Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 20: Nhập V Thông Cáo – Cô Nương Tốt Nhất Của Hồi Môn… (1)

Cài Đặt

Chương 20: Nhập V Thông Cáo – Cô Nương Tốt Nhất Của Hồi Môn… (1)

Trên thực tế, mặc dù Hứa Khuynh Lam để lại khế nhà khế đất cùng một ít hoa hồng chia cho Mục gia, cũng đã khiến Thẩm thị trằn trọc, không sao ngủ yên.

Nhưng hiện giờ, Mục Uyển đã là chuẩn Trấn Bắc hầu phu nhân. Mục Nhu chỉ là thiếu nãi nãi của Trung Dũng Bá phủ, đứng trước mặt Mục Hưng Đức đã hoàn toàn mất ưu thế. Thậm chí vì mấy động tác nhỏ của bà ta trước mặt Tạ đại phu nhân, bị Mục Hưng Đức trực tiếp cảnh cáo, hai tháng liền không bước nửa bước vào sân nàng, còn giao quyền quản gia hậu viện cho Bạch di nương.

Bạch di nương tiếp nhận quyền quản gia việc đầu tiên là thay đổi tiên sinh bà ta mời về cho nhóm thứ tử, thứ nữ. Sau khi Mục Hưng Đức biết được, còn thường xuyên khảo hỏi con vợ lẽ, bộ dạng như muốn giáo dục hết mấy đứa con mình thành tài.

Sự việc liên quan đến quyền thừa kế của nhi tử, Thẩm thị lại không dám xằng bậy.

Mục Hưng Đức đại khái thấy nàng an phận, lén lút hỗ trợ Mục Nhu một ít.

Nhưng sự trợ cấp cũng không thể so với mấy thứ Hứa Khuynh Lam để lại, huống hồ hai người lại cùng lúc chuẩn bị của hồi môn.

Thẩm thị mỗi ngày nhìn Mục Uyển nhấc đồ hồi môn từ Hứa trạch chuyển đến, thật sự ruột gan cồn cào khó chịu: “Dựa vào cái gì chứ, một đứa chẳng khác gì bao cỏ, dựa vào cái gì mà gả tốt hơn con ta, của hồi môn đều nhiều hơn con ta!”

Mục Nhu nhặt lên những sổ sách bị nàng ném xuống, nhẹ nhàng an ủi: “Người đừng tức giận. Đều nói nhân sinh trên đời, phúc khí là hữu hạn, trước hưởng thụ chưa hẳn là chuyện tốt. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, tương lai sau này ai có thể nói chuẩn được?”

“Người chẳng lẽ cảm thấy hôn nhân sau này, ngày tháng của nàng sẽ tốt hơn con sao?”

Thẩm thị nghe vậy, tức giận lập tức tiêu mất một nửa: “Người mù cũng có thể nhìn ra con ngày sau càng ngày càng tốt.”

Mục Uyển cùng Mục Nhu Nhi chân trước chân sau đính hôn, nhưng Lý gia thỉnh thoảng lại tới cửa hỏi thăm Nhu Nhi thích gì, nói là để chu toàn sân viện cho đôi phu thê. Còn Lý Diệc Thần nay đưa quyển sách, ngày mai đưa chỉ thoa, Mục Nhu Nhi thích gì, hắn đều tìm cách mang tới.

Nhìn lại Trấn Bắc hầu phủ, việc cầu hôn đã qua hơn hai tháng. Trừ một lần quản gia hầu phủ ngẫu nhiên tới cửa thương nghị hôn lễ, còn lại Trấn Bắc hầu đối với Mục Uyển đến một cái tin cũng không nhắn.

Nếu không phải Ngô Đồng uyển bên kia chuẩn bị của hồi môn khí thế ngất trời, chỉ sợ người ta sẽ không nhận ra hai nhà còn chưa tới một tháng nữa là thành thân.

“Của hồi môn của nàng ta ít nhất có bốn mươi vạn lượng!” Thẩm thị vẫn khó mà tiêu tan cơn giận: “Bốn mươi vạn lượng đó!”

Trước đó, chưa tận mắt thấy của hồi môn của Mục Uyển nên không có quá nhiều cảm giác, nhưng giờ vàng thật bạc trắng bày ra trước mắt, thật sự khiến bà khó chịu.

Chưa nói mấy thứ khác, hôm nay còn mang tới Ngô Đồng uyển một tráp đông châu.

Thẩm thị ngực phập phồng: “Con ta chỉ có hai viên, nàng lại có một tráp đầy!”

“Đều là đích nữ xuất giá, vậy mà của hồi môn của nàng so với con ta nhiều gấp đôi. Nga, đến lúc đó nàng phong cảnh đại gả, để con ta bị người cười nhạo sao?”

“Cũng không biết Mục Uyển rót cho cha ngươi loại mê hồn canh gì, chắc chắn là đã cho cha ngươi chỗ tốt, cha ngươi mới bảo hộ nàng như thế, bằng không chỉ cần cổ vũ gia gia nơi đó một chút, lão nhân gia nhất định có thể thay chúng ta làm chủ.”

Việc hôn nhân của Mục Uyển và Mục Nhu sau khi định ra, liền truyền tin tới quê quán lão gia tử và lão phu nhân, hai vợ chồng già chuẩn bị rất nhiều đồ vật, hai ngày trước cũng đã tới thượng kinh.

Lão gia tử trọng truyền thừa, vẫn luôn bất mãn với Hứa Khuynh Lam vì chuyện Mục Hưng Đức mang nữ nhân trở về, nàng liền hòa li.

Ghét ai là ghét cả tông chi họ hàng, với Mục Uyển được Hứa Khuynh Lam sinh ra cũng không quá thích, mà bà ta lại sinh ra Mục Trạch Hải, nên Mục Nhu cũng được lão gia tử thiên vị.

Nếu lão gia tử biết của hồi môn Mục Uyển nhiều hơn so với Mục Nhu nhiều như vậy, chắc chắn sẽ không đồng ý.

Đáng tiếc, Mục Hưng Đức liên tiếp cảnh cáo, khiến bà thực sự không dám mạo hiểm.

Mục Nhu lại đoán trước, từ tốn cười nói: “Yên tâm đi, nàng phong cảnh không được, con cũng sẽ không bị cười nhạo.”

Thẩm thị nghe vậy, ngay lập tức hứng thú: “Con ta lại có chủ ý gì? Mau nói cho nương.”

Mục Nhu nói:

“Con nào có chủ ý gì, chỉ là nghe được chút tiếng gió, nói Thừa Ân hầu phủ tam cô nương các nàng tức điên, chuẩn bị đến thời điểm thành hôn, cho nàng chút phiền toái.”

Thẩm thị cũng nhớ tới vụ này. Mục Uyển sau tứ hôn, một lần danh chấn thượng kinh. Làm vị hôn thê của Lý Diệc Thần mọi người còn cảm thấy nàng không xứng, huống chi là Trấn Bắc hầu Tạ Hành.

Phải biết rằng, các cô nương có thân phận địa vị nhìn chằm chằm vào vị trí Trấn Bắc hầu phu nhân, so với Lý Diệc Thần còn cao hơn nhiều.

Hơn nữa, Mục Uyển và Lý Diệc Thần vốn chỉ là thời trẻ định xuống hôn ước, còn Tạ Hành lại là bị cưỡng bách. Tuy rằng người cưỡng bách là Thái hậu, nhưng Thái hậu sai gì đâu, sai cũng chỉ có thể là Mục Uyển.

Đặc biệt, Thừa Ân hầu phủ Tam cô nương lưu luyến, si mê Trấn Bắc hầu, hận Mục Uyển đến ngứa răng.

Đoạn thời gian Mục Uyển vừa mới định thân xong, không thiếu những lúc muốn tìm phiền toái, vẫn luôn phát thiệp mời nữ quyến Mục phủ, nhưng mỗi lần Mục Uyển đều lấy lý do sắp gả để cự tuyệt.

“Đoạn thời gian đó, Mục phủ chúng ta đều chịu không ít liên lụy, may mà Lục Lang từ giữa chu toàn, nên sinh ý của cha con mới không chịu nhiều ảnh hưởng.”

Bà lại cười nhạo: “Mục Uyển ở nhà thì rất hung hăng, không ăn một chút mệt, kết quả một người mê chơi như thế lại bị các nàng dọa, suốt hai tháng cũng chưa dám ra cửa.”

Bà ta còn có chút tiếc nuối: “Cũng may hôn sự này là do Thái hậu ban tặng, nên những cao môn quý nữ tự giữ thân phận cũng không làm quá, không thì Mục Uyển chẳng biết sẽ nháo ra bao nhiêu náo nhiệt.”

Mục Nhu cười nói: “Chuẩn bị gả tới cửa thì không hay, tới lúc xuất giá thì người ta sẽ tới chúc mừng phải không?”

Đời trước, Khương tam cô nương khi thành hôn cũng từng bị các nàng chọc phá không nhẹ, nháo chê cười dến mức nàng ta ở thâm cung cũng nghe thấy. Sau này, dù thành Trấn Bắc hầu phu nhân phong cảnh vô hạn, nàng vẫn bị cười nhạo cả đời.

Mục Uyển so với Khương tam cô nương gây thù chuốc oán chắc chắn lớn hơn nhiều, đến lúc đó, sợ không có ai để ý nàng có bao nhiêu của hồi môn.

Thẩm thị hiểu ngầm, tâm tình lập tức trở nên mỹ diệu. Đúng vậy, bà không thể động tay động chân, những việc đó các quý nữ quấy rối, chung quy lão gia không thể trách lên đầu bà được.

“Còn chuyện của hồi môn của con…” Mục Nhu hiển hiện nụ cười đắc ý, nói:

“Lục Lang nói, muốn con trở thành cô dâu phong cảnh nhất.”

Thẩm thị tò mò hỏi: “Lục Lang muốn làm gì cơ?”

Mục Nhu tươi cười, cơ hồ ức chế không được, lại búng búng cái nút áo, nói: “Này, chẳng phải sắp đến lễ Thất Tịch sao.”

Rồi làm ra vẻ tiếc nuối, nói: “Đáng tiếc lễ Thất Tịch năm nay, không có hầu gia bồi kèm, đại tỷ sợ là không dám ra cửa.”

Kỳ thật, nàng rất muốn Mục Uyển được nhìn thấy thái độ Lý Diệc Thần vì nàng tranh sĩ diện.

Thẩm thị tròng mắt xoay chuyển, nói: “Chốc lát nữa, lúc cơm trưa, ta sẽ hỏi gia gia con chuyện xin hộ vệ cho nữ nhi trong lễ Thất Tịch.”

Mục Nhu phụt một tiếng cười, nói: “Nương người thật đúng là…”

Thẩm thị cảm thấy rất đắc ý với suy nghĩ của mình, nói:

“Của hồi môn nhiều có ích lợi gì? Quan trọng là nhà chồng có coi trọng hay không, đó mới là điều căn bản để nữ nhân dừng chân.”

…..

Ngô Đồng Uyển, Mục Uyển ngẩng đầu lên từ báo cáo hoạt động Thất Tịch của Thanh Phong Các, duỗi người một cái thật dài, mới cảm thấy bức: “A, nóng quá, cũng mệt quá…”

Nàng cảm thấy, thật lâu rồi mới có một ngày làm việc với cường độ cao như vậy.

Nàng lười biếng tựa lưng vào ghế, cười nói: “Cũng phải thôi, lúc trước chọn ngươi chính là vì nhìn trúng ngươi yêu tiền.”

Ba tháng chuẩn bị gả vốn đã hơi ngắn, Mục Uyển còn muốn tranh thủ cơ hội này để sắp xếp lại toàn bộ của hồi môn, thuận tiện đem tài sản dưới danh nghĩa của mình chỉnh trang lại một lượt, ngoài ra còn điều chỉnh chiến lược cho một ít sản nghiệp. Với sự hậu thuẫn của Trấn Bắc hầu phủ, nàng làm việc không còn phải như trước kia mà che giấu nhiều nghi ngại nữa.

Còn có phía Trung Dũng Bá phủ bên kia, cũng có ý định điều chỉnh cắt giảm. Dù sao cũng đã từ hôn, tất nhiên những ưu đãi, rộng lượng khi cung ứng hàng hoá cũng không còn nữa.

Vì vậy, hơn hai tháng trời nàng tất bật liên tục, ra cửa cũng hầu như không có thời gian.

Nhậm nương tử thu xếp lại sổ sách Vân Linh đối ứng hồ sơ về khế nhà khế đất, nói: “Theo chỉ thị của ngài, 30 gian cửa hàng và 7 thôn trang lần này sẽ là phần của hồi môn bên ngoài, thống kê chung tại đây. Còn sổ sách cửa hàng cùng các hạng mục kế hoạch, nô tỳ đã phân loại cẩn thận tại Hứa trạch bên kia.”

Mục Uyển lười nhác gật đầu, “Được.”

Nhậm nương tử tiếp tục nói: “Trong hai ngày tới, các chưởng quầy đều sẽ đến thượng kinh, e rằng vất vả cô nương mấy ngày này gặp qua họ.”

Mục Uyển gật đầu đồng ý, hỏi: “Các đại chưởng quầy đều còn giữ nguyên quy củ chứ?”

Nhậm nương tử cười nói: “Yên tâm đi, về cơ bản họ vẫn giữ nguyên quy củ. Trước kia bọn họ còn sợ cô nương, bây giờ cô nương đã là Trấn Bắc hầu phu nhân, bọn ngốc ấy mới dám chống lại cô nương.”

Nói đến đây, Nhậm nương tử không khỏi cảm khái. Trước kia, khi Hứa nương tử giao Mục Uyển phó thác cho nàng, nàng còn tưởng rằng phải tốn rất nhiều công sức mới bảo quản được tài sản mà nương tử để lại, thậm chí đã tính toán từ bỏ một bộ phận tài sản. Ai ngờ, cô tiểu cô nương này tuy vẻ ngoài chỉ biết ăn chơi nhàn nhã, nhưng ra tay thì quả là uy lực lẫy lừng. Những chưởng quầy không nghe lời, cho thôi việc mấy vị, lại lôi kéo mấy vị, ra quy củ lại cho ngon ngọt, sau một phen ân uy, không ai dám xem thường vị chủ nhân mới này nữa. Ba năm trôi qua, đồ vật mà Hứa nương tử để lại không chỉ không bị hao hụt, mà còn tăng lên đáng kể.

“Không nói đến cái khác, nhi tử của chưởng quầy Triệu ở Thanh Phong Các đi theo ngài tiến bộ ít nhiều phải không? Họ vẫn mong có thể đưa các hài tử tới đây học hỏi một chút bản lĩnh của cô nương.”

Mục Uyển vỗ nhẹ tay lên sách, vui vẻ nói: “Loại chén lưu ly Hoa sen này của Triệu Đại Lang quả thật tuyên truyền không tồi. Năm tới, nếu lợi nhuận của Thanh Phong Các tăng thêm hai phần nữa, sẽ thưởng cho hắn một phong bao đỏ.”

“Đúng là có thể,” Nhậm nương tử cười nói, “Đó cũng là loại chén lưu ly mà cô nương trước kia nung ra, giờ mới chỉ trưng bày hai ngày thôi, khắp Thượng Kinh đều bàn tán xôn xao. Nếu đạt được vậy, các chưởng quầy chắc đỏ mắt ganh tỵ với Triệu chưởng quầy mất.” Nàng chợt nhớ ra điều gì, “Đúng rồi, các chưởng quầy nghe nói ngài đại hôn, vơ vét không ít món tốt đều đưa tới bên này, vẫn gửi về Hứa trạch chứ?”

Mục Uyển nói: “Gửi về Hứa trạch đi, dù sao vài ngày nữa ta cũng sẽ qua đó, bớt kích thích cho bên này phát điên.”

Vân Linh hừ một tiếng: “Có khi nào bọn họ không chịu kích thích chứ! Mỗi lần mang một kiện đồ vật sang, bên kia đều phải lén lút tìm hiểu, nếu không có lão gia đè ép, thì còn không biết sẽ làm náo loạn đến mức nào đâu.”

Thẩm thị là chủ mẫu Mục gia, tất nhiên có không ít nhãn tuyến, tất nhiên Mục Uyển hiện giờ thì không hề sợ hãi. Thẩm thị thích thế nào thì tìm hiểu thế ấy, dù sao người khó chịu cũng không phải nàng.

“Chỉ là bây giờ lão gia tử đã đến, sợ nếu các nàng muốn tìm cách đối phó với ngài.” Nói tới đây, Vân Linh liếc nhìn đồng hồ cát, “Ai nha, thời gian cũng tới, cô nương nên đi Phúc Thọ viện dùng bữa rồi.”

Mục Uyển thở dài, trời hè nóng bức đi ngoài đường đã khiến người ta muốn mệnh, nhưng cũng chẳng có cách nào khác. Mục lão gia tử thích nghe Thiên Luân chi nhạc, bọn họ làm hậu bối chỉ có thể tuân theo.

Mục Uyển cũng không ngờ lời Vân Linh lại nói lại ứng nghiệm nhanh đến vậy, vừa mới ăn xong cơm trưa, Thẩm thị đã nhắc đến việc chuẩn bị hộ vệ cho Nữ nhi tiết.

Thất Tịch Đại Dĩnh, hay còn gọi là Nữ nhi tiết, xem tên đoán nghĩa, là ngày hội dành cho các cô nương. Trong ngày này, các cô gái sẽ ăn mặc lộng lẫy ra cửa. Chưa đính hôn thì đi cùng người nhà hoặc bạn thân khuê mật, đã đính hôn thì mang theo vị hôn phu. Cũng có không ít cặp phu thê mới tân hôn hoặc những cặp lão phu lão thê tình cảm tốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc