Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 13: Từ Hôn, Mỗi Người Một Toan Tính

Cài Đặt

Chương 13: Từ Hôn, Mỗi Người Một Toan Tính

Gần đây, tuy Mục Uyển không mấy khi ra ngoài, nhưng những ngày qua lại vô cùng thú vị.

Hầu như mỗi ngày nàng đều nghe thấy mấy lời chê cười của Lý tam phu nhân và Thẩm thị truyền đến.

Vì muốn sớm hoàn tất chuyện từ hôn, chưa đầy vài ngày sau khi Lý Diệc Thần viết xong thư từ hôn, hắn và Lý tam phu nhân, người đi dự thơ hội, người thì tham gia tiệc ngắm hoa, bắt đầu vì Mục Uyển khôi phục danh dự cho chính đáng.

Nghe nói ban đầu Lý tam phu nhân vốn định chỉ ứng phó cho xong chuyện. Nhưng khi bị người ta hỏi đến việc từ hôn với Mục Uyển, tuy bà ta không dám công khai nói xấu, lại ngấm ngầm châm chọc, nói bóng gió rằng họ là “vì nhường chỗ cho người phúc khí hơn” nên mới chủ động rút lui.

Mà chuyện hôn sự giữa Lý Diệc Thần và Mục Uyển vốn đã lan truyền khắp nơi trong giới giao thiệp của bọn họ, chuyện ở cổng lớn Mục phủ lại càng ầm ĩ không nhỏ, với điều kiện khuyết thiếu hoạt động giải trí của thời đại này, mọi người tự nhiên tranh nhau lôi ra bàn tán thêm cho vui.

Thấy Lý tam phu nhân xuất hiện trong buổi tụ hội, dù không nói ra thì cũng có người chủ động hỏi thăm chuyện từ hôn. Kết quả là Lý tam phu nhân mới vừa âm dương quái khí được một câu, liền bị Nam Khê hương quân nhẹ nhàng đáp lại:

“Xem ra Lý tam phu nhân cũng chẳng có ý định từ hôn với Mục đại cô nương đâu nhỉ?”

Một câu ấy khiến Lý tam phu nhân sợ đến mức lập tức im re, không dám nói năng bừa bãi thêm nửa lời.

Mọi người cũng không rõ là đang xem náo nhiệt hay là cố tình trêu chọc, tóm lại ai nấy đều phụ họa nhau mà khen ngợi Mục Uyển đủ điều. Dù sao thì, nếu có ai dám nói Mục Uyển không tốt, Lý tam phu nhân chắc chắn sẽ là người đầu tiên đứng ra phản bác.

【Có người nói ngươi thô tục, Lý tam phu nhân đang định gật đầu đồng ý ngay, nhưng bị ta trừng một cái, bà ta liền phải cố vắt óc nghĩ ra ưu điểm của ngươi, cuối cùng nói được một câu ngươi phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết.

Ha ha ha ha, ngươi không thấy được đâu, cái mặt Lý tam phu nhân lúc ấy vặn vẹo đến cỡ nào, thú vị lắm luôn!】

Chúc Nam Khê vốn dĩ đã là người ưa náo nhiệt, lại sẵn lòng bất mãn với Lý gia, nên hầu như chỗ nào có mặt Lý tam phu nhân là chỗ đó có nàng. Có khi không tiện đến tìm Mục Uyển, nàng liền viết hẳn một bức thư, miêu tả lại mọi chuyện sống động như thật, khiến người đọc cứ như đang chứng kiến tại chỗ.

Mỗi lần nghe Chúc Nam Khê kể lại, Mục Uyển đều không nhịn được cười, còn Vân Linh ở bên cạnh thì càng thêm hả hê:

“Lý tam phu nhân thôi còn đỡ, chứ phu nhân với nhị cô nương e là khóc không ra nước mắt rồi.”

Nếu nói Lý Diệc Thần cùng Lý tam phu nhân chỉ là hùa theo, thêm mắm thêm muối, thì mẫu nữ Thẩm thị mới chính là kẻ khởi xướng. Lúc đó bọn họ có bao nhiêu vui mừng khi bôi nhọ thanh danh của Mục Uyển, thì hiện giờ lại cảm thấy sốt ruột bấy nhiêu.

Thẩm thị lúc này thậm chí còn định tổ chức một buổi yến tiệc, muốn để Mục Uyển “ra mắt” đôi chút, tự mình phô bày tài sắc để rửa sạch lời đồn bên ngoài. Nhưng Mục Uyển mới mặc kệ, nào thèm để ý đến nàng, còn rình rang mời cả một gánh hát về diễn trước cửa, khắp con phố náo nhiệt vơ vét trang sức mới lạ. Cảnh tượng ấy khiến Thẩm thị tức đến miệng nổi đầy mụn nước, vậy mà vẫn phải giống như Lý tam phu nhân, vắt óc nghĩ cách khen cho ra điều tốt đẹp.

Trước kia nào “kiêu ngạo ương ngạnh”, “không học vấn không nghề nghiệp”, giờ thành “ngày tháng thật có phong vị” với “Tài đại khí thô có chừng mực”.

Còn Mục Nhu thì cũng thay đổi bộ dáng rụt rè không dám ra cửa trước kia, bắt đầu thường xuyên xuất hiện ở các buổi thi xã, cố sức lấp liếm lại mấy lời trà dư tửu hậu đã nói trước đó. Nghe nói những tiểu thư nhà quan mà nàng từng cực khổ kết giao, giờ nhìn rõ bộ mặt “trà xanh” của nàng, chẳng ai còn muốn qua lại nữa.

Tóm lại, mỗi ngày được nhìn bọn họ tự mình “vả mặt”, Mục Uyển thấy lòng khoan khoái vô cùng.

Bất quá, nàng cũng không định làm khó họ quá lâu. Lời đồn vốn là thứ, người thông minh tự khắc sẽ hiểu rõ đúng sai, còn kẻ đã muốn tin tưởng thì căn bản không để ý chân tướng. Thế nên, muốn làm sáng tỏ mọi chuyện là không có khả năng.

Mục Uyển vốn dĩ cũng chỉ muốn mượn một đề tài hấp dẫn hơn để đè xuống chuyện của mình mà thôi. Dù sao thì, thiên hạ thích nhất vẫn là xem náo nhiệt. So với một nữ nhi thương hộ chẳng có bao nhiêu địa vị như nàng, thì Lý Diệc Thần, vị Thám Hoa lang si mê điên cuồng vì muội muội của vị hôn thê, chẳng phải là một câu chuyện mang theo hương vị cấm kỵ, mới lạ, càng đáng để người ta bàn tán hơn sao?

Sau khi xác định rằng mẫu tử Lý thị và mẫu nữ Thẩm thị mỗi người đều đã tham dự ít nhất ba buổi yến tiệc, Mục Uyển dứt khoát cùng Lý gia lui hôn.

Nước cờ ấy của nàng khiến không ít người trở tay không kịp. Dù sao thì hầu như ai cũng nghĩ điều kiện mà Mục Uyển đưa ra chỉ là để gây khó dễ, khiến Lý gia lâm vào thế khó xử, chứ thực ra không có ý định từ hôn. Ngay cả Lý Diệc Thần cũng đã chuẩn bị sẵn, đợi sau vài lần ra mặt “làm sáng tỏ” sẽ dùng chút thủ đoạn tô vẽ Mục Uyển biển hiện giả dối sau khi khôi phục danh dự. Nào ngờ, đối phương lại ra chiêu bất ngờ.

Mọi người đều hết sức kinh ngạc, cũng hiểu ra ý của Mục Uyển, nàng chỉ muốn một thái độ, chỉ cần đừng tùy tiện bôi nhọ nàng là được. Lý gia nếu chướng mắt nàng, nàng sẽ không ép buộc.

Chuyện này vừa lan ra, so với mấy trò khôi hài của Lý tam phu nhân trước đó thì có tác dụng “rửa sạch” còn mạnh hơn. Ngay cả những người vốn chê Mục Uyển không học vấn, không nghề nghiệp, không xứng với Lý Diệc Thần, giờ cũng phải thừa nhận lần này cách làm của Mục Uyển rộng lượng, thẳng thắn và khí phách hơn Lý gia nhiều.

Lý lão phu nhân nhìn Lý Diệc Thần mang theo thư từ hôn trở về, chỉ khẽ thở dài một tiếng, giọng đầy thất vọng:

“Gặp chuyện không sợ, hiểu biết rộng rãi, đáng tiếc … ngươi không có cái phúc kia.”

Lần này Lý Diệc Thần không nói gì. Sau khi gặp Mục Uyển hai lần, hắn cũng mơ hồ nhận ra đối phương hoàn toàn không giống với những gì lời đồn thổi. Có lẽ… hắn đã bỏ lỡ điều gì đó.

Nhưng vừa nghĩ đến khoảng thời gian gần đây Mục Nhu bị người ta chỉ trích, chịu đủ uỷ khuất, chẳng mấy chốc, ý nghĩ vừa mới ngoi lên kia liền bị hắn ném ra sau đầu.

Đúng vậy, người hắn thích là Mục Nhu. Vì nàng, hắn phải đem chuyện này có được kết quả.

Ngược lại, Lý tam phu nhân thì hoan thiên hỉ địa, cuối cùng cũng thoát khỏi nha đầu Mục Uyển thô bỉ, vô lý kia. Bà ta hớn hở tính toán làm sao đem Mục Nhu tri thư đạt lý nhanh chóng cưới vào cửa.

Lý lão phu nhân đã hoàn toàn thất vọng buồn lòng với tam phòng, chẳng buồn nói thêm điều gì. Chỉ bảo:

“Thôi, đi đi. Về sau chuyện hôn sự của các ngươi, hai mẫu tử tự mình quyết định, không cần báo lại với ta nữa. Chỉ cần các ngươi cảm thấy vui là được.”

Sắc mặt Lý Diệc Thần khẽ thay đổi, vừa định mở miệng nói gì đó thì Lý tam phu nhân đã hớn hở lên tiếng trước:

“Đa tạ mẫu thân!”

Lời của hắn bị nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ có thể cau mày liếc nhìn mẫu thân một cái.

Lý lão phu nhân thấy vậy chỉ khẽ bưng trà cười trào phúng.

Dĩ nhiên, muốn nói vui mừng nhất phải kể đến Thẩm thị và Mục Nhu.

Thế nhưng, trong khoảng thời gian này, hai mẹ con họ tự vả mặt không biết bao nhiêu lần, còn rơi xuống danh tiếng “kế mẫu độc ác” và “hồ ly tinh cướp hôn”. Vì muốn cứu vãn hình tượng, họ đành phải giả bộ như bị oan ức uỷ khuất. Thành ra, chuyện Mục Uyển từ hôn vốn là việc đáng mừng, đến lượt họ lại không được cao hứng, còn phải tỏ vẻ tức giận thương tâm.

Mục Nhu thậm chí từ chối cả lời mời của Lý Diệc Thần.

Có lẽ là do bị kìm nén quá lâu, lại thêm trước đó để Mục Uyển nhìn mình bị chế cười nên muốn gỡ gạc lại, nhịn không được chạy đến trước mặt Mục Uyển, muốn khoe khoang một chút.

Khi đó, Mục Uyển đang ở trong viện, vừa xem rõ hồ sơ mà chưởng quầy Phong Các mang tới. Sau lần tình cờ gặp Tạ Hành trước đây, nàng đã mơ hồ nhận ra kinh thành trong những năm gần đây e rằng sẽ chẳng được yên ổn.

Thực ra, những cuộc đấu đá trong triều đình bình thường chẳng mấy ảnh hưởng đến dân thường, nhưng với giới thương nhân thì lại là chuyện khác, đặc biệt là những nhà giàu có. Bởi mọi việc trong triều đều cần đến tiền, mà thương nhân chính là “ngân khố” của các quan lớn. Đến lúc đó được ai coi trọng đều khó lòng mà cự tuyệt.

Mục Uyển không muốn dính dáng vào những vòng xoáy ấy, nên đã âm thầm sửa lại kế hoạch. Từ việc chọn đối tượng thành hôn là quan viên trong kinh thành, đổi thành quan lại địa phương. Làm vậy không chỉ tránh xa được vị “sát thần” Tạ Hành, mà còn có thể tránh khỏi cơn biến động chính trị sắp tới.

Chỉ cần có tiền, ở một địa phương tự mình phong thổ làm Hoàng hậu cũng là lựa chọn không tồi.

Ngay khi nàng còn đang xem xét danh sách, Thẩm thị đã dẫn theo Mục Nhu bước vào Ngô Đồng viện.

Thẩm thị vẫn giữ nguyên vẻ mặt dịu dàng, hiền hòa thường thấy. Nàng đưa một xấp giấy cho Mục Uyển, giọng nói nhẹ nhàng đầy khách khí:

“Đây là một ít đối tượng kết hôn thích hợp gần đây ta chọn lựa, đại cô nương xem qua một chút đi.”

Mục Uyển chỉ liếc sơ qua, đã thấy nội dung trên giấy gần như giống hệt bản tư liệu mình đang có trong tay. Chỉ là ngoài họ tên, gia thế, nghề nghiệp, công danh, tuổi tác thì những chi tiết mấu chốt liên quan đến bối cảnh gia đình lại chẳng có gì cụ thể. Dẫu vậy, nhìn qua cũng thấy toàn là những mối tốt, có nhà thương gia giàu có môn đăng hộ đối với Mục gia, còn có cử nhân trẻ tuổi tiền đồ rộng mở, thậm chí còn có cả quan viên ngũ phẩm.

Thẩm thị mỉm cười giải thích, “Ta biết những người này so với Lý gia thì vẫn có chút thiệt thòi cho đại cô nương. Nhưng chuyện từ hôn lần này ảnh hưởng không nhỏ, tuy là lỗi ở Lý gia, nhưng việc đại cô nương tự mình ra mặt giải quyết chuyện này, trong mắt những nhà quyền quý lại thành ra thất lễ. Ngươi không biết đâu, thiên kim dòng dõi thư hương tuyệt đối không thể…”

“Cái này phụ thân đã xem qua chưa?” Mục Uyển ngắt luôn cảm giác ưu việt về dòng dõi thư hương của nàng: “Là phụ thân bảo phu nhân xắp xếp sao?”

Thẩm thị khẽ nghẹn, từ khi Lý gia nháo đòi từ hôn, Mục Hưng Đức liền không ghé qua viện của nàng. Ngoài việc bảo nàng cấp cho Mục Uyển ba ngàn lượng làm tiêu dùng hàng tháng, một câu cũng không nói thêm.

Mục Nhu đi theo Thẩm thị phía sau bỗng cất lời: “Hay là đại tỷ tỷ vẫn tiến cung đi?”

Mục Uyển nhướng mày.

Mục Nhu khoác lên mình một bộ dạng thanh nhã dịu dàng, nhưng giọng nói khó giấu được sự trào phúng:

“Nhìn tình hình hiện tại mà xem, có lẽ đại tỷ khó mà tìm được một nhà dòng dõi cao hơn so với Trung Dũng Bá phủ. Nếu đại tỷ vẫn cảm thấy không cam lòng, sao không tiến cung? Với năng lực của đại tỷ, chắc chắn tiền đồ không tệ.”

Chiêu khích tướng đều đã dùng tới. Mục Uyển hoài nghi kiếp trước mình đã làm gì thật sự có lỗi với Mục Nhu, khiến nàng một hai bức mình tiến cung mới cam tâm.

Đáng tiếc cho nàng vụ việc Ngô quốc cữu nơi đó đã thất bại. Hiện giờ, dưới vô số ánh mắt dõi theo, ngay cả chi chủ Mục Hưng Đức cũng chẳng đồng ý. Mục Nhu muốn mạnh mẽ đưa nàng tiến cung là không có khả năng.

Dù vậy, để phòng ngừa vạn nhất, Mục Uyển vẫn quyết định tìm vài việc cho nàng làm.

“Ta không hề thấy không cam lòng. Tề đại phi ngẫu, huống hồ, ta theo đuổi cũng đâu phải là quyền thế.” Mục Uyển nhìn Mục Nhu, mỉm cười đầy ý tứ:

“Ta theo đuổi chỉ là, quyền thế hơn ngươi mà thôi.”

Sắc mặt Thẩm thị lập tức biến đổi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt:

“Đại cô nương, chẳng lẽ ngươi còn tưởng mình có thể tìm được người có dòng dõi so với Trung Dũng Bá phủ còn cao hơn sao?”

Mục Nhu thật ra trầm ổn hơn, đại thể cho là mình đã chiến thắng, không cần thiết phải tranh luận với bại tướng thủ hạ, chỉ rộng lượng mỉm cười:

“Vậy, chúc đại tỷ tỷ được như ý.”

Mục Uyển cũng cười, “Ta thấy chuyện này cũng không khó. Rốt cuộc, thanh danh của phu nhân và nhị muội muội so với ta còn kém chút. Ta trì hoãn hôn sự vì từ hôn, còn nhị muội muội là vì mơ tưởng vị hôn phu của người khác, cho nên Lý gia…”

Nàng nhìn hai người, khóe miệng ác liệt nhếch lên:

“Các ngươi vì cái gì cảm thấy nếu ta lui hôn thì hôn sự của Lý gia sẽ thuộc về các ngươi?”

“Không đúng, nếu Lý gia hôn sự không thành, nhị muội muội cõng thêm tiếng xấu hồ ly tinh, những gia đình đó e rằng cũng không xứng với. Phu nhân còn rảnh tâm quản ta, vậy trước cứ lo cho nhị muội đi đã.”

“Ngươi!” Thẩm thị tái mặt, bị Mục Uyển nói đến mức tâm thần rối loạn. Quả thật, đối với Lý gia mà nói, bỏ qua mặt mũi thì chung quy càng muốn tìm tới lợi ích thực tế. Nếu so sánh gia thế Mục Nhu với những quý nữ trong kinh thì khác nhau một trời một vực.

Bỗng Mục Nhu đột nhiên mở miệng: “Đại tỷ tỷ, có phải tỷ chưa từng thích ai? Cũng chưa từng được ai thích?”

Vẻ mặt nàng đầy thương cảm, nói tiếp: “Mới cảm thấy hôn nhân phải gắn chặt với lợi ích.”

Mục Uyển kinh ngạc, sống lại một đời, thế mà Mục Nhu lại nghĩ hôn nhân có thể dựa trên tình yêu thật sao?

“Không dựa vào lợi ích, thì dựa vào cái gì? Cha cùng nương ta khi ở bên nhau còn lưỡng tình tương duyệt đó, cuối cùng chẳng phải vẫn đưa phu nhân về sao? Hắn tự nguyện hòa li cũng muốn cưới phu nhân, chắc là tình yêu đi? Kết quả hậu viện, một người thiếp rồi một cái di nương tiến vào.”

Mục Uyển hỏi Thẩm thị, “Vậy mấy di nương đó thì sao? Là để chứng minh cha ta yêu phu nhân sao?”

Thẩm thị:…

Hai người mặt căng như dây, rõ ràng không còn tâm tư dây dưa với Mục Uyển, nghẹn cả một bụng tức bỏ đi.

Không lâu sau đó, Mục Nhu lén lút có chút hành động nhỏ, khiến Mục Uyển không nhịn được mà cười:

“Xem ra nàng với chuyện tình yêu của chính mình cũng chẳng tự tin lắm nhỉ.”

Vân Linh bĩu môi: “Nàng ta mà không nhìn đến lợi ích sao? Nếu không vì lợi ích, sao còn cố ý nhắm trúng Lý “mù”? Còn không phải vì hắn là người có thân phận, địa vị cao nhất mà chúng ta nhận thức.”

Rồi nàng hừ nhẹ:

“Khó lắm mới được cô nương cho nàng ý kiến hay, tiếc là nàng thiếu kiên nhẫn. Giờ lại đuổi theo người ta trước, dù thật đính hôn cũng bị người ta xem thường.”

Để Mục Nhu cự tuyệt Lý Diệc Thần là chủ ý nàng nói Mục Hưng Đức nghe, nhưng đồng thời Mục Uyển cũng muốn biết nàng ta sống lại một đời thì thủ đoạn có thể như nào.

Hiện tại nhìn lại, trừ bỏ tàn nhẫn, độc đoán bên ngoài, tâm tính của vị nhị muội muội này thật ra cũng chẳng có nhiều tiến bộ.

Nhưng mặc kệ thế nào, có việc để làm, hai người sẽ không rảnh tới làm phiền nàng, cuộc sống thanh tĩnh hơn không ít. Vân Linh thực ra vẫn tò mò:

“Không biết lần này nhị cô nương định dùng chiêu gì đây?”

Mục Uyển cũng hơi hứng thú, Mục Nhu sẽ làm thế nào để nhanh chóng bắt được Lý Diệc Thần chứ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc