Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 19: Chuẩn Bị Của Hồi Môn

Cài Đặt

Chương 19: Chuẩn Bị Của Hồi Môn

Đại khái không ngờ rằng, lý tưởng của hai mẫu nữ nhà này lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Biểu tình Tiểu Lục có chút buồn cười, còn Tạ Hành giống như bị nghẹn.

Mục Uyển bị chọc cười, rồi hỏi: “Nhưng mà, hầu gia nếu tra lại việc này, chẳng lẽ trong đó còn gì đó kỳ quặc sao?”

Tạ Hành đưa di thư trả lại cho nàng, nói: “Không có. Năm đó vận chuyển lương thảo, quả thật có người làm khó giữa đường. Ba năm trước, những kẻ chủ mưu đều đã trả giá, chỉ còn bản hầu muốn biết một chút chi tiết lúc ấy, xem có kẻ nào lọt lưới không.”

Mục Uyển gật gật đầu, không hỏi thêm chi tiết nào nữa.

Ba năm trước, giữa tràng biến loạn ấy, nàng mất đi mẫu thân, còn Tạ Hành mất đi phụ huynh. Khẳng định so với nàng, hắn càng để bụng hơn. Quan trọng nhân gia người ta là dân chuyên nghiệp, nàng cũng không nên xem náo nhiệt.

Xác nhận không còn thêm vật gì khác, Tạ Hành cùng Tiểu Lục cáo từ, rời đi.

Mục Uyển một lần nữa sắp xếp lại gỗ đàn tráp, rồi nói với Vân Linh:

“Ta có chút mệt, đi nghỉ một lát.”

Vân Linh không nói gì. Ba năm nay, tuy Hứa nương tử đã đi xa nhưng cô nương thường sẽ có thời điểm như này, nhìn thấy vật gì đột nhiên nghĩ tới nương, tinh thần lại trở nên lơ đễnh.

“Nô tỳ đốt cho người chút an thần hương.”

Ở sân ngoài, Tiểu Lục hỏi Tạ Hành:

“Hầu gia, không định tra xét sao? Biết đâu manh mối lại được giấu trong vài món đồ thường ngày của mẹ con nàng.”

Tạ Hành nói: “Đã biết Hứa nương tử từng là Đội trưởng đội Ẩn vệ, tới Lam Thành bên kia tra còn dễ dàng hơn nhiều. Nơi này thì thôi đi.”

Tiểu Lục nghi hoặc gãi đầu: “Cùng tra hai đầu, chẳng phải càng nhanh sao?”

Nói tới đó, hắn chợt nhanh trí: “Ngài là lo sợ nàng bị cuốn vào chuyện này sao?”

Tạ Hành nhàn nhạt đáp: “Dù sao cũng là di nguyện cuối cùng của Hứa nương tử.”

Hứa nương tử đến chết đều chỉ mong nữ nhi của nàng có thể sống đơn giản và vui vẻ.

Tiểu Lục thở dài, không nói thêm gì.

“Hầu gia, đường ở bên này.” Tiểu Lục nhắc nhở.

Tạ Hành vẫn nhấc chân bước lên một tiểu đạo khác: “Nếu đã tới, cùng chủ nhân cáo biệt.”

Mục Uyển ngủ một giấc này cũng không yên. Trong mơ, nàng hoảng hốt như thể nghe thấy giọng Hứa Khuynh Lam, vẫn như xưa không rời khỏi nàng, mắng Mục Uyển là đồ lười!. Nàng theo bản năng che kín chăn, nhưng không chờ được người tới vén chăn như mọi khi.

Lúc đó, Mục Uyển mới nhớ ra Hứa Khuynh Lam đã đi rồi, chẳng còn ai đến xốc chăn của nàng nữa. Trong lồng ngực không nhịn được mà chua xót…

Khi Mục Uyển hoàn toàn mở mắt, trời đã ngả về chiều, ánh sáng nghiêng nghiêng.

Bên ngoài, vọng tới tiếng đè thấp của mấy nha đầu, phảng phất như vừa gặp chuyện gì tốt lành.

“Cao hứng cái gì thế?” Mục Uyển lên tiếng.

Vân Linh chạy vào: “Cô nương đã tỉnh rồi!”

Rồi nàng tặc lưỡi cười hề hề nói: “Ngài không biết đâu, phu nhân và nhị cô nương hôm nay đã đắc tội nhân vật lớn!”

Mục Uyển hứng thú hỏi: “Nói xem, như thế nào?”

Vân Linh thuần thục lấy ra hạt dưa, đặt vào tầm tay Mục Uyển:

“Hôm nay hầu gia chẳng phải đã đến sao? Nhìn bộ dạng ý chí sắt đá của ngài ấy, nô tỳ còn tưởng rằng ngài ấy cũng giống lúc đến, trực tiếp rời đi. Không ngờ, ngài lại đi phòng khách để chào từ biệt.”

“Theo Hạnh Nhi kể, nghe nói lên phòng khách phu nhân khi gặp Tạ đại phu nhân, nói năng câu nệ đều không được, cái xuất thân dòng dõi thư hương làm bộ làm tịch kia của bà ta không biết giấu ở chỗ nào. Vẫn là nhị cô nương sau khi tới gặp lễ, không khí mới trở nên hòa hoãn.”

Nói tới đây, Vân Linh khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Nhị cô nương nói là đi gặp lễ, ai mà biết nàng thật sự nghĩ gì trong lòng? Trước kia dụ dỗ Lý Lục Lang, chẳng phải cũng dùng thủ đoạn tương tự sao? Hầu phủ cầu hôn với ngài, vậy mà nàng lại tới khoe khoang năng lực của bản thân.”

“Nô tỳ nghi ngờ, nếu không phải chuyện hôn sự là do trong cung tứ hôn, căn bản không ai dám động đến, không thì có lẽ Lý Lục Lang lại phải thêm một lần nữa lui hôn.”

“Nhưng mà dù không leo được Trấn Bắc hầu, thì trước mặt Tạ đại phu nhân, nàng ta chắc chắn cũng muốn dìm ngài xuống, khiến ngài bị coi thường ở hầu phủ.”

Nghe Vân Linh nói càng lúc càng tức giận, Mục Uyển không nhịn được, nhắc nhở: “Vào chủ đề.”

Vân Linh phản ứng lại: “Nga nga, nói tóm lại, nhị cô nương cũng không biết học từ đâu một thân khí phái như vậy, thật đúng là khiến Tạ đại phu nhân phải lau mắt mà nhìn.

Mọi người trò chuyện thật vui, còn nói gì mà phu nhân biết dạy hài tử, không biết còn tưởng rằng là thiên kim của nhà nhà cao cửa rộng nào đó.”

“Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng ồn ào từ bên ngoài.” Nàng nổi giận một chút, vỗ tay: “Ngài đoán xem, là chuyện gì nào?”

Mục Uyển phối hợp vai diễn phụ, hỏi: “Thế nào?”

Vân Linh kể: “Hoá ra, ma ma kia tuỳ rằng quỳ mà không dám rời đi, nhưng bà ta lớn giọng như thế đã khiến nhiều người nghe thấy. Có tên ngốc, nghĩ rằng nắm được điểm yếu của ngài, liền chạy đến cạnh phu nhân tranh công.”

“Sau khi báo với lão gia xong, lời nói tất nhiên cũng truyền vào phòng trong, lão gia trên mặt không tỏ cảm xúc gì, chỉ ra ngoài hỏi tình huống, kết quả chậc chậc, phu nhân liền bắt đầu làm yêu.”

“Phu nhân thì cô nương biết mà, giả trang dịu dàng hiền hòa là vậy, nhưng khẩu phật tâm xà. Thấy lão gia trên mặt điềm tĩnh, tưởng rằng lão gia lại muốn che lấp cho ngài. Kết quả, vừa lúc lão gia đi, nàng liền làm bộ như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, hận không thể bỏ Tạ đại phu nhân chạy nhanh ra nhìn chút gì đó.”

“Đáng tiếc thay, Tạ đại phu nhân vốn xuất thân dòng dõi thư hương đứng đắn, căn bản cũng không hỏi nàng, còn săn sóc dặn nếu nàng có việc thì cứ đi xử lý. Phu nhân trên mặt từ chối, nhưng bộ dáng trông thật hoang mang lo sợ. Không lâu sau, một tiểu nha đầu lanh mồm lanh miệng nói vài câu lộ ra, nói rằng ngài ở hậu viện gặp gỡ khách ngoại nam.”

“Ai da, phu nhân kia gấp nha, không biết phải làm sao cho đúng. Sau đó, nhị cô nương đứng ra, làm ra vẻ thay ngài hoà giải, nói rằng có thể là chưởng quầy mà Hứa nương tử lưu lại cho ngài, nghe nói cô nương muốn thành thân, nên tới đưa hạ lễ.”

Vân Linh bĩu môi: “Ha hả, lời này nghe cứ như là chúng ta gấp gáp muốn bám lấy Hầu phủ không bằng.”

Vân Linh ngữ khí bỗng trở nên đầy nhịp điệu:

“Lúc sau, Tạ đại phu nhân ánh mắt quả nhiên lộ vẻ thưởng thức, thấy nhị cô nương thật sự hào phóng, thoả đáng, hữu ái tỷ muội, so với xuống dưới, đại cô nương người thật giống với nghe đồn, không ra thể thống gì cả…”

Mục Uyển không nhịn được, cắt lời nàng: “Ngươi còn biết Tạ đại phu nhân nghĩ gì nữa sao?”

Vân Linh cười hắc hắc:

“Tạ đại phu nhân nghĩ gì, nô tỳ không biết, nhưng phu nhân cùng nhị cô nương chắc chắn là muốn kiểu hiệu quả này.”

Mục Uyển: ……

Nói bát quái mà cũng làm thành nghệ thuật gia công sao?

“Tóm lại, Tạ đại phu nhân cảm thấy nhị cô nương hào phóng, thoả đáng, hữu ái tỷ muội, là cô nương tốt. Còn ngài, ngày cầu hôn lại gặp lén khách ngoại nam, dù chỉ là chưởng quầy, nhưng cũng không ra thể thống gì cả. Nhưng đúng lúc này, trong phòng khách bỗng yên lặng.”

Nàng đem chén trà trên tay hướng về phía bàn, hỏi: “Người đoán xem, là chuyện gì?”

Mục Uyển hỏi: “Chuyện gì?”

“Hầu gia đến! Nghe nói lúc đó, toàn bộ sân bỗng lặng ngắt như tờ, mọi người không dám thở mạnh. Phòng trong, Tạ đại phu nhân và các nàng không rõ nguyên do, nhị cô nương đang muốn đứng dậy xem sao, thì bất ngờ…”

Nói tới đây, Vân Linh còn dừng một chút, kích thích sự tò mò, “Hầu gia đẩy mành bước vào cửa! Nhị cô nương bi doạ, trực tiếp ngã ngồi trên ghế, tỏ vẻ thật đáng thương, chắc muốn thu hút sự chú ý của hầu gia!”

Mục Uyển dở khóc dở cười: “Ngươi không đi làm thuyết thư thì thật đáng tiếc.”

Vân Linh vẫn chưa kịp để ý đến Mục Uyển, vẫn đắm chìm trong cốt chuyện của chính mình: “Đáng tiếc, hầu gia liếc mắt một cái đã nhìn thấu tiểu kỹ xảo của nàng, nhíu mày nói: ‘Bản hầu nhớ rõ, tứ hôn chính là Mục đại cô nương, ngươi là ai?’”

“Phu nhân cùng nhị cô nương sắc mặt liền biến đổi, lão gia đi theo Hầu gia phía sau còn chưa kịp tới giải thích, phu nhân thấy nhị cô nương xấu hổ hận không thể tìm được khe đất chui xuống, vội vàng lôi ngài ra chắn đạn, nói rằng đã cho người đi kêu đại cô nương, chỉ là đại cô nương ngài bận tiếp đón chưởng quầy, lát nữa sẽ tới gì gì đó…’”

Nói tới đây, Vân Linh rốt cuộc chịu không nổi, vỗ tay cười to:

“Hôm nay trong nhà cũng không biết loạn thành cái dạng gì. Hầu gia vào cửa, nhưng chẳng có ai truyền tin đến gia chủ, còn ma ma thì vu hãm người mà phu nhân cũng chẳng hay biết, vậy chẳng phải giống như đâm vào họng súng sao?”

“Hầu gia thẳng thắn nhận mình chính là ngoại nam kia, ma ma trong nhà còn suýt chút nữa đuổi đánh hắn ra ngoài.”

“Lão gia nghe xong đều sắp ngất đi rồi, Tạ đại phu nhân cũng thật sự kinh ngạc, hỏi chuyện ra sao. Hầu gia nói, ngài tiến vào từ cửa chính, trên đường vừa lúc đụng phải cô nương ngài, nên trò chuyện vài câu. Không chỉ gặp cảnh ma ma trong phủ mỉa mai trào phúng đại cô nương, mà còn định vu hãm đại cô nương gặp lén ngoại nam. Vậy nói, hôm nay đến nếu không phải hắn, những ngoại nam khác cũng có thể thông suốt đi từ cửa chính đến viện của các cô nương như thế, chỉ có sân viện của đại cô nương sao, hay là sân viện của các cô nương khác cũng đều như vậy?”

“Lúc này đến lượt phu nhân hận không thể tìm chỗ chui xuống. Nếu nói chỉ thông đến viện của đại cô nương, đó chính là phu nhân tâm tư ác độc. Nếu thông đến viện của tất cả các cô nương, đó là phu nhân trị gia vô phương. Gia đình dòng dõi thư hương, thông tuệ, đều thành chuyện chê cười rồi!”

Vân Linh cười ha ha:

“Nô tỳ đoán chắc là người gác cổng bên kia đón người, tưởng rằng sẽ có người truyền tin vào bên trong, kết quả là bang nhân đều vội xem náo nhiệt, không chú ý.

Thế nên, liền nháo ra chuyện chê cười như vậy.”

Nhưng dù vì nguyên nhân gì, tất cả đều là do Thẩm thị quản lý không chu toàn.

“Hơn nữa, một nhị đẳng ma ma dám trong ngày hầu phủ cầu hôn mà vu hãm đại cô nương, nhị cô nương lại thêm mắm thêm muối. Có thể thấy, hai mẹ con đều nịnh nọt, khẩu phật tâm xà. Tạ đại phu nhân không cho hai người sắc mặt tốt, liền trao đổi thiếp canh, cùng hầu gia rời đi.”

“Lát sau, lão gia nổi trận lôi đình, mắng phu nhân một trận. Phu nhân cùng nhị cô nương chắc hẳn trong thời gian ngắn không dám gặp người.”

Vân Linh thần sắc sảng khoái, nói: “Không ngờ hầu gia vẻ mặt lãnh đạm, gì mà nói sẽ không chống lưng cho người, nhưng cuối cùng vẫn ra tay.”

Mục Uyển nói: “Đại khái là xem mặt mũi của nương ta thôi, tốt xấu gì ta cũng coi như con liệt sĩ.”

Tuy ý chí sắt đá, nhưng rất có lương tâm.

Mục Hưng Đức cũng biết Hứa Khuynh Lam để lại cho Mục Uyển những nhân thủ đắc lực hỗ trợ, những người này so với hắn càng cẩn thận, chu toàn hơn. Vì vậy, ông thống khoái cho tiền, chỉ nói: “Có gì yêu cầu thì cứ nói với cha.”

Lại nghĩ nghĩ, cảm thấy cách làm này thực sự tốt, liền quyết định cũng đưa tiền của hồi môn cho Thẩm thị giống như thế, cho thân mẫu này giúp Mục Nhu lo liệu, bớt cho đối phương suốt ngày tính kế lên người hắn.

Thẩm thị thấy được cấp tiền giống nhau, cũng không có gì để phàn nàn.

Vân Linh lại nhớ tới cọc kiện cáo lần trước: “Phu nhân không phải từng nói, nếu người gả cho Trấn Bắc hầu, của hồi môn nên gấp đôi nhị cô nương sao?”

Mục Uyển cười nói: “Tìm chỗ khoan dung mà rộng lượng đi, coi như là thông cảm cho cha ta.”

Chủ yếu là không quá thực tế. Những gia đình thương nhân giàu có giống họ, bình thường khi cấp của hồi môn mười vạn lượng cho nữ nhi đã là quá đủ. Mục Hưng Đức thông cảm rằng hai nàng đều gả cao, liền cấp mỗi người hai mươi vạn lượng, gần như chặt đứt chuỗi tài chính của Mục gia.

“Huống hồ ta còn có của hồi môn từ nương ta.”

Nói đến đây, Vân Linh đột nhiên thốt ra: “Phu nhân hẳn là vẫn không biết ngài muốn đem toàn bộ tài sản của Hứa nương tử theo đi?”

Mục Uyển giơ tay ra dấu ‘suỵt’, nói: “Tài sản không lộ ra, chúng ta phải khiêm tốn.”

Thẩm thị vẫn luôn nghĩ rằng sau khi Hứa Khuynh Lam qua đời, Mục Hưng Đức ít nhất tiếp nhận hơn một nửa gia sản của nàng. Kỳ thực, không chỉ Thẩm thị, gần như mọi người đều cho rằng Mục Uyển chỉ kế thừa tài sản Hứa Khuynh Lam để lại gồm khế nhà khế đất, vàng bạc, châu báu, vật chết linh tinh, còn phần 80–90% kinh doanh sẽ nằm trong tay Mục Hưng Đức.

Thực tế, Hứa Khuynh Lam để lại không ít tài sản. Từ lúc trước nếu Mục Hưng Đức cho rằng mình sẽ nắm lại phần lớn tài sản, dưới tình huống như cũ không tiếc bán Mục Uyển tiến cung, tiếp quản lại toàn bộ quyền kinh doanh. Đến khi đó sẽ có thể biết được cửa hàng Hứa Khuynh Lam để lại cho Mục Uyển nhiều như thế nào.

Xử lý mấy cái này cũng không phải chuyện đơn giản. Mục Hưng Đức cùng Hứa Khuynh Lam những nhân vật như vậy đều phải vất vả bôn ba cả ngày. Còn Mục Uyển, một tiểu cô nương chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, tuyệt đối không có khả năng tự duy trì được. Biện pháp tốt nhất tất nhiên là giao cho cha mình hỗ trợ, vì rốt cuộc cha đẻ sẽ không đem nữ nhi hố quá thảm.

Hơn nữa, so với khế nhà khế đất hay mấy món đồ có giá trị cố định, kinh doanh mới là phần tài sản trung tâm nhất.

Chẳng hạn, Tàng Trân lâu của Mục gia ở thượng kinh, khế nhà có giá trị chỉ năm ngàn lượng, nhưng mỗi năm kinh doanh lưu động ít nhất hơn trăm vạn lượng. Khấu trừ thuế và chi phí linh tinh, lợi nhuận ít nhất vẫn đạt ba bốn mươi vạn lượng.

Nếu mà nói cho người ta biết của hồi môn của nàng hơn Mục Nhu mười mấy lần, không biết có bao nhiêu người sẽ tan nát.

Trong ba tháng Mục Uyển chuẩn bị cho chuyện hôn sự đã đủ vội, tạm thời không muốn xử lý những phiền toái khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc