Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 22: Hầu Gia Đến Làm Gì? Tạ Hành: Đến… Phá Án. (1)

Cài Đặt

Chương 22: Hầu Gia Đến Làm Gì? Tạ Hành: Đến… Phá Án. (1)

Dưới sự dẫn dắt của Ngô Tri Huyên, Mục Uyển nhanh chóng hòa nhập cùng mấy vị thiên kim quan gia, trò chuyện vui vẻ, không khí thân thiết đến mức gần như ai nấy đều quên mất mục đích ban đầu là để “tìm kiếm Mục Uyển”.

Thế nhưng, ở gian nhã cách vài tấm bình phong, vẫn còn có người chưa quên.

Mục Nhu tựa người vào lan can, ánh mắt không kìm được mà liên tục đảo quanh sảnh lớn phía dưới, dò tìm giữa đám người qua lại.

Nha hoàn Đinh Hương hiển nhiên đoán được chủ nhân đang nghĩ gì, liền nói:

“Lưu nhị cô nương với mấy người kia tìm đại cô nương suốt cả buổi trưa rồi, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Có phải là nghe nói Ngô tam cô nương muốn gây chuyện với nàng nên không dám đến chăng?”

Rồi lại nghi hoặc nói tiếp:

“Nhưng nô tỳ rõ ràng tận mắt thấy đại cô nương ra cửa, xe ngựa cũng thực sự đến Thanh Phong Các mà.”

Liên Kiều bĩu môi, nói:

“Bọn họ phái nhiều người đi tìm như vậy, đại cô nương dù có tới chắc cũng chơi chẳng thoải mái. Mà… rốt cuộc là trò gì vậy?”

Mục Nhu khẽ phe phẩy quạt tròn, cười nhạt:

“Dù có tới hay không thì cũng đều mất mặt thôi. Bị dọa không dám xuất hiện, hay tới rồi mà cứ như chuột giấu đầu lòi đuôi, chẳng phải đều là hèn nhát như nhau sao?”

Ánh mắt nàng dừng lại trên người nam tử tuấn lãng ở tầng dưới, khóe môi hơi cong lên:

“Thật đáng tiếc… còn tưởng nàng có bản lĩnh đến mức nào cơ.”

Liên Kiều cũng nhìn thấy Lý Diệc Thần, có chút tự hào nói:

“Rõ ràng ở đây cũng có đá bào, vậy mà Lục thiếu gia cứ khăng khăng nói tiệm bên ngoài mới là ngon nhất, chạy đi mua cho ngài…”

Nói đến đây, nàng chợt nhanh trí: “Nô tỳ lại thấy, đại cô nương không phải sợ Ngô Tam cô nương các nàng đâu, mà là… càng sợ ngài ấy chứ.”

Mục Nhu khẽ nâng mắt nhìn nàng.

Liên Kiều cười nói:

“Ngài nghĩ xem, nàng có đến thì có thể thế nào chứ? Hầu gia cũng đâu có đi theo bồi nàng. Dù có lùi cả vạn bước mà nói, cho là hầu gia có đến đi nữa, cũng tuyệt đối không thể săn sóc nàng như Lục lang quân, càng đừng nói tới vì nàng mà ra mặt đấu võ đài, nhìn kiểu gì cũng thấy là thua thảm. Hễ là người có chút đầu óc thôi, cũng sẽ chẳng tự chuốc lấy nỗi nhục đó.”

Của hồi môn có thua kém đại cô nương thật, nhưng vào những lúc thế này thì nhị cô nương bọn họ mới là người nắm chắc phần thắng.

Mục Nhu nghe vậy, tâm trạng càng thêm khoan khoái, lại không khỏi tiếc nuối mà nói:

“Bởi vậy mới nói, thật đáng tiếc...”

Nàng còn muốn xem thử bộ dáng thất bại thảm hại của đại tỷ tỷ nữa, ai ngờ nàng chỉ biết nói miệng mà thôi.

Có lẽ vì mong mỏi quá mãnh liệt, Mục Nhu dường như thực sự nghe thấy giọng của Mục Uyển, mơ hồ truyền đến từ một gian nhã thất nào đó.

“... Lý Lục lang à.”

Liên Kiều cũng khựng tay lại, chủ tớ hai người liếc nhau, xác nhận không phải nghe lầm, đồng thời đều nín thở.

“... Si tình thì có si tình, nhưng lòng dạ không đủ vững, khó mà tính là bậc đại trượng phu, vẫn không bằng Thất Lang chân thành, có gan có gánh.”

Mục Nhu ngẩng đầu, nhìn Liên Kiều như muốn xác nhận lại:

“Là nàng sao?”

Liên Kiều cũng cảm thấy rất giống, không chỉ giọng nói, mà ngay cả cách nói chuyện, ngữ khí kia cũng giống y như đúc.

“Nhưng mà... sao có thể chứ?” Nàng ló đầu ra khỏi lan can, nhìn về phía phát ra âm thanh, “Bên kia là nhã gian của phủ Thừa Ân hầu mà.”

Đinh Hương cũng phụ họa:

“Thật sự là không có khả năng đâu, hôm nay hai tầng này không phải ai muốn lên là có thể lên được.”

Hơn nữa, để tránh người không phận sự tùy tiện lui tới, muốn lên tầng hai bắt buộc phải có thẻ mới được thông qua.

Tầng ba bố cục tương tự, chỉ là vì tầm nhìn kém hơn, nên là nơi tiếp theo được một số gia quyến quan lại hoặc người có địa vị thấp hơn chọn lựa.

Mục Uyển tuy mang danh chính phu nhân của Trấn Bắc hầu phủ, nhưng rốt cuộc vẫn chưa chính thức gả đi, đừng nói đến việc nàng không có cách nào đặt được nhã gian ở tầng hai, cho dù thật sự có thể đặt, thì với mức độ nàng bị chú ý tới như hiện nay, nếu nàng đến nhã gian, thiếu gì người ở đây ôm cây đợi thỏ.

Lấy tính tình Mục Uyển hèn nhát tránh né còn không kịp, Mục Nhu không tin nàng còn có cái can đảm này.

Nhưng mà thật sự quá giống……

Mục Nhu đang âm thầm suy đoán, thì lại nghe bên kia vang lên tiếng nói: “Các ngươi cứ nói chuyện trước, ta đi thay bộ y phục khác.”

Mục Nhu cùng Liên Kiều liếc nhau, đứng dậy nói, “Đi thay quần áo.”

Phòng thay y phục của Miên Phong Lâu nằm ở hậu viện của tòa lầu chính, đều là phòng riêng, xếp thành một dãy thật dài, không gian cũng khá rộng rãi.

Mục Uyển chỉnh lại y phục xong, vừa bước ra khỏi phòng thì liền thấy một thân ảnh đoan trang, lạnh nhạt đứng bên hành lang.

Nàng khẽ cong môi cười: “Cứ cho là chờ ta gặp mặt chào hỏi thì cũng không cần nghiêm túc quá mức vậy chứ, nhị muội muội thật đúng là long trọng quá rồi.”

Mục Nhu nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào dãy phòng chợt sửng sốt, rồi do dự chuyển ánh mắt dừng lại trên người Mục Uyển. Một khắc sau, nàng trừng to mắt: “Mục Uyển?!”

Mục Uyển khẽ “chậc” một tiếng: “Không lễ phép chút nào cả, đây mà là Mục nhị cô nương tri thư đạt lễ sao?”

Nàng giơ tay nhẹ vuốt gò má mình, khóe môi cong lên trêu chọc: “Sao thế? Bị dung nhan của tỷ tỷ dọa cho hiện nguyên hình rồi à?”

Mục Nhu rốt cuộc cũng xác định, người con gái dung mạo kiều diễm như hoa trước mặt, thật sự là Mục Uyển. Trong khoảnh khắc ấy, nàng quên mất cả mục đích ban đầu khi đến đây, trong đầu chỉ còn vang lên một ý nghĩ duy nhất:

“Sao có thể chứ…”

Nàng bỗng nhớ lại đời trước sau khi tiến cung, từng nghe người ta đồn đại về Thám Hoa phu nhân vinh quy thượng kinh, khi ấy còn cho rằng Mục Uyển gả vào Trung Dũng Bá phủ rồi được người ta dạy dỗ ra chút khí chất. Ngay cả mẫu thân lúc ấy cũng từng bảo, những lời tán tụng kia chẳng qua là kẻ dưới nịnh hót tâng bốc.

Mục Nhu cũng tin như vậy, cho rằng “quý khí dưỡng người” chẳng qua chỉ là lời đồn thổi được thêu dệt thêm vài phần, nào ngờ bây giờ mới phát hiện, hóa ra đều là thật cả…

“Vì sao chứ?” Mục Nhu buột miệng hỏi. Với dung mạo như thế này, sao nàng lại phải giấu đi? Nếu sớm biết Mục Uyển vốn đẹp đến mức này, mẫu thân nhất định sẽ…

Đúng vậy, nếu sớm biết nàng có dung mạo như thế này, mẫu thân nhất định đã sớm chọn cho nàng một “nơi gửi gắm tốt”.

Với một nữ thương hộ không quyền không thế mà nói, chỉ cần được một nhà quyền quý để mắt tới, cho dù Mục Hưng Đức có thiên vị đến đâu, cũng không dám tuyệt tình cự tuyệt…

Giờ đây nàng đã không còn là nữ thương hộ tầm thường, mà là Trấn Bắc hầu phu nhân tương lai, chẳng còn lý do gì phải tiếp tục che giấu nữa.

Mục Uyển nhìn vẻ mặt của nàng, khẽ cười nói:

“Quả không hổ là nhị muội, mỗi khi tính kế thì đầu óc quả nhiên nhanh nhạy. Chỉ tiếc là hiện giờ chuyện đã thành kết cục rồi, tương lai phu quân ta là Trấn Bắc hầu, chỉ huy sứ Minh Kính Ty, nhị muội nếu còn muốn giở trò… e là chỉ tự tìm đường chết thôi.”

Mục Nhu mím môi, Mục Uyển lại nói thêm vài lời thấm thía: “Giờ nhị muội đã gả vào Trung Dũng Bá phủ, cũng xem như toại nguyện rồi. Không bằng chuyên tâm vun vén cho cuộc hôn nhân của mình, đừng cứ mãi nghĩ đến việc gây phiền phức cho ta. Chúng ta không can thiệp đến chuyện của nhau?”

Dứt lời, nàng vỗ vai Mục Nhu, nhấc chân rời đi.

Liên Kiều cũng hoàn hồn từ nỗi khiếp sợ: “Nhị cô nương, đại cô nương nàng… nàng sao lại…”

Mục Nhu siết chặt nắm tay, cắn răng cười lạnh nói: “Hừ, còn biết phản đòn nữa chứ. Rõ ràng là nàng luôn tìm cách đè ép ta, đoạt nổi bật của ta, giờ lại không muốn ta phản kháng? Thế nào, vì nàng là đích trưởng nữ, nên mọi thứ tốt đẹp, mọi vinh quang trên đời này đều phải thuộc về nàng sao?!”

Quay đầu nhìn bóng lưng Mục Uyển đi xuyên qua cửa nhỏ phía sau, Mục Nhu khẽ thở ra một hơi thật dài, rồi kéo Liên Kiều nói nhỏ:

“Đi thôi, về trước rồi nói.”

Đi theo sau Mục Uyển, Mục Nhu gần như có thể nhìn thấy rõ, mỗi người đi ngang qua Mục Uyển đều vô thức quay đầu nhìn nàng. Ánh mắt ấy chất chứa sự kinh diễm, tán thưởng, say mê… Tất cả những điều đó chính là thứ mà bất kỳ cô nương nào cũng hằng ao ước có được.

Bên tai vang lên những tiếng thì thầm khe khẽ, không ai là ngoại lệ, tất cả đều tràn đầy kinh ngạc và cảm thán:

“Đó là tiểu thư nhà ai vậy?”

“Từ khi nào trong kinh lại xuất hiện một nhân vật như thế?”

“Không biết đã đính hôn chưa nhỉ?”

“Với dung mạo như thế, e là trăm nhà tranh nhau cầu thú mất thôi!”

….

Sau khi cơn hoảng loạn ban đầu qua đi, Mục Nhu dần trấn tĩnh lại. Đến lúc này, nàng đã hiểu rõ mục đích của Mục Uyển đêm nay:

“Hôm nay ở Thanh Phong Các, khách quý tụ hội, hầu như tất cả tiểu thư thế gia đều có mặt. Nàng chính là muốn nhân dịp này tỏa sáng, khiến mọi người kinh diễm mà thay đổi cách nhìn, phá tan những lời đồn về dung mạo tầm thường của mình. Như vậy thì dù cuối cùng không giành được chén lưu li, nàng vẫn sẽ trở thành tâm điểm trong mắt tất cả mọi người…”

Liên Kiều cũng nhanh chóng phản ứng, thêm vào:

“Như vậy ngày mai, hẳn sẽ có không ít người phải bàn tán về dung mạo của nàng. Hơn nữa, đại cô nương vừa xuất hiện, tin tức chắc chắn sẽ truyền tới tai Trấn Bắc hầu. Không trách gì biết rõ Ngô Tam cô nương các nàng muốn tìm nàng gây phiền phức, vậy mà nàng vẫn tới, hóa ra, mục đích thực sự của nàng là thu hút sự chú ý của Trấn Bắc hầu.”

Mục Nhu khẽ cười nhạo:

“Đại tỷ tỷ này quả thật quá tự tin vào bản thân, cứ tưởng Trấn Bắc hầu cũng giống những nam nhân bình thường khác, sẽ vì dung mạo mà bị mê hoặc sao?”

Chưa kể đến việc Từ đại cô nương cũng xinh đẹp không kém phần Mục Uyển, còn có đời trước Lâu Lan công chúa khuynh quốc khuynh thành muốn gả thấp cho Tạ Hành, nhưng Tạ Hành cũng không liếc qua nàng nhiều hơn một cái.

“Chưa biết chừng, có được dung mạo như vậy, nhưng nếu phu quân không thật sự yêu thích, thì chỉ khiến bản thân thêm phần khổ sở mà thôi.”

Nghĩ đến đây, tâm tình Mục Nhu dễ chịu hẳn, ánh mắt nàng dừng lại ở phía không xa nơi nhã gian Ngô Tri Huyên và các nàng ngồi, bỗng nở một nụ cười dịu dàng.

Nếu đại tỷ tỷ thật sự muốn khoe sắc tỏ quan điểm, thì nàng sẽ giúp một tay. Chỉ là, trong vạn chúng chú mục bị người ta nhục nhã cảm giác sẽ thế nào đây…

“Đại tỷ tỷ, từ từ đã!” Mục Nhu bỗng lên tiếng, bước nhanh đuổi theo Mục Uyển.

Bản thân Mục Uyển vốn đã thu hút mọi ánh nhìn, một tiếng này lập tức để mọi người quang minh chính đại nhìn qua, gây nên một trận ồn ào không nhỏ. Ngô Tri Huyên các nàng trên nhã gian cũng có người ngó đầu ra xem.

Mục Uyển nhìn Mục Nhu bước đến gần, thở dài:

“Xem ra nhị muội thật sự là không chịu nghe lời khuyên bảo.”

Mục Nhu câu nhẹ khoé môi, ngữ khí lại tràn đầy lo lắng:

“Đại tỷ tỷ đừng quá lo, ta chỉ muốn nhắc nhở một chút thôi. Ngô Tam cô nương vẫn đang tìm tỷ, đại tỷ tỷ vẫn nên thận trọng một chút thì tốt hơn.”

Nói tới đây, đáy mắt nàng bỗng lóe lên một ý cười tinh quái.

Mục Uyển theo ánh mắt của Mục Nhu mà quay đầu lại, liền trông thấy Ngô Tri Huyên bước ra từ nhã gian, ánh mắt đã nhìn thẳng vào mình.

Nàng cũng mỉm cười theo: “Mượn dao giết người… Nhị muội, muội có phải đang nghĩ mình thật thông minh hay không?”

Mục Nhu đáp: “Tất nhiên là không, ta chỉ sợ đại tỷ tỷ quá tự tin, chọc phải phiền toái thôi.”

Giọng nàng khiêm tốn, nhưng đáy mắt lại chói lọi vui sướng khi người gặp hoạ.

“Phải không?” Mục Uyển hơi mỉm cười, hướng Ngô Tri Huyên vẫy tay: “Huyên Nương.”

Mục Nhu sửng sốt, trong lòng nghĩ Mục Uyển đúng là điên rồi. Ai ngờ lại thấy Ngô Tri Huyên cũng nhiệt tình đáp lại.

“A Uyển, nhanh lên đi, mọi người đều đang chờ ngươi đó.”

Mục Uyển nói: “Chờ một chút, lát nữa sẽ tới ngay.”

Từ nhã gian lại truyền ra giọng nói của một cô nương khác: “Là A Uyển sao? Cuối cùng cũng trở lại rồi!”

“Đi làm gì mà chậm vậy?”

Dù giọng nói có chút oán giận, nhưng lại phảng phất sự thân mật.

Cảnh tượng trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng, Mục Nhu suýt không kìm nổi biểu cảm: “Ngươi! Ngươi rốt cuộc đã làm cái gì?”

Mục Uyển mỉm cười oai, khả khả ái ái nói: “Ngươi đoán xem?”

Mục Nhu gắt gao cắn môi dưới, cố gắng không để mình quá thất thố. Bất ngờ, Mục Uyển cúi người lại sát bên tai nàng, cười khẽ: “Biểu tình quá xấu rồi, mau thu chút lại, kẻo bị Lục Lang của ngươi nhìn thấy đó. Nếu đã không thông minh, vậy thì giữ cho xinh đẹp đi.”

Mục Nhu sửng sờ, vừa quay đầu theo ánh mắt của Mục Uyển liền thấy Lý Diệc Thần đứng ở cửa thang lầu, tay bưng đá bào, ánh mắt ngơ ngác hướng về phía nàng… Không, hắn đang nhìn Mục Uyển!

Một cơn khủng hoảng vô tận trào dâng trong lòng Mục Nhu, nàng bỏ qua Mục Uyển, vội vàng đón lấy:

“Lục Lang!”

Lý Diệc Thần nhìn theo bóng dáng Mục Uyển rời đi, theo bản năng hỏi: “Đó là ai?”

Giọng nói còn mang theo chút hoảng hốt.

Mục Nhu trong lòng căng thẳng, cố nở nụ cười, đáp: “Sao? Lục Lang cũng thấy nàng xinh đẹp sao?”

Lý Diệc Thần hồi tỉnh tinh thần, điểm cái mũi nàng: “Sao có thể, trong mắt ta, nàng vẫn là người xinh đẹp nhất trên thế gian này.”

Rồi âm thầm lắc đầu, thừa nhận bản thân thật ngốc, vậy mà cảm thấy cô nương kia giống như nữ tử ở Thượng Liễu ngày trước, vừa gặp lần đầu đã chiếm trọn tâm trí hắn.

Nhưng cô nương kia rõ ràng hắn đã tìm thấy rồi…

Nghĩ đến đây, Lý Diệc Thần ôn nhu dắt tay Mục Nhu hướng về nhã gian, nói:

“Mỹ nhân không chỉ ở vẻ ngoài. Nàng hiền lương, cữu người chữa thương, đầy bụng tài hoa, đó mới là thứ đẹp nhất trên đời.”

Hắn cúi đầu nhìn Mục Nhu, nở nụ cười ôn nhu:

“Ta còn nhớ lần đầu gặp nàng cũng vào một buổi tối như thế này. Lúc đó ta mang thảo dược đi chi viện ở Dịch Phí Thôn, liếc mắt liền nhìn thấy nàng cúi người nói điều gì với một tiểu cô nương bên tai. Tiểu cô nương nghe xong đôi mắt sáng rực như sao trời, lúc ấy chỉ cảm thấy nàng diệu như xuân hoa, tuyệt không gì sánh bằng.”

“Phải không?”

Mục Nhu rũ mắt cười gượng, đáp: “Chỗ nào tốt như chàng nói chứ.”

Lý Diệc Thần vẫn còn hồi tưởng, không để ý tới thái độ khác thường của nàng:

“Sao lại không, trong mắt ta, nàng chính là tốt nhất.”

Mục Nhu không muốn nghe nữa, vừa trở lại nhã gian liền làm nũng, hỏi: “Vậy đá bào của ta đâu?”

