Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 14: Giống Như Bị Tạ Hành Lợi Dụng

Cài Đặt

Chương 14: Giống Như Bị Tạ Hành Lợi Dụng

Mục Nhu cũng không để mọi người chờ lâu. Vào ngày mùng tám tháng tư, tiết Phật đản, Thừa Ân hầu phủ Tam cô nương bất ngờ gặp kẻ xấu, dẫn tới xe ngựa chấn kinh. Trong lúc chạy loạn như điên, xe ngựa của nhị cô nương Mục gia cũng bị hốt hoảng theo. Hai chiếc xe bị kẻ bắt cóc truy đuổi tới Bắc Giao, trước sau lao xuống triền núi.

May mắn thay, Minh Kính Tư ở gần hiện trường phá án, mang theo đội của mình chính là Thất Lang Trung Dũng Bá phủ - Lý Diệc Ninh. Vì thế khi Lý gia Lục Lang Lý Diệc Thần cùng nghe tin, họ cùng nhau đi xuống cứu người.

Dù triền núi không quá hiểm trở, nhưng bụi gai nhiều vô kể. Khi đội cứu hộ tìm xuống, hai cô nương không chỉ bị thương, quần áo cũng bị xé rách. Cuối cùng, mỗi vị lang quân phân biệt cởi ra ngoại bào khoác lên hai tiểu thư, bế lên trên.

Chúc Nam Khê hứng thú bừng bừng, tới gặp Mục Uyển để bát quái.

“Nghe nói Ngô Tri Huyên vốn định tính kế Tạ Hành, ai ngờ ngày đó Tạ Hành vừa vặn bị thương, kết quả tiện nghi Lý gia Thất Lang, chậc chậc, mấy ngày nay Thừa Ân hầu phủ náo loạn cả lên!”

Ngô Tri Huyên chính là Tam cô nương Thừa Ân hầu phủ, là chất nữ (cháu gái) ruột của đương kim Thái hậu. Nàng vô cùng si mê Tạ Hành, gia tộc Ngô gia cũng cố ý muốn liên hôn với hắn.

Rốt cuộc ba năm trước sau vụ chính biến, thân thích dòng hoàng thất còn lại rất ít, Tạ Hành chính là nam tử có địa vị có quyền thế cao nhất thượng kinh, vừa vặn chưa lập gia đình.

Chúc Nam Khê bĩu môi, nói:

“Ngô gia thật dám nghĩ, tuy rằng hầu phủ hiện nay thanh danh lừng lẫy, nhưng ai mà không biết đó chỉ là vẻ bề ngoài. Thế mà còn dám mơ trèo cao lên Tạ gia.”

Quả thật, khoảng cách giữa các hầu phủ là rất lớn.

Ba năm trước, Ngô gia chỉ là một thương hộ bình thường, đơn giản là nhờ Thái hậu mới được phong tước. Trong khi đó, Tạ gia là thế gia trăm năm, từ khi khai quốc đã có tước vị, đời này nối đời khác kiến công lập nghiệp. Hơn nữa tước vị được truyền thừa cho thế hệ sau chính là Quốc Công, có thể thấy được nội tình thâm hậu tới mức nào.

Nếu ví von một chút, thì Ngô gia giống như một trường trung cấp, vì hoàn cảnh đặc thù mà được “thăng hạng” thành đại học, còn Tạ gia thì như Thanh Hoa hay Bắc Đại danh giáo lâu đời. Tuy cả hai đều là “đại học”, nhưng rõ ràng không thể đặt cùng nhau để đánh đồng quan hệ hay giá trị.

Nhớ lại chuyện mình gặp Tạ Hành, Mục Uyển cảm thấy tốt nhất là mau chóng gả chồng rời khỏi Thượng Kinh. Nàng thật sự không muốn gặp hắn lần nào nữa.

Đúng vậy, ngày đó Mục Uyển có mặt tại hiện trường.

Kể từ lần gặp Tạ Hành ở Phục Ngưu Sơn, Mục Uyển đã sợ hãi tới mức một thời gian dài không dám ra ngoài. Tới ngày Phật đản hôm đó, nàng thật sự không nín được nữa, liền muốn đi lung tung.

Tuy nhiên, nàng cũng nhận ra Mục Nhu có kế hoạch gì đó, vì muốn tránh bị cuốn vào rắc rối, nàng cẩn thận không đi theo nàng ta tới chùa Đại Minh Giác mà rẽ sang Bắc Giao để thưởng hoa hòe, mục đích đơn giản chỉ là muốn ăn cơm hòe hoa.

Ai ngờ, vừa bước vào rừng hòe, nàng liền nhìn thấy một người dựa vào gốc cây, trên ngực máu me nhầy nhụa đầy một mảng.

Mục Uyển giả vờ không thấy, nhanh chóng xoay người định rời đi.

Chỉ đi được vài bước, liền nghe một giọng nói quen thuộc:

“Đứng lại.”

Giọng nói trong trẻo, dễ nghe, thậm chí có phần hoa lệ, khiến lông tơ trên người Mục Uyển dựng đứng.

Hắn thoạt nhìn bị thương rất nặng, chắc là không thể đuổi theo nàng đâu?

Mục Uyển tính làm bộ không nghe thấy, tiếp tục bước đi, nhưng liền nghe giọng nói nhàn nhạt của đối phương vang lên: “Mục đại cô nương?”

Mục Uyển: …… Đôi mắt ấy sao mà sắc bén đến thế? Vậy mà nhận ra sao?

Nàng đành phải xoay người, giả vờ kinh ngạc mà nói, “Tạ hầu gia, ngài sao lại có mặt ở đây? Đây là làm sao vậy?”

Tạ Hành nhìn nàng: “Mục cô nương, là đang ghi hận bản hầu, hay chỉ là thói quen thấy chết mà không cứu?”

Mục Uyển nào dám thừa nhận, chỉ biện giải, “Thật sự là không thấy được.”

Trong lòng nàng lại nghĩ, rải máu kéo dài trên một thân thêu chỉ vàng thế kia, nàng có điên mới tự mình tìm phiền toái.

“Ngài sao lại một mình ở đây? Còn các đại nhân khác đâu?” Nàng không tin Tạ Hành không mang theo thủ hạ.

Tạ Hành dường như xem thấu suy nghĩ của nàng, nhưng chưa nói gì, chỉ nhẹ giọng, “Đang phân công người truy đuổi kẻ cắp, vận khí ta hôm nay không tốt.” Hắn liếc nhìn ngực mình, “Đưa bình dược đi.”

Mục Uyển liếc sang Vân Linh, Vân Linh lập tức mở tay nải ra.

Tạ Hành đảo mắt nhìn qua đống bình sứ nhỏ, rồi lại nhìn nàng một cái. Mục Uyển nhân cơ hội tẩy trắng nghi ngờ lần trước, “Dân nữ từ nhỏ đã tích mệnh, ra ngoài chuẩn bị đều là những thứ cần thiết.”

“Trong này có giải độc hoàn, còn có kim sang dược, ngài xem…”

Tạ Hành dường như cũng không có ý truy cứu, chỉ tùy ý nói, “Vậy lấy kim sang dược đi.”

Mục Uyển cảm thấy lời này có chút kỳ quặc, sao lại nói “vậy kim sang dược đi”? Chẳng lẽ các loại thuốc khác cũng có thể thay thế sao?

Vừa cầm lấy thuốc đưa qua, liền thấy mấy người nôn nóng kêu “Hầu gia” xuất hiện trước mặt, ánh mắt nhìn Mục Uyển đều hiện rõ sự sửng sốt.

Tạ Hành không nhận lấy thuốc từ tay Mục Uyển, ngược lại khách khí nói, “Đa tạ Mục cô nương đã giúp ta chữa thương.” Nói xong, hắn còn nhanh tay che vạt áo, phảng phất như thể vừa rồi nàng đã làm gì đó với hắn.

Đúng lúc này, có người tới báo tin, có tặc phỉ bắt cóc xe ngựa của Ngô gia, cần bọn hắn lập tức cứu người.

Tạ Hành liền phân phó, “Lý Thiên Hộ, ngươi dẫn các huynh đệ đi đi.”

Trong số bọn họ có một người lộ vẻ do dự, “Hầu gia, người này rất giống người trong cung chúng ta truy bắt khi xưa, ngài không tự mình đi sao?”

Tạ Hành nghe vậy chau mày, chồm dậy muốn đứng lên, nhưng cuối cùng lại che ngực, suy yếu ngã trở lại, chỉ có thể nói, “Vậy còn không đi mau đi?! Ta sẽ đi theo sau!”

Những người khác thấy vậy không dám chần chừ, liền nhanh chóng đi theo Lý Diệc Ninh rời đi.

Sau đó, Mục Uyển nhìn Tạ Hành giây trước còn suy yếu tuỳ thời hít khí, giờ lại ưu nhã đứng dậy, “Tuy không dùng được thuốc của ngươi, nhưng mấy thứ gia vị này nhìn cũng không tồi, đem nướng con thỏ ăn đi.”

Vậy là Mục Uyển bị bắt làm công, nướng thỏ cho Tạ Hành ăn.

….

Lúc ấy, Mục Uyển mơ hồ cảm thấy mình bị lợi dụng, nhưng không biết bị lợi dụng cái gì, thẳng cho đến khi tin Ngô Tri Huyên được Lý Thất Lang cứu truyền đến.

Mục Uyển lúc đó mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, vì không phải bị cuốn vào chuyện gì đại sự khó lường nữa. Nghĩ tới lý do Tạ Hành muốn giữ nàng lại, hóa ra là vì nàng vô tình xuất hiện, hắn sợ nàng ra ngoài sẽ dẫn đến cành mẹ đẻ cành con nảy sinh thêm rắc rối.

Hiện giờ, khi mục đích của Tạ Hành đã đạt, đạo cụ tạm thời là nàng chắc hẳn không có chỗ nào cần dùng tới nữa.

Bất quá, Mục Uyển vẫn cảm thấy bất an, nên quyết định nhanh chóng tìm nơi công tác để nhập chức, rời xa thượng kinh. Thông tin danh sách nàng cũng đã bổ xung không sai biệt lắm, vừa lúc đi tìm Mục Nhu dụ nàng nói sự thật.

“Vân Linh, tập thơ ta bảo tìm trước đó đâu? Chúng ta đi gặp nhị muội muội.”

So với Ngô Đồng Uyển của nàng có bàn ăn trong đình hóng gió, có bàn đu dây bách hoa buông rủ, Trúc Thật viện lại là cảnh trúc xanh ngắt, đá phiến lát đường, trước cửa chính phòng còn phóng ra một luồng gió trong lành, khung cảnh quả thật thanh nhã đến cực điểm.

Trong viện lúc này không có ai, bên trong phòng vang lên tiếng cười náo nhiệt.

Mục Uyển bước đến gần, liền nghe Thẩm thị tràn đầy vui sướng nói:

“Lục Lang thật khách khí, nhà ta cũng có hiệu thuốc, nơi nào cần dùng tới mà hắn đưa thuốc lại đây.”

Hóa ra là Lý Diệc Thần đã phái người mang dược đến đây. Sau sự việc vào ngày Phật đản, ngày hôm sau, Lý gia tam phòng liền cử bà mối đến nhà cầu hôn. Việc xảy ra hoàn toàn ngoài ý muốn, Mục Hưng Đức cũng không thể can thiệp được.

Ngoại trừ Mục Uyển biết Mục Nhu đã trọng sinh, mọi người đều cho rằng lần này Mục Nhu chỉ là bị Ngô Tri Huyên liên lụy.

Mục Hưng Đức làm bộ làm tịch chuyện không phải là hắn tự nguyện, tỏ rõ thái độ thanh cao, vì đường sống của nữ nhi mà bất đắc dĩ chấp nhận hiện thực, một lần nữa đón nhận Lý Diệc Thần trở thành nhị nữ tế (con rể) của mình.

Lý Diệc Thần làm nhị nữ tế, hiển nhiên là xứng chức hơn nhiều so với đại nữ tế.

Có một giọng nữ lạ lên tiếng: “Đây là kim sang dược tốt nhất trong quân, bên ngoài không có, thiếu gia nhà chúng ta đã tự tìm được.”

Mục Hưng Đức cười lớn: “Lục Lang thật có tâm.”

Không trách được, viện không có ai, hoá ra mọi người đều vào xem náo nhiệt.

Vân Linh bĩu môi nhìn Mục Uyển: “Chúng ta còn vào không?”

Mục Uyển cũng đang do dự không biết có nên vào hay không, kết quả liền nghe Thẩm thị cười nói:

“Nghe kể, ta nhớ Lý lão phu nhân cùng vài vị phu nhân đều thích tắm suối nước nóng, đúng không?”

Giọng nữ lạ kia nói:

“Đúng vậy, mỗi năm thu đông, lão phu nhân và các phu nhân trong nhà đều phải lên Linh Lung sơn trụ lại một thời gian để tắm suối.”

Thẩm thị lại nói:

“Vậy thì chúng ta cũng chuẩn bị cho Nhu Nhi một cái thôn trang suối nước nóng làm của hồi môn, lão gia thấy sao?”

Mục Uyển nhướng mày, mọi người đều biết, quanh Thượng kinh chỉ có Linh Lung sơn mới có thôn trang suối nước nóng. Nhưng thôn trang rất hạn chế, đều nằm trong tay các đại quan quý nhân, dù có ra giá cũng khó mà mua được. Ngay cả Mục Hưng Đức cũng không sở hữu, duy chỉ có Mục Uyển là có một cái, còn là nhờ Hứa Khuynh Lam sớm định đoạt, có thể giữ được cho tới tận bây giờ, một phần vì diện tích không lớn, phần nữa cũng có liên quan chút ít đến Trung Dũng Bá phủ.

Thẩm thị nói vậy, rõ ràng là đang nhằm vào thôn trang của nàng.

Sách, lúc này mới đắc thế, đã liền không nhịn được nữa sao?

Mục Uyển đẩy mành, bước vào cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc