Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 1: Vị Hôn Phu Có Người Trong Lòng?

Cài Đặt

Chương 1: Vị Hôn Phu Có Người Trong Lòng?

Năm Vĩnh Trinh thứ ba, tháng ba, ngày mùng ba Tết Thượng Tị, khắp vùng Nam Giao, núi Linh Lung cỏ cây đều xanh mướt, hoa nở rộ khắp nơi.

Quan lại quyền quý trong kinh thành nô nức kéo nhau ra ngoài đạp thanh du xuân. Nhà nào có nhi nữ vừa độ tuổi cập kê thì đều nhân dịp này gặp gỡ, xem mắt, tiện thể còn có thể thúc đẩy vài mối hôn sự tốt đẹp.

Giữa sườn núi, trong một đình nghỉ gió, có một thiếu nữ tầm mười sáu, mười bảy tuổi đang tựa mình nơi lan can.

Tư thế của nàng lười nhác, thần sắc thảnh thơi như một chú mèo nhỏ phơi nắng, khiến người khác vừa nhìn liền cảm thấy toàn thân thư giãn theo.

Gió xuân nhẹ thổi, mái tóc mảnh trước trán khẽ lay động, lộ ra gương mặt thanh lệ khiến người ta kinh diễm. Nhưng chỉ thoáng chốc, làn tóc lại rơi xuống, che khuất đi dung nhan ấy, người nhìn còn tưởng vừa rồi chỉ là ảo giác.

Một nha hoàn bên cạnh len lén liếc chủ nhân, kín đáo phê bình:

“Cô nương, sao người lại không để nô tỳ chải lại tóc cho? Dung nhan của người giờ chỉ còn lộ ra có năm phần. Ngày thường thì không nói, hôm nay chẳng phải là ngày sẽ gặp vị cô gia tương lai đó sao?”

Mục Uyển vừa lật từng trang thoại bản trong tay, vừa lười biếng đáp:

“Người đi đạp thanh hôm nay đông lắm, vương công quý tộc cũng không ít. Cẩn thận một chút vẫn hơn.”

Thật ra nàng cũng không thích cảm giác rầu rĩ trước trán như thế, nhưng nàng đã từng tận mắt chứng kiến con gái của một phú thương, chỉ vì quá xinh đẹp mà bị quyền quý cưỡng ép bắt làm thiếp, chẳng sợ nàng ta đã sắp thành thân.

Đó là lần đầu tiên sau khi xuyên đến thế giới này, Mục Uyển thật sự có được trải nghiệm sâu sắc về cái được gọi là xã hội hoàng quyền, và cũng từ đó nàng bắt đầu học cách sống khiêm tốn, kín đáo.

Không còn cách nào khác, thân phận thương nhân ở thời đại này thực sự thấp kém. Cho dù có tiền cũng dễ trở thành con cá nằm trên thớt cho quyền quý tùy ý xẻ thịt. Nếu thật sự xảy ra chuyện, nàng cũng chẳng dám trông mong người cha “tiện nghi” kia của nàng sẽ bảo vệ nàng.

Vì vậy, khi vẫn chưa có đủ thực lực, sống ẩn mình một chút vẫn là thượng sách.

Cũng may, những tháng ngày tự do ăn mặc chải chuốt cũng không còn xa. Vị hôn phu của nàng là người nhà Trung Dũng Bá phủ, hiện rất được trọng dụng trong triều, chờ nàng gả qua đó, sau này muốn làm gì thì làm.

Từ nhỏ, nha hoàn Vân Linh đã theo hầu Mục Uyển, tự nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói ấy. Nhưng nghĩ đến mối hôn sự này, nàng lại tức giận thay chủ:

“Nói tới sao người còn chưa tới nhỉ? Chẳng lẽ lại bị phu nhân giở trò quỷ gì nữa đi?”

Mục Uyển thầm nghĩ, chuyện này không phải rất rõ ràng sao?

Nếu mẫu nữ Thẩm thị đã sớm có ý muốn phá hủy hôn sự của nàng, lại còn giở biết bao thủ đoạn như thế, thì đến lúc mấu chốt thế này, sao có thể chịu để yên không đến quấy rối chứ?

Thẩm thị chính là kế mẫu của Mục Uyển, còn nhị cô nương Mục Nhu, chỉ nhỏ hơn nàng nửa tuổi. Chỉ cần nhìn vào điểm này thôi, cũng đủ hiểu ân oán tình thù đời trước của Mục gia sâu đến mức nào.

Thê tử mang thai trượng phu xuất quỹ, sau đó hai người hoà ly, nếu đặt trong thời hiện đại, chuyện này vốn chẳng có gì to tát, ly hôn là lẽ thường tình.

Nhưng ở cái thời mà nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, một nữ nhân dám làm chuyện như vậy sẽ bị cho là “nghịch đạo, trái luân thường”.

Mẫu thân nàng đời này là Hứa Khuynh Lam, từ nhỏ đã là môt nữ tử ly kinh phản đạo. Bà xuất thân từ gia tộc danh y, nhưng không thích y thuật mà mê kinh thương. Sau lại gặp gỡ được Mục Hưng Đức, là công tử nhà thương gia giàu có, cũng chính là phụ thân của Mục Uyển đời này.

Hai người vừa gặp đã hợp ý, lưỡng tình tương duyệt, rồi thuận theo tự nhiên mà nên duyên vợ chồng, cùng nhau gây dựng và mở rộng sản nghiệp của Mục gia.

Nếu đặt trong tiểu thuyết, câu chuyện của họ hẳn sẽ là kiểu “cầm sắt hòa minh, đầu bạc răng long”. Nhưng thực tế thì sau khi thành thân được ba năm, Hứa Khuynh Lam mang thai ở nhà an dưỡng, Mục Hưng Đức ra ngoài buôn bán lại dẫn về một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp khác, không lâu sau còn khám ra người đó cũng mang thai.

Hứa Khuynh Lam không phải kiểu nữ nhân nhẫn nhịn cam chịu như bao người cùng thời. Sau khi sinh xong Mục Uyển, nàng thẳng thắn chủ động đề nghị hòa ly (ly hôn).

Chỉ là, nàng rời đi cũng không mang theo Mục Uyển.

Thứ nhất, trong xã hội này, con cái sinh ra mặc nhiên thuộc về nhà chồng;

Thứ hai, Hứa Khuynh Lam cũng chẳng hề muốn để Thẩm thị chiếm được tiện nghi. Nàng và Mục Hưng Đức có thể ghét nhau như chó với mèo, nhưng Mục Uyển dù sao cũng là máu mủ của Mục gia, sản nghiệp nhà họ Mục sau này, nữ nhi của nàng phải có một phần.

Vì vậy Mục Uyển từ nhỏ vẫn lớn lên ở Mục phủ.

Khi Mục Uyển còn nhỏ, Hứa Khuynh Lam đã cho xây riêng một tòa biệt viện, coi như tạm trú ở lại Mục phủ để giáo dưỡng Mục Uyển. Về sau, khi Mục Uyển đã có chút hiểu chuyện, Hứa Khuynh Lam lại chuẩn bị thêm một tòa nhà khác, chỉ cần Mục Uyển nhớ nương là có thể tới thăm.

Đối với chuyện này, trong Mục gia không ai dám tỏ ý bất mãn, vì bản thân Hứa Khuynh Lam vốn là người có tài năng xuất chúng trong việc kinh doanh. Sau khi hoà ly với Mục Hưng Đức, một mình bà vẫn có thể điều hành việc làm ăn như ý, hô mưa gọi gió trong giới thương nhân. Thậm chí, nhiều đường buôn chủ chốt của Mục gia sau đó cũng phải dựa vào các mối quan hệ mà bà nắm giữ.

Bởi vậy, Mục Hưng Đức cho dù là vì áy náy hay là vì kiêng dè, cũng không dám làm khó dễ Mục Uyển. Cho dù mẹ con Thẩm thị có gây chuyện, thì cuối cùng cũng chẳng dám đi quá giới hạn.

Mãi đến ba năm trước, khi Hứa Khuynh Lam ra ngoài buôn bán rồi ngoài ý muốn qua đời, vì hai người đã hoà ly nên chỉ có thể an táng bà ở quê nhà họ Hứa. Mục Uyển đưa linh cữu về quê chịu tang ba năm, mới vừa trở lại kinh thành vài ngày trước đây.

Từ sau khi nàng về, mọi người đều bàn tán không ngớt. Chính xác hơn là, từ năm trước khi Lý Lục Lang – Lý Diệc Thần, con trai thứ sáu của Lý gia đỗ Thám hoa trong kỳ thi Đình, các tiểu thư khuê các trong kinh đã bắt đầu chú ý đến nàng.

Nghĩ đến chuyện này, Mục Uyển không khỏi cảm thán anh mắt của nương mình khi chọn người đầu tư. Ai mà ngờ được Lý Diệc Thần năm xưa chỉ là cháu của một tham tướng nơi biên cương, vậy mà chỉ trong năm năm ngắn ngủi, đã thăng tiến một đường thành Lục lang quân nhà Trung Dũng Bá Phủ chứ?

Quan trọng hơn là, Lý Diệc Thần xuất thân từ một gia đình võ tướng, nhưng lại đỗ Tiến sĩ, hoàng toàn danh xứng với thực văn võ song toàn. Giờ đây, y còn thường xuyên được triệu vào cung để hầu việc bên cạnh Hoàng đế, có ngốc đến đâu nhìn vào cũng biết tiền đồ rộng mở, nghe nói đến cả quận chúa cũng ngỏ ý muốn kết thân với y.

Bởi vậy, cũng không thể trách mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Mục Uyển. Với thân phận hiện giờ của Lý Diệc Thần, một tiểu thư nhà thương nhân như nàng được gả cho y, quả thật là trèo cao.

Ấy thế mà Lý gia lại chưa từng có ý định từ hôn, nên ai nấy đều càng thêm tán thưởng nhân phẩm cao quý của Lý Diệc Thần, đồng thời càng cho rằng nữ tử thương hộ này thật có phúc khí.

Chỉ có điều, mẹ kế Thẩm thị dường như không cam lòng để con gái mình mãi bị Mục Uyển che lấp. Bà ta cho rằng sau khi Hứa Khuynh Lam qua đời, Mục Uyển chẳng còn chỗ dựa, nên lại sinh lòng toan tính.

Dù sao thì hôn sự này vốn là giữa Lý gia và Mục gia, như vậy thì chọn một cô nương khác phù hợp hơn, cũng đâu có gì là không được. Trong mắt Thẩm thị, người “thích hợp” nhất đương nhiên là nữ nhi thân sinh của bà ta, Mục Nhu.

Thế là, trong suốt ba năm Mục Uyển ở quê để chịu tang, mẹ con Thẩm thị liên tục ngấm ngầm giở trò.

Mãi lâu vậy vẫn chưa thấy Lý Diệc Thần xuất hiện, Vân Linh không biết là đang an ủi chính mình hay là an ủi Mục Uyển mà nói:

“Lúc trước, hôn sự này vốn do Hứa nương tử và Lý lão phu nhân tự mình định ra, chứ có phải dựa vào mặt mũi Mục gia đâu. Mấy năm nay, Lý lão phu nhân vẫn đều đặn gửi lễ cho cô nương vào các dịp lễ tết, chưa bao giờ quên. Năm nay người vừa trở về đã lập tức gửi thiệp mời đến, nói là muốn thương nghị chuyện hôn kỳ. Lý Lục Lang chắc chắn sẽ không dám trái ý lão phu nhân đâu.”

Mục Uyển không nói gì. Với tính cách của Thẩm thị, bà ta mà dám tự tin như thế, ắt hẳn không phải không có chuẩn bị. Nàng nhớ rõ trước khi rời nhà, còn nhìn thấy cái vẻ mặt đắc ý của nhị muội muội Mục Nhu - nữ nhi do kế mẫu sinh ra.

Vân Linh bỗng kích động kéo tay nàng:

“Cô nương, kia có phải là Lý Lục Lang không? Hắn tới rồi kìa!”

Mục Uyển theo hướng ánh mắt nàng nhìn sang.

Thật ra, nàng và Lý Diệc Thần chưa từng gặp mặt bao giờ. Khi nương nàng định hôn sự này, nàng mới mười hai tuổi. Lúc đó nàng ở thượng kinh, còn Lý Diệc Thần thì trấn giữ biên ải. Sau này khi nàng theo mẹ tới biên quan, thì hắn lại đi du học, đến khi hắn quay về kinh tham gia khoa khảo, nàng lại phải về quê thủ hiếu. Cứ thế, họ vẫn luôn bỏ lỡ.

Nhưng khi ánh mắt nàng chạm đến dáng người phía xa kia, nàng lập tức biết đó chính là hắn.

Lý Diệc Thần mang vẻ nho nhã của một thư sinh, nhưng không thiếu phong thái võ tướng đĩnh bạt thon dài. Khuôn mặt tuấn tú, đường nét rõ ràng, khí chất sáng trong như trăng lạnh, tự phụ đoan chính.

Bảo sao có thể khiến bao tiểu thư khuê các trong kinh thành để tâm, cũng khó trách nương nàng khi xưa sớm định chuyện hôn nhân, quả thật là một chàng trai hiếm có.

Mục Uyển đứng dậy, hơi khẽ cúi người hành lễ.

Lý Diệc Thần chỉ gật đầu đáp lại, trong mắt không chút gợn sóng nào. Sau đó, hắn dừng lại bên ngoài đình nghỉ gió, cách nàng chừng năm, sáu mét. Y tựa hồ bất đắc dĩ miễn cưỡng tới đây để hoàn thành nghĩa vụ “gặp mặt vị hôn thê”, hoàn toàn không có ý muốn trò chuyện thêm.

Quả thật, giữa họ cũng chẳng có mấy lời để nói. Lý Diệc Thần mãi mới nhàn nhạt nói một câu:

“Đại cô nương, là ta có lỗi với nàng…”

Chưa dứt lời, đã thấy một gã sai vặt vội vã chạy tới, nôn nóng nói:

“Thiếu gia, không xong rồi! Mục nhị cô nương… xảy ra chuyện rồi!”

Mục Uyển chỉ thấy nam nhân thanh lãnh bạc tình trước mặt đột nhiên biến sắc, “Đã xảy ra chuyện gì?” Rồi đến một lời ứng đối với nàng cũng không nói, vội vã chạy xuống núi.

Vân Linh tức giận dậm chân: “Nhị cô nương lại giở trò gì nữa vậy?!”

Mục Uyển khẽ nhướng mày, trong lòng cảm thấy có gì đó lạ lạ.

Theo lý mà nói, mẫu nữ Thẩm thị chắc chắn sẽ tìm cách gây rối, nhưng sẽ không đụng tới Lý Diệc Thần mới đúng.

Nàng cũng có chút tò mò, “Đi xem thử.”

Khi đến chân núi, đã thấy từng nhóm người tụ tập xôn xao rõ ràng là vừa có chuyện xảy ra.

Vân Linh vội chen tới hỏi han, mới biết Mục Nhu thật sự gặp phiền toái.

Thì ra, Mục Nhu cùng mấy vị tiểu thư trong thi xã đang ngâm thơ bên suối, lại bị Ngô quốc cữu cũng đi đạp thanh để mắt tới, nàng hoảng hốt chống cự liền rơi xuống nước.

Mục Uyển khẽ cau mày. Ngô quốc cữu cái thanh danh dù nàng ở tận quê xa cũng từng nghe đến.

Tham hoa háo sắc, hoang dâm vô độ, không biết đã hại bao nhiêu nữ tử, từ con nhà thường dân, thương hộ thì không nói, thậm chí còn có không ít tiểu thư quan lại.

Nhưng hắn lại là em ruột của đương kim Thái hậu, nên dù bị Ngự sử hặc tội hay bị Thuận Thiên phủ bắt giữ, cuối cùng vẫn đều được giơ cao đánh khẽ. Còn người nào dám tố hắn, ngược lại chẳng ai có kết cục tốt đẹp, không làm gì được y cả.

Dù trong lòng không mấy ưa Mục Nhu, nhưng Mục Uyển cũng không muốn thấy nàng ta gặp phải chuyện như thế.

Vân Linh vội vàng hỏi cô nương đứng bên cạnh:

“Ngô Quốc cữu không làm được gì chứ? Có phải Lý Lục Lang đã cứu nàng không?”

“Ngô Quốc cữu không làm được gì cả, bất quá cũng không phải do Lý Lục Lang cứu. Ngô Quốc cữu căn bản chẳng thèm nể mặt Lý Lục Lang ra gì. Là Trấn Bắc Hầu tới!”

Nói đến đây, mắt cô nương này sáng rực lên, còn cẩn thận nhìn quanh, giọng pha chút hả hê vui sướng khi người gặp hoạ:

“Ngô Quốc cữu bị dọa đến mức rắm cũng không dám thả, mặt mũi xám ngoét chạy mất rồi!”

“Đáng tiếc các người đến chậm, không được tận mắt nhìn thấy Trấn Bắc Hầu trong truyền thuyết đâu, oai phong đến nỗi… a a a!”

Lời ấy lập tức khiến đám người xung quanh đồng loạt hưởng ứng. Hóa ra, đám đông tụ tập nơi đây không phải để xem náo nhiệt, mà là đang bàn tán về Trấn Bắc Hầu.

Mục Uyển tự nhiên cũng từng nghe danh người này. Nếu nói Lý Diệc Thần là nhân vật nổi tiếng thượng kinh, thì Trấn Bắc Hầu Tạ Hành chính là nhân vật như sấm bên tai khắp toàn bộ Đại Dĩnh.

Y là nhi tử nhỏ nhất của cố Trấn Quốc công, cũng là đệ đệ ruột của Tiên Hoàng hậu. Nói theo lễ pháp, hắn mới thật sự là quốc cữu gia danh xứng với thực.

Nhưng với Tạ Hành, cái danh “quốc cữu” là thân phận không đáng nhắc tới, thứ khiến người người kính sợ hắn, là bản lĩnh hơn người và thủ đoạn tàn nhẫn của hắn.

Nghe nói năm mười bốn tuổi hắn đã ra chiến trường, mười sáu tuổi có thể tự mình lãnh binh mã thâm nhập vào trong lòng địch, từng nhiều lần đem quân ít mà thắng quân đông.

Ba năm trước, khi Xích Linh tộc thừa cơ triều đình Đại Dĩnh rối loạn, toàn lực xâm chiếm biên cảnh, triều đình chẳng những không cho Trấn Quốc công viện binh mà, còn có kẻ gian nhân cơ hội thanh trừng phe cánh đối lập, khiến Trấn Quốc công cùng hai con trai và toàn bộ tinh binh Tạ gia tử trận sa trường. Chỉ còn lại Tạ Hành trọng thương được cứu về.

Vậy mà trong triều còn có kẻ thừa cơ giở trò, vu cho Trấn Quốc công tội tham công liều lĩnh, khiến Đại Dĩnh đại bại, làm lung lay nền tảng quốc gia.

Khi ấy, Tạ Hành mới mười tám tuổi, mang một thân đầy mình thương tích, kéo tên nội gián ném ra trước điện, giữa mặt văn võ bá quan, từng đao từng đao lăng trì bức cung, cuối cùng ép hắn khai ra toàn bộ kẻ đứng sau làm chủ.

Sau đó, Tạ Hành đích thân đi từng nhà tra xét diệt tộc, nghe nói phàm là có dính dáng đến vụ hãm hại đó, nam đinh đều chết không yên ổn, đều bị hắn hành hạ tàn nhẫn vô cùng.

Tuy nói thông đồng với địch phản quốc xác thật là tội lớn diệt tộc, nhưng hắn tàn bạo hung ác vẫn là khiến cho rất nhiều người sợ hãi. Càng miễn bàn tới việc sau này y lại đảm nhận chức Chỉ huy sứ Minh Kính Tư, phụ trách giám sát quan lại trong triều, thủ đoạn càng thêm sắt máu. Đến cả Ngô Quốc cữu kiêu ngạo nhất kinh thành, gặp hắn cũng phải kẹp chặt đuôi mà làm người.

Thế nhưng, khác với nam nhân trong triều sợ hãi hắn, các khuê tú lại chỉ biết mê mẩn.

Bởi sau khi Trấn Quốc công qua đời, Tạ Hành kế thừa tước vị, chưa đến hai mươi đã là Trấn Bắc Hầu, tài mạo song toàn, quyền thế hiển hách, nếu gả được cho hắn thì liền một bước thành nhị phẩm cáo mệnh phu nhân, đúng là giấc mộng mà ai cũng muốn có.

Vì sao nói là “giấc mộng”? Bởi ai ai cũng biết, Tạ Hành đã có người trong lòng.

Nghe đến đó, lỗ tai Mục Uyển lập tức dựng thẳng, cảm giác ba năm mình ở quê giữ hiếu quả thật bỏ lỡ không ít chuyện thú vị trong kinh.

Nhưng kết quả Vân Linh đột nhiên hồi phục tinh thần, “Ai nha, suýt nữa quên mất chính sự! Các tỷ tỷ, Trấn Bắc Hầu dọa Ngô Quốc cữu chạy rồi, vậy cuối cùng Mục Nhị cô nương là do ai cứu lên vậy?” Ngàn vạn đừng có là Lý Lục Lang nha.

Tuy nghĩ là thế, nhưng Vân Linh cũng chẳng dám ôm hy vọng gì. Giữa chốn đông người, một cơ hội tốt như vậy, sao Nhị cô nương lại có thể bỏ lỡ được chứ?

Chỉ nghe một cô nương khác tán thưởng nói:

“Đúng là Mục gia Nhị cô nương quả nhiên là người đoan chính. Lúc ấy nàng gần như sắp chìm, Lý Lục Lang định xuống nước cứu, vậy mà nàng lại cứng rắn từ chối, nói không thể khiến Đại tỷ tỷ mình phải khó xử. Cuối cùng vẫn là một bà tử biết bơi nhảy xuống cứu lên.”

Vân Linh cảm thấy không tin nổi. Nàng thật không biết trong hồ lô của mẫu nữ Thẩm thị chứa cái gì. Nhưng Mục Uyển thì đã hiểu quá rõ, bởi vì Mục Nhu đã có lựa chọn tốt hơn.

Bên cạnh, có cô nương lại tiếc nuối nói nhỏ:

“Nhìn dáng vẻ Lý Lục Lang ấy, hình như không thật lòng muốn cưới cái bao cỏ kia của Mục gia a….”

“Bao cỏ” Mục Uyển, cũng chỉ biết thở dài:

“Xác thực, ta cũng thấy hình như Lý Lục Lang đối với Nhị cô nương có tình ý không nhỏ.”

Cô nương kia nghe vậy, như gặp được tri âm, gật đầu lia lịa:

“Ta cũng nghĩ thế. Nhưng chuyện này khó nói rõ lắm, dẫu sao còn liên quan đến danh tiết của hai người. Thật lòng mà nói, ta cũng mong đôi lứa có tình cuối cùng cũng nên duyên vợ chồng. Dù gì nếu Lý Lục Lang nhất định phải cưới nữ nhi thương gia, thì cưới người vừa đẹp vừa thông minh vẫn hơn là cưới kẻ ương ngạnh, ngốc nghếch.”

Mục Uyển đưa thêm cho cô nương kia một nắm hạt dưa, bóp bóp cổ tay:

“Cũng đúng, nhưng mà ngươi nói mấy lời này biết tìm ai nói lý được chứ? Hôn sự vốn đã định từ lâu, Nhị cô nương có giỏi đến đâu cũng chẳng bằng Đại cô nương có số mệnh tốt hơn.”

Cô nương nhận hạt dưa, gật đầu như giã tỏi:

“Ai nói không phải!”

Mục Uyển thản nhiên nói tiếp, giọng điệu nhàn nhã:

“Nhưng mà nói đến mệnh tốt, người trong lòng Trấn Bắc hầu mới thật là có phúc.” Cho nên không biết là vị tiểu thư nào đây?”

Vân Linh: “…”

Trời ạ, chỉ vì hóng chuyện mà cô nương nhà mình tự đâm dao vào người luôn rồi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc