Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 18: Mục Uyển Mộng Tưởng

Cài Đặt

Chương 18: Mục Uyển Mộng Tưởng

Vân Linh vừa định tiến tới sờ trán Mục Uyển xem có phải nàng đang phát sốt không, nhưng dư quang thoáng nhìn gì đó, lập tức cung kính, phúc phúc nghiêm túc nói: “Đại cô nương nói đúng, là nô tỳ hẹp hòi.”

Đổi lại lúc này Mục Uyển muốn sờ trán Vân Linh.

Vân Linh quay cúi đầu ra sau phúc lễ: “Gặp qua hầu gia.”

Mục Uyển sửng sốt, quay lại liền thấy Tạ Hành và Tiểu Lục đứng ở một nhánh rẽ không xa Ngô Đồng uyển. Không rõ họ vừa tới hay đã đứng ở đó một lúc.

Nhưng mà, dù đã đứng đó một lúc rồi, thì những lời nàng vừa nói ra cũng thực khéo, ừ, hiện tại nàng chính là không thẹn với lương tâm.

Mục Uyển đúng lý hợp tình đĩnh đĩnh sống lưng, hành lễ: “Gặp qua hầu gia.”

Tạ Hành bước chậm rãi đến trước mặt nàng, đứng yên: “Mục đại cô nương định làm thế nào để khiến bản hầu vấp ngã?”

Mục Uyển: ……

Hóa ra mấy lời hay ngươi một câu cũng không nghe đúng không?

Nàng bày ra một biểu tình đầy nghi hoặc: “Hầu gia đang nói gì? Cái gì vấp ngã?” Rồi lại bừng tỉnh: “A, nãy Vân Linh nói chẳng biết ai có tài lớn như vậy làm ngài vấp ngã buộc phải cưới ta, chắc là ngài nghe nhầm thôi.”

“Dân nữ đã giáo huấn nàng rồi,” Mục Uyển giả vờ nghiêm túc nói, “Nếu quả thật là sự cố, thì việc hầu gia không xuất hiện lúc cầu hôn cũng có thể tha thứ. Chúng ta cho dù bị cười nhạo cũng không nên nói câu oán hận.”

Mục Uyển quét mắt nhìn Tạ Hành trong bộ quan phục phi ngư màu đỏ, lập tức cung kính hỏi: “Hầu gia đến lúc này, là có việc gì cần phân phó sao?”

Tạ Hành:……

Tiểu Lục không nhịn được mà che mặt lại, mặc dù nói rằng chuyện hôn nhân này với hầu gia thật là nhục nhã, nhưng cô nương người ta dường như cũng không quá nguyện ý. Kết quả là khi cầu hôn hầu gia không tới thì thôi, giờ tới lại chỉ vì công việc. Nhìn như vậy, hầu gia nhà hắn thật sự có chút quá đáng.

Đúng vào lúc này, có người chưa tới tiếng đã nói ra: “Đại cô nương, Trấn Bắc hầu phủ đã tới cầu hôn, phu nhân bảo ngài đi gặp người, dù hầu gia không ưa ngài, nhưng ngài cũng là chủ mẫu tương lai của hầu phủ, vẫn nên trông thấy Tạ đại phu nhân. Dù sao về sau những việc nội trợ nàng sẽ giao lại cho ngài quản lý, hiểu biết một chút cũng không có gì sai.”

Địa vị không cao, mà khẩu khí lại chẳng nhỏ. Ai nghe cũng nhận ra giọng điệu kia đầy vẻ châm chọc. Mà người nói lời ấy, chẳng qua chỉ là một ma ma nhị đẳng hầu hạ bên cạnh Thẩm thị.

Ma ma kia vừa rẽ qua khúc quanh, hai bên đều thấy được người. Cách chừng mấy chục bước, bà ta liền cao giọng kinh ngạc:

“Các ngươi là người phương nào? Sao lại dám xuất hiện trong hậu viện Mục gia ta?”

“Đại cô nương, không phải lão nô nói ngài, ngài ngày thường tùy hứng làm bậy còn đỡ, nhưng nay người Trấn Bắc hầu phủ còn đang ở phía trước, sao ngài lại có thể giữa ban ngày gặp gỡ ngoại nam như thế!”

Nói đoạn, bà ta lập tức xoay người quát lớn:

“Người đâu! Mau đem hai kẻ này đuổi đi, chớ để phía trước phát hiện ra!”

Lời tuy nói như vậy, nhưng giọng kia lại lớn đến mức phảng phất như ước gì toàn phủ đều nghe thấy.

Tiểu Lục nhíu mày: “Đang muốn biết ai làm hư thanh danh của đại cô nương, giờ xem ra là có người đang tận dụng mọi thứ để để hắt nước bẩn a!”

Rồi lạnh giọng quát: “Hầu gia đang ở đây, ai dám làm càn! Câm miệng!”

Nhiều năm tra án bức hình luyện ra cho hắn một khí thế bức người, giọng sắc nhọn của ma ma kia đột nhiên tắt ngấm, như bị bóp nghẹt giữa cổ họng.

Đến lúc này, bà ta mới nhìn rõ y phục và tướng mạo của Tạ Hành cùng Tiểu Lục. Đặc biệt khi đối mắt với Tạ Hành, bà ta không khống chế được liền mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

“Hầu… hầu gia tha mạng!”

Tạ Hành chẳng buồn để ý, còn Mục Uyển thì dường như đã thành thói quen. Nàng chỉ khẽ mỉm cười xin lỗi Tạ Hành: “Kẻ hầu thất lễ, xin hầu gia thứ tội.”

So với lúc nãy nàng nhanh mồm dẻo miệng châm biếm, thì giờ nàng thật lòng mang theo nỗi áy náy và khó xử. Điều đó thật ra lại khiến người ta cảm nhận rõ ràng nàng ủy khuất.

Tiểu Lục không khỏi liếc nhìn về phía Tạ Hành, như thể chuyện này đều là do vị hầu gia nhà hắn mà ra sao?

Chỉ thấy Tạ Hành khẽ trầm ngâm, rồi nói:

“Nghe Tạ Địa nói, cô nương chọn hôn sự chỉ cần đối phương dòng dõi cao quý, không cần phải hầu hạ phu quân, lại có thể cáo mượn oai hùm, phải không?”

Mục Uyển: “……”

Đây gọi là “ý chí sắt đá” trong truyền thuyết sao? Nàng cuối cùng cũng được mở mang tầm mắt! Thật đáng giận mà!!!

Mục Uyển gượng gạo nở một nụ cười, nói:

“Chỉ là nói đùa đôi câu với nha hoàn thôi, hầu gia chẳng lẽ chưa từng trêu đùa bằng hữu sao?”

Tạ Hành: “Chưa từng.”

Mục Uyển: “……”

Tạ Hành nhìn nàng một cái.

“Chỉ cần ngươi không làm ra chuyện gì quá đáng, dù là đôi câu nói đùa ta cũng có thể thoả mãn ngươi. Việc quản lý nội vụ hầu phủ không thể giao cho ngươi, nhưng ngoài khoản tiền tiêu hàng tháng theo quy định, những chi dùng khác, chỉ cần hợp lý, ngươi có thể đến phòng thu chi tự do lĩnh.”

Đây là đang nói đến… đãi ngộ tiền lương sao?

Mục Uyển khẽ mím môi, cố nén niềm vui sắp tràn ra mặt.

Quả nhiên, không thể đánh giá con người một cách phiến diện được, người đáng giận đến đâu thì cũng có điểm đáng khen chứ.

Như Tạ Hành chẳng hạn, tuy mặt khác không được… nhưng rất hào phóng.

Tạ Hành nhìn đôi tai nàng khẽ động, không hiểu sao lại chợt nhớ đến dáng vẻ con mèo hoang trên núi, cảnh giác mà giảo hoạt.

“Ta thường ngày bận rộn, chẳng có thời gian hay tinh lực để tâm đến chuyện của ngươi.

Ví như hôm nay, những trường hợp xã giao không cần thiết thế này, ta khả năng không có biện pháp giúp ngươi giữ thể diện. Ngươi có thể chấp nhận được chứ?”

Sao lại không thể chứ? Tuyệt đối có thể. Mục Uyển khẽ hít sâu một hơi, trên mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng, làm ra vẻ “thân bất do kỷ”, đáng thương mà ngoan ngoãn, mang vẻ ấm ức nói:

“Tất cả xin nghe theo an bài của hầu gia.”

Tạ Hành cụp mắt nhìn nàng, “Không cần miễn cưỡng. Nếu không thể chấp nhận, bây giờ hủy hôn vẫn còn kịp.”

Mục Uyển khẽ ho một tiếng, giọng nói đã vững vàng hơn nhiều:

“Yên tâm, chuyện ‘vì nước phân ưu’ ta sẽ không giao cho ngươi đâu.”

Nụ cười trên mặt Mục Uyển lập tức tươi hơn hẳn, nàng ngoan ngoãn đáp:

“Vậy hầu gia có việc gì, cứ việc phân phó.”

Tạ Hành nói:

“Quả thật có vài chuyện muốn hỏi ngươi.”

Nói dứt lời, hắn bước đi thẳng về hướng Ngô Đồng Uyển.

Mục Uyển không vội đuổi theo, mà quay đầu nhìn vị ma ma đang quỳ dưới đất, bất đắc dĩ nói:

“Ma ma chẳng phải chỉ là nhị đẳng thôi sao? Có phải tuổi cao mắt mờ đến Hầu gia cũng dám mắng? Hầu gia vốn đã không ưa ta, ta cũng chẳng thể mở miệng xin giúp được.

Vậy ma ma cứ quỳ ở đây chờ hầu gia nguôi giận đi nhé.”

Ma ma kia nghe vậy liền ngẩng đầu lên, đại khái thấy Tạ Hành đã đi xa, lá gan lại lớn thêm đôi chút, giọng mỉa mai.

“Đại cô nương đây là định trả thù lão nô sao? Tạ đại phu nhân còn đang đợi lão nô dẫn người qua gặp đấy.”

Mục Uyển cười nhạo một tiếng. Tạ đại phu nhân muốn gặp nàng mới lạ? Theo quy củ, khi bàn chuyện hôn sự, hai bên nam nữ vốn chẳng cần ra mặt. Đơn độc chào hỏi mới là tỏ vẻ coi trọng.

Đương nhiên Mục Uyển chẳng hề cảm thấy Tạ phủ sẽ cọi trọng nàng, nếu không sẽ không tùy tiện sai một bà mai đến cửa cầu hôn? Rõ ràng chỉ có lệ đi ngang qua sân khấu mà thôi.

Tám phần là hàng giả Thẩm thị đụng phải chân chính phu nhân quan lại xuất thân dòng dõi thư hương, thua kém đủ đường, chịu không nổi áp lực. Thế là mới muốn gọi Mục Uyển qua, vừa có thể trút bớt áp lực, lại có dịp xem nàng mất mặt.

Chỉ có kẻ ngốc mới chịu đi.

Mục Uyển cười nói với ma ma: “Chuyện bên phía Tạ đại phu nhân, lát nữa hầu gia tự khắc sẽ thay ta giải thích. Chỉ là… ma ma ngươi vừa rồi dám mạo phạm hầu gia, không biết phu nhân sẽ định xử lý thế nào?”

Sắc mặt ma ma lập tức trắng bệch.

Vừa rồi bà ta dám mỉa mai Mục Uyển, cũng chỉ vì hôm nay Tạ phủ có lệ. Tuy nói đại cô nương gả tới dòng dõi cao, nhưng hầu phủ sẽ không thay nàng ra mặt.

Một “hầu phu nhân hữu danh vô thực” đương nhiên chẳng thể so với Lục phu nhân có thực quyền bên Trung Dũng Bá phủ.

Ai ngờ… Trấn Bắc Hầu vậy mà lại đích thân tới!

Ma ma vắt óc chống chế:

“Hầu gia còn đang nhìn đó, đại cô nương không sợ ngài ấy cho rằng ngài lòng dạ hẹp hòi sao…”

“Đừng bắt cóc đạo đức với ta,” Mục Uyển nói, “Ngươi vừa mạo phạm hầu gia, ta lại trái ý hắn mà tha cho ngươi, ngươi to gan thật đấy, lại dám cho rằng hầu gia còn không bằng một ma ma như ngươi ư?”

Ma ma kia cuối cùng cũng ý thức được ở trước mặt Mục Uyển, bà ta tuyệt đối không chiếm được chút lợi nào, vội quỳ rạp xuống đất nhận sai:

“Lão nô biết sai rồi… cầu cô nương tha mạng!”

Mục Uyển xoay người rời đi.

“Đã biết sai thì chịu phạt đi, ngoan ngoãn quỳ ở đó.”

Phía trước, Tiểu Lục tai thính mắt tinh, khẽ tặc lưỡi: “Nàng thích ứng còn rất nhanh, mới đó đã biết cáo mượn oai hùm mà lên rồi.”

Nói xong lại như sực tỉnh,

“Khoan đã… Vậy bộ dáng đáng thương của nàng vừa nãy chẳng phải là giả sao? Chúng ta… bị lừa rồi à?”

Tạ Hành sửa đúng, “Là ngươi.”

Tiểu Lục còn định nói thêm vài câu, chợt ngẩng đầu, bật thốt:

“Thật là… náo nhiệt.”

Phía sau, Vân Linh nghe vậy thì ngỡ trong viện có người, vội bước lên:

“Ai đến thế? Sao lại nói náo nhiệt?”

Bị hỏi như vậy, Tiểu Lục lại lúng túng không biết nên hình dung như nào. Viện này rõ ràng chẳng có lấy một bóng người, nhưng một chút đều không quạnh quẽ.

Xem ra, địa vị của Mục Uyển trong Mục gia cũng chẳng hề thấp.

Ngô Đồng uyển mà nàng ở, diện tích chẳng kém gì sân của gia chủ. Ba mặt tường viện đều phủ đầy hoa, toàn loại quý hiếm nổi danh, cũng có cả hoa dại mọc hoang bên ngoài không rõ tên, chen chen chúc chúc cùng nhau khoe nở, khiến cả khu vườn như tràn ngập sinh khí.

Ở sân phía tây có một đình hóng gió nhỏ, từ chính phòng đi ra nối liền bằng một giàn nho xanh rợp bóng.

Trên giàn, đã thấy lác đác những quả nho non vừa kết, khiến người ta bất giác nghĩ đến mùa thu khi trái trĩu nặng từng chùm, cảm giác lúc ấy hạnh phúc biết bao.

Ở góc Đông Nam là một ao cá nhỏ, bên bờ ao đặt một chong chóng nước cao ngang người.

Điều thú vị là, đẩy chong chóng lại chẳng phải dáng tiểu đồng bằng trúc thường thấy, mà là một con mèo mập ú, hai chân trước đang đẩy chong chóng, cái đầu lại ngoảnh ra sau nhìn về ao cá, dáng vẻ thèm thuồng hoạ y như thật, chọc người ta nhịn không được muốn cười.

Phía bắc sân là một mảnh nhỏ vườn dược thảo, bên cạnh có đặt một xích đu phong cách mới lạ, dáng tròn như nửa vỏ trứng, bên trong lót kín đệm mềm, lại đặt thêm mấy chiếc gối nhỏ, chỉ nhìn thôi cũng biết, nằm lên đó hẳn sẽ vô cùng thoải mái.

Tiểu Lục nghĩ ngợi rồi nói:

“Đại cô nương nhà các người sống một mình mà náo nhiệt thật đấy.”

Xem ra Mục đại cô nương đúng là người biết hưởng thụ, thích vui chơi, danh xứng với thực.

Tạ Hành chỉ liếc nhìn qua một cái, rồi đi thẳng vào vấn đề, nói với Mục Uyển:

“Ta muốn xác nhận với ngươi một chút về Ngưu Mã lệnh.”

Mục Uyển ngẩn người:

“Ngưu Mã lệnh?”

Tạ Hành nói:

“Ngưu Mã lệnh vốn là lệnh bài áp giải lương thảo của biên quân, nhưng ba năm trước, trong trận chiến ở Lam Thành, đoàn lương thảo bị tập kích, cả ba tấm Ngưu Mã lệnh đều mất tích không rõ tung tích.”

Mục Uyển lập tức trở nên nghiêm túc. Trận chiến Lam Thành chính là hậu quả của nội loạn trong triều Đại Dĩnh. Tinh binh Tạ gia khi ấy bị diệt toàn quân, mà một trong những nguyên nhân trọng yếu đó chính là do lương thảo cạn kiệt. Khi Tạ Hành trở về kinh, khắp nơi đều gió tanh mưa máu, nàng từng tưởng rằng hắn đã điều tra rõ chân tướng. Không ngờ, chuyện này vẫn còn chưa kết thúc.

“Ta muốn xác nhận xem, lệnh bài trong tay ngươi có thật là do mẫu thân ngươi để lại hay không.

Nếu đúng như vậy, mẫu thân ngươi có biết được điều gì không? Nàng ấy có từng để lại manh mối nào chăng?”

Mục Uyển cũng không vòng vo, khẽ nói:

“Xin hầu gia chờ một lát.”

Trở vào phòng, từ hốc kín bên đầu giường, nàng lấy ra một hộp gỗ đàn.

Vừa ôm chiếc hộp vào ngực, sống mũi Mục Uyển bỗng chua xót, trước mắt cũng mơ hồ không rõ. Hứa nương tử người từng vô hạn dung túng, yêu thương sủng ái nàng, rời đi đã ba năm.

Bình tĩnh lại trong chốc lát, Mục Uyển ôm chiếc tráp bước ra ngoài.

Nàng mời Tạ Hành và Tiểu Lục ngồi xuống trong đình hóng gió, rồi mở nắp tráp, lấy ra một khối lệnh bài bằng huyền thiết, cỡ bằng nửa bàn tay, đưa cho Tạ Hành.

“Khối lệnh bài này ta chỉ từng thấy hai lần. Lần đầu là khi ta mười ba tuổi, khi ấy mẫu thân vừa trở về từ Lam Thành, hai mẫu nữ cùng ngủ một giường.”

Mục Uyển nói đến đây, ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc vòng nơi cổ tay, “Đó là thói quen của chúng ta, mỗi lần nương đi xa trở về, đều sẽ cùng ta ngủ chung hai đêm.”

“Hôm đó, khi ta ôm nương, bị vật gì đó trên người nàng cộm vào, liền lấy ra khối lệnh bài này. Nương nói, đó là phần thưởng của Trấn Quốc Công ban cho nàng, vì nàng đã dâng lên bản vẽ Mộc Lưu Ngưu Mã có công, nếu sau này nàng gặp chuyện khó xử, có thể cầm lệnh bài này đến tìm Trấn Quốc Công xin giúp đỡ ba lần.”

“Lần thứ hai là ba năm trước, khi ấy lệnh bài này cũng những thứ nương chuẩn bị cho ta được coi là di vật mang đến cho ta.”

Tạ Hành hỏi:

“Di vật ngoài thứ này ra còn gì khác không?”

Ánh mắt Mục Uyển khẽ rời khỏi cổ tay, mỉm cười nói: “Vậy nhiều lắm, đôi vòng chỉ trên tay ta, đồ chơi nhỏ của Đa Bảo Các, sách thoại bản, vài món da tốt… Chỉ cần trên đường nương thấy thứ gì đẹp hoặc mới lạ, đều sẽ mang về cho ta, tổng cộng chất được mấy cái rương lớn, Ngưu Mã lệnh này nhét trong một trang thoại bản trong rương.”

Nàng khẽ cười, nói: “Nếu nói có gì đặc biệt… thì là người đã ra đi rồi, vậy mà vẫn gửi cho ta một phong thư.”

Thế thì chẳng phải là di thư sao? Di thư thường chứa đựng nhiều manh mối nhất. Tiểu Lục giật giật khóe môi, lời nói ra đến bên miệng lại nuốt xuống.

Cô nương trước mặt vẫn cười, lại vô cớ khiến người ta cảm thấy khổ sở, hoàn toàn khác hẳn vẻ ủy khuất giả tạo khi nãy.

Vẫn là Tạ Hành đủ cứng rắn, việc công theo phép công, hỏi thẳng:

“Bức di thư ấy, có tiện cho ta xem được chứ?”

Mục Uyển lấy di thư từ trong tráp ra, Tạ Hành cẩn thận đọc. Di thư không dài, giọng văn nhẹ nhàng pha chút dí dỏm. Nhìn dòng chữ “Vì nương nay đã được như ý nguyện, chết cũng không hối tiếc. Chỉ mong con ta cũng có thể hoàn thành tâm nguyện của mình, trăm năm sau mẹ con ta sẽ hân hoan gặp lại.”

Lời kết thúc, Tạ Hành hỏi: “Nguyện vọng của Hứa nương tử là gì?”

Trong đáy mắt Mục Uyển hiện lên ý cười: “Là trở thành đại anh hùng cứu dân cứu nước, lưu danh sử sách.”

Thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Tiểu Lục, Mục Uyển cười nói:

“Rất bất ngờ đúng không? Nhưng đó thật sự là nguyện vọng của nàng. Cuốn sách nàng yêu thích nhất chính là ‘Doanh Hảo truyện’.”

Doanh Hảo là nữ anh hùng trứ danh thời tiền triều, danh vọng lẫy lừng thiên hạ.

“Cho nên khi triều chính rối ren, nàng vẫn mạo hiểm ra mặt, mang lương thảo đến biên quan. Sau đó, vì bảo vệ số lương ấy… mà mất mạng.”

Tạ Hành hiếm khi trầm mặc không nói. Tiểu Lục khẽ nhỏ giọng: “Nén bi thương.”

Mục Uyển cười tiêu sái: “Thật ra cũng rất tốt. Cứ theo như tin trung của nàng, cả đời này của nàng đã đủ rực rỡ rồi. Nàng từng thấy khói đại mạc cô độc, xem qua biển xanh sóng thẳm, từng yêu, từng hận, từng sống một cách phóng khoáng tự tại. Lại có được một nữ nhi xinh đẹp đáng yêu, cuối cùng vì mộng tưởng của mình mà chết. ‘Dẫu hết sức mà chưa thể đạt, cũng chẳng hối hận.’”

“Duy nhất nhớ thương cũng chính là ta.”

Tạ Hành lại hỏi, “Nguyện vọng của ngươi là gì?”

Mục Uyển không cần nghĩ ngợi: “Ăn nhậu chơi bời, sống lâu trăm tuổi, ăn chơi trác táng.”

Tạ Hành:……

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc