liếc mắt nhìn người tới một cái: “Chuyện gì?”

Lý Diệc Ninh nói: “Hôm nay là nữ nhi tiết.”

Chuyện nữ nhi tiết, Tạ Hành dĩ nhiên là biết. Khi còn nhỏ, tỷ tỷ và tẩu tẩu trong nhà năm nào cũng tham dự.

Hắn liếc mắt nhìn ra cửa, thấy mấy gương mặt trẻ tuổi đang chực chờ đến sốt ruột, trong lòng liền hiểu rõ. Xua tay nói:

“Đi đi, không có việc gì thì đừng đứng ở đây cho chật chỗ.”

Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng hoan hô đè thấp, chẳng bao lâu liền có người rời đi.

Tạ Hành thấy Lý Diệc Ninh vẫn đứng yên không nhúc nhích: “Còn có việc?”

Lý Diệc Ninh nghĩ nghĩ, rồi vẫn mở miệng: “Hầu gia hôm nay… không đi cùng Mục đại cô nương sao?”

Tạ Hành hơi sửng sốt, dường như lúc này mới nhớ ra người kia. Nhưng rất nhanh, ánh mắt hắn lại rơi trở về tập hồ sơ trước mặt: “Ngươi lo ngươi là được.”

Đã mở miệng rồi, Lý Diệc Ninh cũng dứt khoát không quanh co nữa:

“Vài hôm trước ta nghe Tam cô nương nói, hôm nay Mục đại cô nương cũng sẽ ra ngoài. Mấy tỷ muội của nàng định cùng nhau đi tìm Mục đại cô nương chơi.”

Tạ Hành cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Tam cô nương mà Lý Diệc Ninh vừa nhắc đến, chính là Ngô Tri Huyên, cháu gái của Thái hậu, là người lúc trước định thiết kế Tạ Hành không thành, kết quả rơi trúng Lý Diệc Ninh.

Hai nhà chẳng bao lâu sau liền định ra hôn ước, Ngô Tri Huyên thân là nữ nhi chỉ có thể chấp nhận hiện thực. Nàng nhưng trong lòng không thích Lý Diệc Ninh, đến khi Tạ Hành được ban hôn, nàng liền đổi mục tiêu, oán khí dồn hết lên người Mục Uyển, hận nàng đến thấu xương.

Thực ra, Lý Diệc Ninh đã từng gặp Mục Uyển. Năm đó Hứa nương tử dẫn nàng đến biên thành ở tạm, vốn định để nàng gặp mặt Lục đường ca, ai ngờ Lục ca khi ấy lại đang du học, không có ở nhà.

Ngược lại, hắn và Mục Uyển lại cùng chơi với nhau mấy ngày. Đến giờ, hắn vẫn còn nhớ rõ, đó là một tiểu cô nương thẳng thắn, hoạt bát mà thú vị vô cùng.

Có lẽ là vì chút tình cảm năm xưa từng cùng nhau chơi đùa, hoặc cũng có thể do đồng cảm với nỗi bất lực trong chuyện hôn nhân, nên hôm nay Lý Diệc Ninh mới không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở Tạ Hành.

Chuyện tứ hôn này, Tạ Hành vô tội, Mục Uyển cũng vậy. Thậm chí, chỉ vì “trèo cao” mà nàng lại thành cái đích cho người ta dè bỉu, rõ ràng nàng chẳng làm gì sai.

Tạ Hành chỉ nhàn nhạt nói:

“Đã biết, đa tạ.”

Lý Diệc Ninh hơi hơi nhẹ nhàng thở ra, “Vậy ti chức cáo lui trước.”

Lý Diệc Ninh vừa rời khỏi, Tiểu Lục đứng hầu một bên không nhịn được thở dài:

“Thất Lang mà không nhắc, thục hạ suýt nữa quên mất là ngài đã đính hôn rồi. Cũng phải hơn hai tháng rồi đi, Mục đại cô nương vậy mà một lần cũng không tới tìm ngài.”

Bên kia, Tạ Thiên lặng lẽ thu lại tập hồ sơ trước mặt. Tạ Hành nhìn động tác của hắn, hỏi:

“Đã tìm được manh mối rồi?”

Tạ Thiên vốn là người ổn trọng, làm việc thu thập tin tức xưa nay luôn rất nhanh nhạy.

Kết quả lại nghe hắn nói: “Không cần đi bảo vệ Mục cô nương sao? Dù gì cô ấy cũng là hầu phu nhân tương lai mà.”

Tiểu Lục vô tình chọc thủng ý đồ của hắn: “Thiên Ca, ngươi là định đi xem náo nhiệt thì có?”

Tạ Thiên liếc hắn một cái, biểu tình nghiêm trang.

Tạ Hành lật sang một trang hồ sơ, nói: “Ngươi tự mình điều tra nàng, hẳn là hiểu rõ nàng là người tích mệnh. Nếu dám ra ngoài, chắc chắn có chuẩn bị, cử người đi theo quan sát là được.”

Tạ Thiên lộ vẻ tiếc nuối, chỉ có thể ra ngoài gọi một hộ vệ: “Đi thủ ngoài cổng Mục phủ… không cần kinh động, nếu có chuyện gì không kiểm soát được thì ra tay hỗ trợ.”

Sau khi phân phó xong, trở lại chỗ cũ, Tạ Hành vẫn giữ nguyên tư thế trước đó, gương mặt không hề dao động.

Tạ Thiên cũng không ngoài dự đoán, kể từ biến cố tại Trấn Quốc công phủ ba năm trước, Hầu gia nhà hắn tâm cũng đã đi theo không còn.

Cuối cùng, nghĩ đến manh mối di chiếu, Tạ Thiên một lần nữa ngồi xuống trước án kỷ của mình.

Chỉ là không bao lâu sau, không gian yên tĩnh của Minh Kính Tư bỗng bị một tiếng thở hổn hển phá vỡ: “Không tốt! Hầu gia! Không tốt!”

Đến chính là cái hộ vệ lúc trước phái ra.

Tạ Hành buông hồ sơ, xoa xoa trán, hỏi:

“Chuyện gì vậy?”

Hộ vệ thở hổn hển, vừa cấp bách vừa kinh sợ: “Mục… Mục đại cô nương… nàng… nàng…”

Tiểu Lục nghe mà sốt ruột: “Mục đại cô nương làm sao? Gặp nguy hiểm sao?”

Hộ vệ cũng sốt ruột, nhưng càng vội lại càng nói lắp, chỉ có thể vẫy tay:

“Không… không phải vậy.”

Tạ Thiên không biết từ lúc nào đã đứng lên, hỏi: “Bị Ngô Tam cô nương các nàng khinh dễ à?”

“Cũng… cũng không phải.”

Tiểu Lục hỏi: “Vậy chuyện gì không tốt?”

Cuối cùng hộ vệ mới hít được một chút khí, nói:

“Mục… Mục đại cô nương đi vào từ cửa đông của Thanh Phong Các!”

Tiểu Lục nhíu mày, chưa hiểu: “Đi vào cửa Đông thì làm sao?”

Đến Tạ Hành cũng lộ vẻ nghi hoặc.

Chỉ có Tạ Thiên biểu tình vi diệu

Hộ vệ dừng lại một chút, rồi cẩn thận giải thích: “Mỗi năm vào dịp Nữ Nhi Tiết, Thanh Phong Các đều tổ chức một buổi biểu diễn đặc biệt cho các cô nương. Những cô nương đã đính hôn hay đã thành hôn, và những cô nương chưa đính hôn, đều được tách riêng. Những cô đã đính hôn hoặc đã thành hôn sẽ đi vào từ cửa đông. Nghe nói, trên sàn đông lôi đài, nam nữ sẽ cùng nhau thi đấu, để có thể xúc tiến tăng thêm cảm tình cho vợ chồng son…..”

Tay nắm hồ sơ Tạ Hành khựng lại.

Hộ vệ không dám nói thêm gì, Tạ Thiên liền tiếp lời: “Hơn nữa, để phòng ngừa các cô nương đi nhầm, cửa đông bên này ngoài việc có thiệp mời, còn phát một cặp hoa lụa đặc biệt, yêu cầu mang lên, tượng trưng rằng hai người là một đôi. Nghe nói, loại hoa lụa này được khai quang ở miếu Nguyệt Lão, hai người cùng mang sẽ có thể hưởng trăm năm ân ái, bạch đầu giai lão. Nhiều hôn phu chỉ muốn có được đôi hoa lụa này, cũng nguyện ý đi Thanh Phong Các một chuyến.”

Tiểu Lục: !!!

Mục đại cô nương… cùng nam nhân khác trăm năm ân ái, bạch đầu giai lão?!

Tạ Thiên như đang suy tư điều gì, nói: “Chẳng trách Mục đại cô nương chưa từng tìm đến hầu gia.” Nguyên lai là trong lòng nàng đã có người rồi?

Tạ Hành: ……

Tiểu Lục yếu ớt nói: “Hầu gia, bây giờ phải làm sao?”

Tạ Thiên thành khẩn đề nghị: “Vẫn nên đi xem đi. Nếu chúng ta không kịp đến, lỡ Mục cô nương gặp phải phiền toái …?”

Nếu trong đáy mắt hắn không phải là sự nóng lòng muốn thử, thì Tạ Hành cũng nguyện tin rằng nỗi lo lắng của hắn là thật.

“Đã tìm được manh mối chưa? Làm đi.”

Tạ Thiên: ……

Quả không hổ là hầu gia, cái gì cũng có thể nhẫn nại.

….

Còn Mục Uyển bên này, dung nhan xinh đẹp ngủ đến giờ Thìn vừa tỉnh dậy đã bị Vân Linh hớn hở kéo ra, bắt đầu lăn lộn.

“Nô tỳ học nghề nhiều năm, hôm nay cuối cùng cũng có tác dụng!”

Tắm rửa, đắp mặt nạ, dưỡng da, chải tóc, thay nguyên bộ trang phục… mọi động tác thực hiện trong hơn hai canh giờ, cuối cùng Mục Uyển cũng gần như chết lặng.

Cho đến khi bị kéo đứng trước gương…

Mục Uyển nháy mắt mở to mắt nhìn, đại mỹ nhân bên trong là ai?

“Vân Linh, ngươi thật giỏi a!”

Vân Linh sau nhiều năm tâm nguyện được đền bù, vui sướng hơn cả Mục Uyển, nói:

“Cô nương, khuôn mặt xinh đẹp của người cuối cùng cũng thấy ánh mặt trời rồi! Hôm nay tất nhiên phải tỏa sáng rực rỡ, thể hiện phong thái. Trước đây các nàng không phải cười ngài nhan sắc thường thường sao? Hôm nay cho các nàng nhìn thấy ngài mà cười không nổi!”

Mục Uyển bị nàng chọc cười: “Các nàng không phải là cười không nổi, mà là nhận không ra.”

Từ khi tám tuổi năm ấy, sau khi chính mắt chứng kiến cảnh quyền quý cưỡng đoạt cô nương xinh đẹp, Mục Uyển đặc biệt chú tâm không để lộ dung mạo của mình. Vì vậy, nhiều năm qua, nàng chưa từng diện trang phục lộng lẫy. Nàng cũng không ngờ hiệu quả hôm nay lại kinh diễm đến vậy, lần nữa ngắm lại mỹ nhân trong gương kia…

Mục Uyển tâm trạng rạng rỡ, nói: “Đi thôi, dạo phố nào!”

“Trước tiên mang lên mũ có rèm!” Vân Linh vội bước theo kịp.

Có bài học lần trước của Ngô quốc cữu, không lâu sau khi Mục Uyển qua cửa sau, liền cho xe ngựa Mục gia dừng trước một cửa tiệm vải. Mục Uyển mang theo Vân Linh chen vào giữa đám cô nương tức phụ mua vải, rồi đi xuyên qua cửa sau, nơi đó đã có một chiếc xe ngựa khác đang chờ sẵn.

Chúc Nam Khê nhìn ra bên ngoài, thấy đám người náo nhiệt, không khỏi cảm thán:

“Làm khó các nàng suốt ngày nghĩ nhìn chằm chằm ngươi.”

Lại tiếp: “Nữ Nhi Tiết năm nay thật sự đông hơn mọi năm.”

“Ta còn nhớ rõ, trước kia Nữ Nhi Tiết cũng náo nhiệt, nhưng còn xa mới bằng trình độ xuất hiện chấn động của các cô nương nương tử bây giờ.”

“Bắt đầu Từ năm nào nhỉ? Hình như là từ khi Thanh Phong Các lần đầu tiên tổ chức buổi biểu diễn đặc biệt cho Nữ Nhi Tiết, sau đó người ta bàn tán rôm rả cả năm, rồi dần dần, phàm là các cửa hàng có liên quan đến các cô nương cũng bắt đầu noi theo.”

“Hiện tại thì tốt rồi, mỗi năm vào dịp Thất Tịch, từ nhỏ như kim chỉ đến lớn như châu báu trang sức, tất cả đồ vật các cô nương dùng đều có ưu đãi. Không thấy dạo phố cả ngày đã đủ mệ mệt, các nàng vẫn còn có thể tranh thủ theo dõi ngươi.”

Mục Uyển vừa kéo mũ có rèm xuống, vừa cười nói:

“Có phải các nàng tự mình nhìn chằm chằm đâu, chỉ là phái vài nha hoàn sai vặt theo dõi thôi.”

“Nhưng dù phái nha hoàn sai vặt thì cũng vẫn quan tâm như thế, chơi cũng không thoải mái…”

Chúc Nam Khê buông mành, quay đầu lại, nhìn cô nương đối diện khiếp sợ trừng lớn đôi mắt: “Trời ơi! Mỹ… mỹ nhân ngươi là ai!”

Mục Uyển eo lưng ngay ngắn, hai tay đặt chéo trước bụng nhỏ, cằm khẽ ngẩng, liếc Chúc Nam Khê, tự phụ nói: “Hương quân nói xem?”

Chúc Nam Khê hít sâu một hơi, đáp: “Ngươi nói thật với ta, trong hầu phủ có phải phái ma ma giáo dưỡng dạy ngươi quy củ hay không? Với bộ tịch này, nói ngươi là thế gia đích nữ cũng có người tin.”

Mục Uyển lại lười nhác dựa vào thùng xe phía trên, cười nói: “Chuyện đó thì không có, trước kia có quen một ma ma xuất cung, học một chút thôi, chỉ là để tạo dáng. Rốt cuộc, ta từ nhỏ đã lập chí gả vào nhà quyền quý, nên tự nhiên muốn học.”

Theo hiểu biết của Chúc Nam Khê, miệng nàng nói cái bộ dáng kia chắc chắn là thuần thục, nàng thở dài: “Xét về phòng bị chu đáo, trên thế gian này thật khó tìm ai có thể so bì với ngươi.”

Mấy người cười nói, xe ngựa nhanh chóng tiến đến phố Vinh Hưng, nơi Thanh Phong Các tọa lạc. Cả con phố chật ních xe ngựa, nối đuôi nhau tiến về phía trước. Chúc Nam Khê đẩy mành xe ra nhìn, nói:

“Di… Ngô Tri Huyên sao xếp hàng ở cửa Đông thế này, ta còn đoán nàng sẽ đi về phía cửa Tây tìm ngươi.”

Hiện giờ, Mục Uyển đang bị mọi người chú mục. Dù không có ác ý, nhưng là nhân vật nữ thương hộ ngang trời xuất thế, sắp trở thành Trấn Bắc hầu phu nhân, tất khiến người ta tràn ngập tò mò. Vì vậy, sau khi tin tức Mục Uyển sẽ đến Thanh Phong Các vào dịp Thất Tịch lan ra, không ít người bắt đầu chú ý đến nàng, ít nhất cũng muốn nhìn xem nàng trông như thế nào.

Đương nhiên, mọi người cũng biết Tạ Hành sẽ không đi theo bồi nàng, nên theo quy củ của Thanh Phong Các, Mục Uyển tất nhiên chỉ có thể đi vào từ cửa Tây.

“Xem ra Ngô Tam cô nương cũng sợ mất mặt a.”

Thực ra, Thanh Phong Các cũng không cưỡng chế tách riêng các cô nương đã kết hôn hay chưa lập gia đình, chỉ là do ở khu đông có thiết lập trò chơi tình lữ trên sàn lôi đài.

Nhưng nơi đây khác với thời hiện đại. Dù Thái hậu cầm quyền triều chính có khoan dung với các cô nương rất nhiều, nhưng sự khoan dung đó cũng chỉ giới hạn trong việc cùng vị hôn phu của mình du ngoạn. Nếu một cô nương chưa lập gia đình vào nhầm, chơi trò chơi cùng nam nhân khác, cho dù là ở trước công chúng, không có hành vi thân mật đi nữa, thanh danh cũng dễ dàng bị hủy hoại, thậm chí có thể ảnh hưởng cả đời.

Vì vậy, tại cửa đông của Thanh Phong Các được thiết kế riêng cho các cặp tình lữ đi vào, các cặp nam nữ đã đính hôn hoặc thành hôn có thể mua một cặp hoa lụa mang theo để mọi người nhìn thấy, biểu thị rằng họ là một đôi. Cách này không chỉ ngăn ngừa việc nam nữ chưa lập gia đình đi nhầm, mà người ngoài sàn đấu cũng dễ phân biệt.

Sau đó ở Thanh Phong Các, một nhóm tình nhân nhờ chò trơi tình lữ sáng tạo này mà cảm tình thăng hoa hơn, vô tình cố ý rải đầy “cẩu lương”. Dần dần, loại hoa lụa này trở thành biểu tượng cho phu thê ân ái. Thậm chí không biết từ khi nào, người ta còn truyền tai nhau hoa lụa ở Thanh Phong Các được Miếu Nguyệt Lão khai quang, mang theo sẽ được bên nhau trăm năm bạc đầu. Nếu người đã đính hôn hoặc đã thành hôn đến tham gia mà không có hoa lụa, điều đó đồng nghĩa với việc không được phu quân sủng ái, là chuyện mất mặt.

Chúc Nam Khê tuy cũng đã đính hôn, nhưng đã đi theo Mục Uyển chơi từ lâu, nên với chuyện này hoàn toàn không để bụng.

“Như vậy cũng tốt. Nếu nàng không ở đây, những tiểu tùy tùng kia sẽ không khí thế được, chúng ta có thể thoải mái chơi, vậy mà cứ luôn đề phòng nàng.”

“Không đúng,” nàng liếc Mục Uyển một cái, đánh giá, “Bộ dáng của ngươi dù đứng trước mặt các nàng thì các nàng còn không quen biết.”

Nghĩ đến điều này, Chúc Nam Khê lại cảm thấy tiếc nuối:

“Ngô Tri Huyên mà đi Tây Môn thật thì tốt rồi, chắc chắn sẽ rất thú vị.”

Mục Uyển lại đáp:

“Ai nói ta phải đi cửa Tây?”

Chúc Nam Khê sửng sốt:

“Không đi cửa Tây, vậy ngươi đi cửa Đông sao?”

Mục Uyển cong mắt cười:

“Ta chưa nói sao? Hôm nay ta đến là để gặp Ngô Tam cô nương kết giao bằng hữu a. Hơn nữa, vì cái gì phải là chúng ta đề phòng nàng, mà không thể là nàng phải đề phòng chúng ta?”

Chúc Nam Khê: ……

Quả thật, đây chính là Mục Uyển.

“Không đúng, quan trọng là ngươi làm như nào để vào cửa đông chứ?” Chúc Nam Khê phản ứng lại, suýt nữa bị nàng xoay vòng, “Trấn Bắc hầu muốn tới à?”

Nói vậy, ngược lại đúng là không còn sợ Ngô Tri Huyên nữa.

Mục Uyển lắc đầu:

“Việc nhỏ như này đâu cần đến Trấn Bắc hầu.”

“Vậy ngươi định đi thế nào…” Chúc Nam Khê vừa nói vừa nhận ra điều gì đó, kinh hãi:

“Ngươi muốn tìm nam nhân khác sao?”

Nàng làm bộ đứng dậy:

“Xin lỗi, ta đột nhiên nhớ ra hôm nay có việc gấp, hôm nay ta chưa thấy qua ngươi.”

Mục Uyển định duỗi tay túm nàng, Chúc Nam Khê vội né tránh:

“Việc này gấp quá, ta không thể giúp ngươi. Hãy nhớ, Tạ Hành chưa chắc đã nhớ rõ chuyện Nữ Nhi Tiết hôm nay, nhưng ngươi quên mất hắn đang làm gì sao? Minh Kính Tư a, ‘vô khổng bất nhập’. Nếu hắn biết ta là đồng lõa với ngươi để hắn mang nón xanh, thì sẽ bị tru cửu tộc.”

Mục Uyển bị nàng làm cười muốn chết: “Có cần quá khoa trương vậy không.”

Ngay lúc đó, xe ngựa đột nhiên dừng lại giữa chừng. Chúc Nam Khê không kịp đề phòng, suýt té ngã, may mà Mục Uyển kịp duỗi tay đỡ nàng. Bên ngoài, phu xe của Chúc phủ gọi lớn: “Người nào?”

Ngay lập tức, một giọng nam ôn nhu phát ra:

“Tìm Mục đại cô nương.”

Thật nhanh, mành xe được đẩy ra, một nam tử ôn tồn, lễ độ, khom lưng bước vào.

Chúc Nam Khê sửng sốt: “Vị lang quân này tìm Mục đại cô nương làm gì?”

Sau đó thấy ánh mắt hắn tình ý miên man nhìn về phía Mục Uyển, lập tức kinh hãi:

“Không phải… ngươi thật sự làm sao?!” Mặt nàng rõ ràng đang lắc lư giữa đạo đức và tình hữu nghị, cái biểu tình trông thật thú vị.

Mục Uyển cũng không chọc nàng nữa: “Mộc Sương, gặp qua Nam Khê hương quân.”

“Nam tử” hướng Chúc Nam Khê khẽ cười, chắp tay đáp: “Gặp qua Nam Khê hương quân.” Thanh âm ôn nhu như ngọc, đúng là giọng nam tử vừa mới mở miệng vừa nãy.

Chúc Nam Khê ngẩn người: “Nàng là Mộc Sương?! Ngươi… chính là Đại Nha đầu trong truyền thuyết sao?”

Mộc Sương lại triều Chúc Nam Khê lại lần nữa chắp tay:

“Gặp qua hương quân.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc