Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ở thời đại này, lễ giáo nghiêm khắc, hiếm khi có một ngày mà các cô nương được tự do thoải mái, nên một ngày như vậy náo nhiệt phi phàm, đồng dạng cũng ngư long hỗn tạp.
Ông nhìn về phía Mục Uyển với Mục Nhu, nói: “Hai đứa nói xem, Uyển Uyển, hầu gia Thất Tịch tới đón con sao? Khi đó chỉ cần để vài người Minh Kính Tư hộ vệ là đủ. Còn Nhu Nhi, cũng nhờ Lục Lang mang theo vài người nữa.”
Mục Nhu vừa cười vừa định trả lời, liền nghe “Bang” một tiếng. Mục lão thái thái Lư thị đem chiếc đũa xuống chụp lên bàn, cười lạnh nói:
“Hộ vệ Minh Kính Tư, ông cũng xứng sao? Ông là chinh chiến sa trường, hay là người thi đậu khoa bảng? Chính là mặt dày tới mức có thể cống hiến làm tường thành, vậy còn nói được.”
Mọi người giật mình, không ngờ lão thái thái lại dám làm trò mắng ngay trước mặt lão gia tử. Mục Uyển gắt gao nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt, sợ mình bật cười. Sau một thời gian không gặp, tính tình của lão thái thái càng thêm táo bạo a.
Mục lão gia tử tức giận đến nghẹn lời, quát, “Lão bà tử bà phát điên cái gì thế, đây đều là cô gia nhà chúng ta, ta thế nào mà lại không xứng?”
Lão thái thái cười lạnh, nói: “Uyển Uyển với Nhu Nhi còn chưa gả đâu!” Bà quét mắt qua mọi người, nhấn mạnh liếc Thẩm thị một cái, “Trong nhà mấy cô nương vốn chính là trèo cao, bao nhiêu ánh mắt trong tối ngoài sáng đều dòm ngó chỉ chờ chế giễu. Không điệu thấp thì thôi, còn hận không thể biến thành sân khấu cho người ta xem thống khoái, như thế nào, hai lạng xương khô kia có thể nở ra hoa sao?”
“Ta chỉ nói qua một lần, năm ngoái ra sao thì năm nay cứ làm vậy, ai dám yêu sách, đừng tưởng thiếu nãi nãi hay hầu phu nhân là lão bà tử ta không dám mắng! Các ngươi không sợ mất mặt thì cứ thử xem đi!”
Lão thái thái vừa rồi công kích, Thẩm thị còn chưa dám ngóc đầu nói chuyện giờ không khác gì đem chuyện xấu bị ấn trở về.
Không khí trở nên hơi ngượng ngùng, Mục Nhu liếc mắt ra hiệu cho nha hoàn Liên Kiều.
Thực mau, một nha hoàn khác của Mục Nhu tên Đinh Hương liền vội vàng tiến vào bẩm báo: “Lão gia, phu nhân, Trung Dũng Bá phủ bên kia phái người tới.”
Mục Uyển: …
Đây là cố tình một hai phải khoe ra rằng mình được Lý Diệc Thần coi trọng?
Mục lão gia tử được cho bậc thang, vội vàng nói: “Nhanh, mau mời vào!”
Người đến vẫn là nha hoàn mặt tròn lần trước, hành lễ với trưởng bối Mục gia xong, từ trong lòng ngực lấy ra một quyển sổ, nói: “Đây là quyển sách ghi chép về các hoạt động Nữ nhi tiết năm nay ở Thanh Phong Các, Lục thiếu gia vừa mới lấy được không lâu, muốn mời lão gia và phu nhân xem qua.” Nói xong, nàng đưa quyển sách lên tận tay Mục lão gia tử.
Mục lão gia tử trêu chọc nói: “Chỗ nào mà đưa ta xem, chắc là muốn Nhu Nhi xem phải không? Hôm nay thì ta cũng phải dính chút ánh sáng của Nhu Nhi, trước xem thử một cái.”
Mục Nhu đỏ mặt e thẹn, “Gia gia~”
Thẩm thị định lợi dụng cơ hội trêu chọc, nhưng nghe Mục lão gia tử kinh ngạc kêu lên:
“Cái này là gì vậy? Xinh đẹp quá, chén lưu li hoa sen sao? …‘Tặng cô nương của hồi môn tốt nhất’?”
Mục lão thái thái và Mục Hưng Đức nghe vậy liền thăm dò tiến lại gần. Dù Mục Hưng Đức học rộng hiểu nhiều, cũng không khỏi kinh ngạc cảm thán: “Quả thật, ta chưa từng thấy thứ lưu li nào xinh đẹp đến thế.”
Nha hoàn của Lý phủ nói:
“Chiếc chén này có hình dáng tựa như hoa sen, nên được đặt tên là chén Lưu Li Hoa Sen. Lục thiếu gia nói, khi ngài ấy ở Thanh Phong Các nhìn thấy vật thật, dáng vẻ còn muốn mỹ hơn nhiều, được tán thưởng là ‘Doanh doanh hoa sen, phiêu phiêu tiêm ngưng, chẳng khác gì vật ngoài trần gian.’ Đây là chiếc cuối cùng trong năm nay của Thanh Phong Các, nghe nói trên toàn Đại Dĩnh, cũng chỉ có duy nhất chiếc này.”
(Doanh doanh hoa sen, phiêu phiêu tiêm ngưng: đoá hoa sen mềm mại, rực rõ, tinh khiết, thanh tao, lĩnh lặng)
“Đưa đây, để mọi người cùng xem.” Mục lão gia tử sốt ruột không đợi nữa liền đưa quyển sách ra cho mọi người truyền tay nhau xem.
Mục Uyển nhìn chiếc chén nung bột lưu li kết tinh trên trang đầu của quyển sách, đáy mắt dần khởi lên ý cười. Cũng không thể trách mọi người kinh ngạc khen ngợi, bởi lần đầu tiên nàng có được chiếc chén nung bột lưu li kết tinh này ở hiện đại, nàng cũng từng mê mẩn không muốn rời tay.
Chỉ là một bộ phận trong đó nung không thành, bốn chiếc chỉ có một chiếc hoàn hảo. Vừa đúng lúc Thanh Phong Các đang rầu rĩ vì năm nay vật phẩm hấp dẫn giới thiệu ra chưa nhiều, Mục Uyển liền cho Thanh Phong Các. Hiện giờ nhìn lại, ngôn ngữ tuyên truyền này hiệu quả không tồi a.
“Đúng là một tuyệt tác xuất sắc của Thanh Phong Các năm nay.” Thẩm thị thốt lên cảm thán, “Vật này đáng giá cả một gia tài đi, vậy mà lại dùng làm Điềm Kim Hữu.” Hóa ra đây là của hồi môn Nhu Nhi nói Lý Lục Lang chuẩn bị cho nàng. Nếu có thể thắng được, nữ nhi của nàng quả thật sẽ trở thành cô dâu phong cảnh nhất Thượng Kinh.
Mục Hưng Đức nói: “Bà biết gì chứ, lần này Thanh Phong Các ra chiêu này cũng giống như chuyện ‘thiên kim mua xương ngựa’**, bỏ tiền để tạo tiếng tăm. Không nói đâu xa, chỉ cần cái chén lưu li hoa sen này vừa xuất hiện trong Nữ nhi tiết, nếu Xuân Bất Tận và Quân Tử Tình không tung ra món nào đặc sắc hơn, thì cả năm nay chắc chắn sẽ bị cướp mất không ít khách.”
(** "Thiên kim mua xương ngựa" là một điển tích cổ của Trung Quốc, xuất phát từ câu chuyện về việc vua nước Yên tìm kiếm nhân tài. Ông hỏi ý kiến Quách Ngỗi, một vị quan cận thần. Quách Ngỗi bèn kể một câu chuyện: Xưa có một ông vua rất thích ngựa thiên lý. Sau khi sai người đi tìm khắp nơi không thấy, ông đã giao nghìn vàng cho một viên quan. Viên quan này đi tìm và thấy một con ngựa thiên lý đã chết. Thay vì quay về, ông lại dùng năm trăm lạng vàng để mua bộ xương của con ngựa ấy và mang về cho vua.
Vua rất giận khi thấy viên quan mang về một bộ xương ngựa. Viên quan tâu rằng: "Ngựa chết còn được vua bỏ ra nghìn vàng để mua, huống chi là ngựa sống? Việc này sẽ cho thiên hạ biết rằng bệ hạ thực sự muốn tìm kiếm ngựa hay".
Sau đó, quả nhiên có người mang ngựa tốt đến bán cho vua. Quách Ngỗi kết luận: "Nếu bệ hạ thật sự muốn chiêu mộ nhân tài, hãy bắt đầu bằng cách trọng dụng tôi, một người tài năng vừa phải, như vậy người tài giỏi hơn tôi sẽ không ngại đường xa mà đến với bệ hạ".
Vua Chiêu vương nghe theo, trọng dụng Quách Ngỗi. Quả nhiên không lâu sau, nhiều nhân tài khắp nơi đều tề tựu về nước Yên, giúp nước Yên trở nên cường thịnh. )
Thẩm thị ánh mắt sáng rực lên, nói:
“Chủ nhân của Thanh Phong Các là ai vậy chứ? Thật đúng là hào phóng, thứ này cũng quá xinh đẹp rồi.”
Mục Hưng Đức theo bản năng liếc nhìn Mục Uyển.
Thanh Phong Các vốn do Hứa Khuynh Lam gây dựng khi còn trẻ. Lúc Hứa Khuynh Lam còn sống, nhờ có chỗ dựa vững chắc, lại là người cứng cỏi bá đạo, nên chẳng ai dám động đến. Ba năm trước, sau khi Hứa Khuynh Lam qua đời, từng có vô số người muốn nuốt trọn miếng thịt béo này, hắn cũng nằm trong số đó. Nhưng kết quả là không ai thành công cả. Hễ ai manh nha ý định nhúng tay vào Thanh Phong Các, trong nhà đều gặp rắc rối lớn về việc làm ăn, thậm chí còn có cả phủ Thừa Ân hầu – nhà mẹ đẻ của Thái hậu.
Về sau, người ta đồn rằng chủ nhân đứng sau Thanh Phong Các là một nhân vật quyền thế ngút trời, tuyệt đối không thể tùy tiện trêu vào. Có một gia tộc không tin lời ấy, tưởng rằng mình có chỗ dựa vững chắc nên liều lĩnh ra tay chiếm đoạt. Kết quả chẳng bao lâu sau, chỗ dựa của họ bị kết tội và xử trảm, còn cả nhà cũng bị tra xét tịch thu gia sản, từ đó mọi người chỉ dám quan sát dè chừng.
Mãi cho đến năm gần đây, khi Thanh Phong Các ngày càng phát triển, thậm chí còn hưng thịnh hơn cả thời Hứa Khuynh Lam còn sống, mọi người mới hoàn toàn cắt đứt tâm tư. Có thể đem cơ nghiệp như thế điều hành tốt đến vậy, chắc chắn không phải hạng người tầm thường, e rằng chính là chỗ dựa năm xưa của Hứa Khuynh Lam trực tiếp tiếp quản.
Trước đây Mục Hưng Đức cũng nghĩ như vậy, nhưng giờ ngẫm lại, thủ đoạn “gõ sơn chấn hổ” (gõ núi dọa hổ) này, cùng vụ Mục Uyển dùng khế đất của Tàng Trân Các đả kích hắn, rồi lại mượn thế Trấn Bắc doạ hắn kinh sợ, đây chẳng phải cùng một chiêu sao?
Nếu Thanh Phong Các thật sự có phần của nữ nhi này… Mục Hưng Đức âm thầm nhớ lại, gần đây mình hình như… chưa làm gì đắc tội với nó đi…?
Mục lão gia tử và lão thái thái mới lên kinh không lâu, nên chẳng hiểu rõ truyền thống của Thanh Phong Các.
Mục lão gia tử nghi hoặc hỏi:
“Điềm Kim Hữu là cái gì? Là làm gì để có tiền? Ta xem ở đây viết ‘Tặng cô nương của hồi môn tốt nhất’, là có ý gì thế? Cái này có thể dùng bạc mua được không?”
Nói rồi, ông còn thật sự bắt đầu tính toán số bạc riêng của mình, “Nếu có thứ này làm vật ‘áp đáy hòm’ cho cô nương, thì về nhà chồng đúng là nở mày nở mặt thật.”
Mục lão thái thái trừng mắt, hừ lạnh:
“Nếu nói đến bạc, đồ tốt thế này đến lượt ông chắc? Trong cung e rằng người ta còn tranh nhau cướp ấy chứ!”
Nha hoàn Lý gia mỉm cười, lễ phép đáp:
“Lão thái gia, lão thái thái có điều không biết. Hằng năm vào lễ Thất Tịch, Thanh Phong Các đều tổ chức một buổi trình diễn đặc biệt gọi là Nữ nhi tiết, trong đó toàn là những món đồ mà các cô nương yêu thích. Một số có thể bỏ bạc ra mua, nhưng những món quý nhất thì phải dựa vào thi đấu trên võ đài để giành được, chẳng hạn như cầm, kỳ, thư, họa, bắn cung, hay ném thẻ vào bình rượu…”
Mục lão gia tử nghi hoặc hỏi: “Cô nương mà cũng bắn tên, ném thẻ vào bình rượu được sao?”
Nha hoàn Lý gia nói: “Tuy nói là mấy món đồ dành cho nữ nhi, nhưng trong các trò thi đấu cũng có phần các cô nương có thể tham gia, có phần phụ huynh hoặc vị hôn thê tham gia…”
Nói đến đây, nàng liếc Mục Nhu, ý cười khẽ lộ: “Trong quyển sách này là danh mục những món Điềm Kim Hữu cùng các cuộc thi tương ứng. Các cô nương chỉ cần chọn món mình thích, đến lúc đó có thể cùng vị hôn phu trực tiếp tham dự.”
“Chiếc chén lưu li hoa sen này là món quà hồi môn tốt nhất mà Thanh Phong Các chuẩn bị cho các cô nương năm nay, xem thử lang quân nhà ai có thể giành được.”
Mục lão gia tử lập tức hiểu ra: “Chén lưu li này không chỉ đáng giá ngàn vàng, mà quan trọng là đám lang quân khắp kinh thành đều phải lên đài thi đấu để tranh thể diện cho nương tử mình, quả thật đúng là món hồi môn rạng danh nhất.”
Ông quay sang Mục Nhu, cười nói: “Nếu Lục Lang thật sự đoạt được chén lưu li này, thì Nhu Nhi của chúng ta chẳng phải sẽ là cô dâu phong cảnh nhất thượng kinh sao?”
Nha hoàn Lý gia vội vàng khiêm tốn nói: “Có điều, muốn giành được chén lưu li hoa sen này e là không dễ đâu ạ, cả văn đấu lẫn võ đấu đều phải vượt qua mới được.”
Mục lão gia tử vẫn đầy tự tin, cười lớn: “Thế thì chẳng phải càng nắm chắc sao! Lục Lang nhà ta vốn là người văn võ song toàn, giải nhất nhất định nằm trong tay nó rồi!”
Thẩm thị vội vàng nói: “Cha à, ở trước mặt hầu gia, Lục Lang nào dám tự xưng là văn võ song toàn chứ.”
Mục Nhu hốt hoảng kéo nhẹ tay áo mẫu thân: “Nương…”
Thẩm thị dường như cũng nhận ra mình vừa lỡ lời, liền vội chuyển giọng để đỡ cho Mục Uyển: “Có điều, của hồi môn của Uyển Uyển còn chưa thu xếp xong, chắc cũng không rảnh ra ngoài được. Hầu gia chắc cũng bận ….”
Mục Uyển mỉm cười nói: “Con ở nhà buồn bực hơn hai tháng rồi, Thất Tịch lần này cũng muốn ra ngoài.”
Mọi người đều ngoài ý muốn, Thẩm thị và Mục Nhu cũng ngỡ ngàng, hiển nhiên không nghĩ Mục Uyển cũng dám ra ngoài.
Lão thái thái hơi nhíu mày, định nói gì đó, nhưng Mục lão gia tử đã nhanh hơn một bước mở miệng:
“Cũng nên ra ngoài một chuyến chứ! Nhân tiện ước hẹn với Trấn Bắc hầu. Nữ nhi tiết là ngày hội lớn của các cô nương, vị hôn phu nào mà chẳng đi cùng?”
Lời vừa dứt, ông đột nhiên khẽ nhấc chân dưới bàn, nhìn sắc mặt Mục lão thái thái dẫm hụt mà đắc ý nói:
“Không dẫm trúng nhé! Sao nào, ta nói sai à? Dù Trấn Bắc hầu có bận đến đâu, thân phận có cao mấy đi nữa, ngày này cũng phải đi cùng vị hôn thê chứ!”
Mục lão thái thái nghẹn lời, dứt khoát đưa chân đá Mục lão gia tử một cái. Ông suýt nữa ngã nhào, may mà Mục Hưng Đức nhanh tay đỡ lấy, bất đắc dĩ kêu lên:
“Cha…”
Mục Uyển buồn cười: “Gia gia nói rất đúng, con sẽ gửi thiệp hỏi thử xem.”
Ánh mắt nàng dừng lại trên tập tranh: “Dù sao, con cũng rất thích thứ này.”
Mục lão gia tử tức khắc câm miệng.
Mục Nhu khẽ cụp mắt, che đi ánh nhìn đầy khinh thường. Nàng ta cũng muốn xem thử, liệu Mục Uyển có thể mời được Tạ Hành hay không. Ánh mắt lướt qua quyển sách trên bàn, khóe môi Mục Nhu lại bất giác cong lên. Kiếp trước, chén lưu li hoa sen này chính là do Lý Diệc Thần đoạt được.
Thẩm thị thì lại nghĩ theo hướng khác, chuyện náo nhiệt của Mục Uyển, đâu nhất thiết phải đợi đến ngày thành hôn mới xem a? Nếu Thất Tịch được xem trước một lần, chẳng phải càng thú vị hơn sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






