Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mục Uyển đẩy mành, cười ngâm ngâm nói:
"Đang bàn chuyện hồi môn của nhị muội muội sao?"
Cả phòng lập tức im bặt. Thẩm thị phản ứng đầu tiên, vội vàng đón tiếp:
"Đại cô nương đến sao? Mau ngồi đi."
Mục Uyển nhìn Mục Nhu dựa trên mép giường, mỉm cười nói:
"Nghe cha và phu nhân nói về hồi môn của nhị muội muội, vậy có muốn thử lấy vài món tốt từ phía Bắc gửi tới không? Dù sao muốn vào Trung Dũng Bá phủ, vẫn phải có chút đồ vật giữ thể diện. Thuận Phong tiêu cục nhà ta vận chuyển cũng khá nhanh."
Mục Hưng Đức nháy mắt cảm thấy răng đau. Ngày ấy, khi Mục Uyển gặp hắn lộ ra răng nanh của nàng, liền không còn che giấu năng lực thực sự. Nàng thậm chí còn trực tiếp nói cho hắn cơ chế vận hành hiện có của Thuận Phong tiêu cục.
Mục Hưng Đức xem qua, lập tức từ bỏ ý định duỗi tay tính toán vào tiêu cục. Không phải ông không muốn, mà vì theo cách thức Mục Uyển điều chỉnh quá trình hoạt động, ông phải đồng thời thu mua hơn hai mươi quản sự mới có thể đạt được mục đích. Cho dù có đồng thời thu mua, chỉ cần Mục Uyển thay một trong số họ, mọi nỗ lực của hắn coi như kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Nói tóm lại, muốn thu phục Thuận Phong tiêu cục mà không có sự đồng ý của Mục Uyển, tuyệt đối là không thể.
Cùng lúc đó ông nhìn thấy khế ước mới được đưa ra, phí tổn cung ứng hàng hoá khác chỉnh lại một chút so với cùng thời Hứa Khuynh Lam. Tính toán lại, việc này có lời hơn so với việc đi thu phục tiêu cục, Mục Hưng Đức bắt đầu động tâm.
Ông khi ấy mới ý thức được, thiên phú và khả năng kinh thương của Mục Uyển chắc chắn còn vượt xa cả Hứa Khuynh Lam và hắn. Nhớ lại việc khế nhà của Tàng Trân lâu, đơn giản vì Thẩm thị chậm trễ, hắn không chỉ mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể xác suốt gần một tuần, còn tổn thất gần hai vạn lượng bạc, Mục Hưng Đức theo phản xạ điều kiện mà thấy đau đến tận thịt.
Giờ nghe được lời như vậy, Mục Hưng Đức liền nói: “Cũng được, lát nữa cha sẽ sai người đưa cho Triệu chưởng quầy một phong thư, bảo hắn lấy ít da lông và vài loại đá quý tốt lại đây. Tất cả đều phân ra hai phần, con và nhị muội muội mỗi người một phần.”
Thẩm thị lặng lẽ nhíu mày, nhìn nha hoàn của Lý phủ đứng bên cạnh, không hề sợ hãi mà lên tiếng: “Da và đá quý thì tốt thật, nhưng còn thôn trang suối nước nóng…”
Mục Hưng Đức nhìn bà, nhàn nhạt nói: “Bà nếu có thể đặt mua thì cứ mua một cái, dùng nhiều bạc cũng không sao.”
Rồi lại trấn an Mục Uyển: “Đến lúc đó, hồi môn của Nhu nhi dù nhiều hay ít bạc, cha cũng sẽ cho con tương tự. Hai nữ nhi tất nhiên phải như nhau, cha sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia.”
Thẩm thị sắc mặt thoáng biến đổi. Bà không ngờ, sau khi gả tới Trung Dũng Bá phủ, Mục Hưng Đức vẫn thiên vị Mục Uyển đến vậy, không chỉ không cho thôn trang suối nước nóng mà còn muốn hồi môn của Nhu Nhi và Mục Uyển phải giống hệt nhau.
Nhu nhi tương lai chính là con dâu Trung Dũng Bá phủ, còn Mục Uyển thì thanh danh đã hỏng, lấy ai được? Dựa vào cái gì mà cho hồi môn giống nhau chứ?
Không đúng, của nàng ta còn nhiều hơn thế nữa. Trước Hứa Khuynh Lam còn để lại cho Mục Uyển không ít gia sản, nếu giờ Mục Hưng Đức lại cấp cho Nhu Nhi hồi môn giống hệt Mục Uyển, tổng thể giá trị hồi môn của Mục Uyển so với Nhu nhi càng nhiều hơn nữa!
Thẩm thị càng nghĩ càng thấy không cam lòng, đang muốn nói gì đó để ngăn cản, liền nghe Mục Nhu dịu dàng cười nói,
“Nên như vậy ạ. Lần trước, đại tỷ nói muốn tìm người so với Lục Lang, dòng dõi càng có quyền thế hơn, như vậy thì mới có mặt mũi phải không?”
Thẩm thị cũng nhớ tới trước đó Mục Uyển nói lung tung, rằng Nhu nhi chưa chắc gả được cho Lý Diệc Thần, còn bản thân nhất định phải gả cho một phu quân quyền thế hơn Nhu nhi. Ngay lập tức, nàng lập tức có chủ ý, bày ra vẻ hiền lương nói với Mục Hưng Đức:
“Thật ra không cần hồi môn giống nhau như đúc. Hồi môn là điểm dừng chân cơ bản của cô nương ở nhà chồng, cũng là thể diện của Mục phủ. Nếu đại cô nương tìm được dòng dõi cao hơn Trung Dũng Bá phủ, thì hồi môn của nàng cũng nên hậu hơn một chút so với Nhu Nhi mới đúng.”
Thế gian cũng thế! Nữ nhi gia nhà ai đều là xem dòng dõi môn đệ cao, của hồi môn có giá trị mới nhiều!
Nói đến đây, bà phảng phất nghĩ tới điều gì đó, hỏi: “Đại cô nương nói không phải là Trấn Bắc hầu đó chứ?”
Vẻ mặt bà rạng rỡ, tiếp tục: “Ta đã nói mà, lần trước Trấn Bắc hầu đứng ra chống lưng, rõ ràng là đối xử với ngươi không bình thường.”
“Nếu thật là Trấn Bắc hầu, hồi môn của đại cô nương, dù gấp đôi Nhu Nhi, cũng không quá đáng.”
Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng “phụt” cười, hóa ra là nha hoàn nhà Lý gia.
Mục Uyển vẻ mặt không tán đồng, nhìn Thẩm thị nói:
“Ngài xem, lời này nói ra, ngay cả hạ nhân nhà Lý cũng đều chê cười ngài.”
Nha hoàn Lý gia lộ vẻ sợ hãi, nhưng Mục Uyển không đợi nàng mở miệng, tiếp tục:
“Phu nhân xuất thân thư hương, chắc chắn hiểu đạo lý môn đăng hộ đối. Trừ khi ta cũng học theo giống nhị muội, trước công chúng bị Trấn Bắc hầu xem được chỗ nổi bật, nếu không thì sao có thể gả cho Trấn Bắc hầu?”
Thẩm thị: ……… Cái gì mà “xem chỗ nổi bật” chứ!
Mục Uyển nhìn sang Mục Nhu đồng dạng biến mất tươi cười, nói:
“Nhị muội, muội thấy đúng chứ?”
Nha hoàn nhà Lý vội vàng đoái công chuộc tội:
“Chuyện kia là ngoài ý muốn, chủ yếu vẫn là thiếu gia nhà ta để tâm tới nhị cô nương, nên lúc đó mới là người đầu tiền chạy tới.”
Mục Uyển gật đầu:
“Đúng vậy. Lý Lục Lang là người chỉ vì tình ái mà không quan tâm tính tình. Nhưng Trấn Bắc hầu là người chính trực, ổn trọng, nên việc chống lưng cho ta, có lẽ chỉ là vì đơn thuần không quen nhìn người ta bị hãm hại.”
“Nếu hắn thật sự muốn cưới ai, ta tin chắc sẽ quang minh chính đại cầu thú, tất nhiên sẽ không làm chuyện rối loạn ngoài ý muốn, khiến vị hôn thê phải chịu lời chỉ trích.”
Nàng nhìn về phía nha hoàn Lý gia, hỏi:
“Ngươi nói đúng chứ?”
Nha hoàn Lý gia: …..
Vừa nãy chẳng phải là đang chế nhạo Mục Uyển tự cho mình là đúng sao? Như thế nào giờ lại thành câu mắng thiếu gia nhà nàng cùng nhị cô nương vậy.
Mục Hưng Đức nhìn nha hoàn cứng ngắc đứng bên cạnh, cùng Thẩm thị và Mục Nhu không thốt nên một lời, trong lòng thở dài, các ngươi đang tốt tự dưng lại chọc nàng làm cái gì.
Bất quá, dù sao cũng là người của Trung Dũng Bá phủ, Mục Hưng Đức không muốn khiến mẫu nữ Mục Nhu quá khó xử. Ông đang chuẩn bị nói gì đó để hòa giải, thì quản gia vội vàng thở hổn hển chạy vào:
“Lão gia, Phu nhân, đại cô nương, nhị cô nương, mau! Người từ trong cung tới……”
“Cái gì?!”
Mọi người không hẹn mà cùng đứng lên. Mục Hưng Đức bước nhanh về phía cửa,
“Sao lại thế này?”
Tài thúc vừa thấp thỏm vừa vui mừng, “Người từ trong cung tới, nói là tứ hôn!”
Thẩm thị lập tức vui vẻ, “Tất nhiên là Lục Lang rồi!”
Nàng quay đầu nhìn Mục Nhu, “Lục Lang làm việc ở ngự tiền, chắc chắn là hắn cầu Hoàng thượng, thể diện phải bao lớn chứ.”
Rồi liếc Mục Uyển một cái, ý bảo, “Sau này xem ai còn dám loạn khua môi múa mép nữa!”
Mục Nhu cũng không khỏi lộ nụ cười, vội vàng chỉnh sửa lại váy áo một chút, rồi hướng về Mục Uyển làm một cái tư thế thỉnh, ra vẻ rụt rè nói: “Đại tỷ, ngài trước.”
Mục Hưng Đức đã sớm hưng phấn chạy đi trước, Thẩm thị một tay giữ chặt Mục Nhu,
“Ai nha, biết con khiêm nhường, nhưng đây là thánh chỉ cho con, sao lại để đại cô nương đi trước thế này? Không thể để người trong cung cho rằng đại tỷ con không hiểu chuyện.”
Dứt lời, liền túm Mục Nhu vội vàng đi ra phía trước viện.
Vân Linh khó chịu, lẩm bẩm với Mục Uyển,
“Sao lại thế này? Trong cung tứ hôn cũng tùy tiện như vậy sao?”
Mục Uyển cũng cảm thấy kỳ quái. Lý Diệc Thần chỉ là cháu trai Trung Dũng Bá phủ, lại không phải trọng thần triều đình, mấu chốt hơn nữa là hôn sự của hai người còn không được tính là minh bạch, trong cung tránh còn không kịp, sao lại chống lưng cho hắn?
Tuy nhiên, vị đương kim Hoàng đế cùng Thái hậu làm mấy chuyện hoang đường cũng không phải một hai lần, Mục Uyển cũng không nghĩ nhiều, chỉ dặn dò một câu:
“Đừng nói chuyện lung tung.”
Vân Linh bĩu môi, hỏi:
“Vậy chúng ta có đi không?”
“Đương nhiên là đi,” Mục Uyển nói, “Nhà nào nhận thánh chỉ chẳng phải cả nhà xuất động.” Triều đình hiện giờ tuy hoang đường, nhưng cũng không phải để nàng là một nữ thương hộ có thể xem thường.
Đến tiền viện, Mục Hưng Đức đã hưng phấn quỳ gối, chuẩn bị sẵn sàng cầm thánh chỉ của công công trước mặt. Thẩm thị cũng phấn khởi dẫn Mục Nhu đi theo, hậu viện mấy thứ tử, thứ nữ cũng được thông báo gọi tới. Mục Uyển tính toán lặng lẽ quỳ gối ở phía sau, Thẩm thị lại vẫy tay với phía nàng,
“Đại cô nương, ngươi chính là đại cô nương con vợ cả, lại đây chỗ này.”
Chính là đứng phía sau vị trí Mục Nhu.
Bình thường mà nói, khi nhận thánh chỉ, nếu Mục Nhu nhận thánh chỉ, Mục Uyển vốn cũng nên quỳ sau nàng, nhưng Thẩm thị rõ ràng mang theo thái độ khiêu khích, khiến người khác khó chịu.
Mục Uyển không tính toán cãi lý với bà, nàng nghĩ vị công công trong cung kia hoàn toàn có thể áp chế được bà ta? Thực ra, Mục Uyển chỉ muốn xem, Thẩm thị có gan làm chuyện này trước mặt công công hay không. Việc hỗn tạp ấy liên quan đến Mục Nhu, chứ không phải chuyện của nàng.
Nhưng Mục Uyển còn chưa kịp quỳ xuống thì liền thấy công công kia nhìn nàng với vẻ hòa nhã, nói,
“Vị này chính là Mục đại cô nương sao?”
Mọi người đều sửng sốt một chút. Mục Uyển tuy không hiểu tại sao lại như vậy, nhưng vẫn thoải mái, hào phóng phúc lễ, “Hồi công công, đúng là dân nữ.”
Công công cười nói: “Quỳ xa thế làm gì, lát nữa sao tiếp thánh chỉ được?”
Mọi người đều sửng sốt. Thẩm thị bật thốt: “Không phải là cấp thánh chỉ cho nhị cô nương sao?”
Công công liếc nàng một cái, “Mục gia nhị cô nương chẳng phải đã đính hôn vì ngoài ý muốn sao? Còn nói tứ hôn gì chứ?”
Ngữ khí đầy khinh miệt, phảng phất hàm ý: Chuyện dơ bẩn lén lút trao nhận này mà cũng xứng tứ hôn sao?
Thẩm thị và Mục Nhu nháy mắt, sắc mặt thay đổi.
Mục Hưng Đức cũng không rảnh lo quản các nàng, một tay vẫy gọi Mục Uyển tiến lên, một tay đưa công công một túi tiền lớn:
“Cái này là… tứ hôn…”
Công công nhận túi tiền, cười tủm tỉm nói: “Dĩ nhiên là ban cho đại cô nương, yên tâm đi, chuyện này rất tốt.”
“Mục đại cô nương, lại đây tiếp thánh chỉ đi.”
Đừng nói tới người khác, ngay cả Mục Uyển bản thân cũng có chút ngốc. Nàng là nữ tử thương hộ vừa mới bị từ hôn, làm sao có thể nhấc được quan hệ với trong cung chứ? Muốn tứ hôn cho ai?
Gần đây nàng đắc tội duy nhất chỉ có Ngô quốc cữu. Không, không, Ngô quốc cữu có chính thê, nếu là tiểu thiếp thì cơ bản không cần thánh chỉ. Nhưng Ngô thái hậu quyền lực to lớn, hành sự tùy ý, cũng chưa chắc là không có khả năng làm loại chuyện này…
Mục Uyển ở giữa một đống huệ chất lan tâm, hiền lương thục đức của công công nói, đã nghĩ làm như thế nào để xử chết Ngô quốc cữu, cuối cùng lại nghe được thanh âm sắc nhọn vang lên:
“……Đặc tứ hôn với Trấn Bắc hầu Tạ Hành, ba tháng sau sẽ thành hôn……”
Cả người Mục Uyển lông mao dựng đứng hết lên, tứ hôn cái gì mà như trò đùa vậy!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)