“Thiếu chút nữa thì quên mất,”

Lý Diệc Thần vội vàng đặt đá bào trong tay mình trước mặt Mục Nhu, nói:

“Đá bào nhà này còn thêm chút mứt trái cây đặc chế, mau thử xem đi.”

Rồi hắn lại không nhịn được hỏi: “Đúng rồi, vừa nãy cô nương kia là ai? Vừa nói gì với nàng thế?”

Mục Nhu siết chặt muỗng, nghịch ngợm cười:

“Thì không nói cho chàng biết đấy.”

Lý Diệc Thần sủng nịch cười theo, dù tò mò nhưng cũng không hỏi thêm.

Mục Nhu lại đứng ngồi không yên. Mục Uyển người kia vốn tính mang thù, trước tới giờ luôn muốn đoạt nổi bật của nàng để tìm vui, chắc chắn sẽ nhắm tới nàng. Nàng không biết Mục Uyển đã dùng cách gì, vậy mà còn thu phục được Ngô Tri Huyên các nàng…

Hơn nữa, trong khoảng khắc Lý Diệc Thần nhìn Mục Uyển, ánh mắt ấy làm nàng khó quên. Nếu Mục Uyển thực sự có dung mạo như vậy, thì đời trước, Lý Diệc Thần là đối với nàng tỏ ra kính trọng… chẳng lẽ tất cả chỉ là vì trách nhiệm với chính thê sao?

Không, không, không, Mục Nhu vội vàng phủ định ý nghĩ này. Đời trước, dù Lý Diệc Thần có cưới Mục Uyển, người mà hắn thật sự nhớ mãi không quên vẫn luôn là nàng. Chính vì vậy, sau khi hoàng đế băng hà và nàng bị sung quân đi hoàng lăng, Lý Diệc Thần vẫn tự tay sắp xếp để nàng được đưa đến an trí ở biệt viện. Tuy nàng vì thân phận cung phi của tiên đế nên hắn không thể tới gặp nàng, nhưng về ăn mặc, chi tiêu cũng không thiếu thốn. Vì thế, nửa đời sau, tuy nàng sống cô tịch, nhưng vẫn sống thọ và qua đời tại nhà trong đủ đầy.

Còn Mục Uyển khi đó, sớm đã nằm triền miên trên giường bệnh. Nghe mẫu thân nói rằng sau khi Lý Diệc Thần làm thủ phụ, mọi việc trong phủ đều do tiểu thiếp quản lý, có thể thấy nàng phong cảnh trước, nhưng sau không được phu quân yêu thương. Cuối cùng, nàng cũng chỉ có kết cục buồn bực mà chết.

Nghĩ đến đây, Mục Nhu bỗng thở phào nhẹ nhõm. Nàng vậy mà thật bị Mục Uyển loạn quyền đánh bất tỉnh, rối loạn đầu đuôi.

Mục Uyển có xinh đẹp thì đã sao? Dù có thân thiết với Ngô Tri Huyên và các tiểu thư kia thì thế nào chứ?

Xưa nay chỉ nghe nói nữ tử được phu quân yêu thương thì sẽ được người đời kính trọng, chứ chưa từng nghe có ai vì được các tiểu thư thế gia yêu thích mà được coi trọng cả. Nàng ta chẳng qua là đang liên kết với đám tiểu thư ấy để nhằm vào mình thôi. Chỉ cần Lục Lang vẫn đứng về phía mình, thì đến cuối cùng, kẻ phải chịu thiệt thòi vẫn chỉ có thể là Mục Uyển mà thôi.

Mục Uyển cho rằng chỉ cần mình xinh đẹp, hào phóng, lanh lợi khéo léo là có thể thu hút được ánh nhìn của Trấn Bắc hầu. Thế nhưng, vào một ngày như hôm nay, chỉ cần Tạ Hành không xuất hiện, thì dù nàng có diễn đến mức hoàn hảo thế nào đi nữa, cũng chỉ là đang làm trò cho người khác thêm chuyện để cười mà thôi.

Lý Diệc Thần nhìn Mục Nhu nheo lại đôi mắt, cũng không nhịn được bật cười, “Ngon lắm sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc