Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Bắt Gả Cho Quyền Thần Đoản Mệnh Chương 12: Hầu Phủ Vừa Khéo Cần Một Vị Chủ Mẫu

Cài Đặt

Chương 12: Hầu Phủ Vừa Khéo Cần Một Vị Chủ Mẫu

Trò hề trước cổng Mục phủ chẳng mấy chốc đã trở thành đề tài bàn tán rôm rả trong các buổi trà dư tửu hậu ở kinh thành.

Tại thư phòng của Trấn Bắc Hầu phủ, Tiểu Lục đứng bên bẩm báo sự việc phát sinh ở cổng lớn Mục gia: “Vị đại cô nương nhà họ Mục đó thật chẳng phải người dễ chọc. Ai đụng vào nàng, cuối cùng cũng đều phải tự mình dọn dẹp hậu quả.”

Tạ Hành ngồi sau án thư, chăm chú quan sát mũi tụ tiễn trong tay: “Nhiều ngày qua, nàng đi những nơi nào?”

Tiểu Lục đáp: “Vẫn chưa từng bước chân ra khỏi phủ, chắc là vẫn còn sợ hãi chuyện hôm đó. Thuộc hạ nghĩ, e rằng nàng vẫn chưa biết chuyện về mẫu thân mình, nếu không thì đã chẳng lấy ra Ngưu Mã lệnh trong tình huống như thế.”

Thực ra, Ngưu Mã lệnh vốn chẳng phải là phần thưởng gì, mà chính là lệnh bài của Ẩn Vệ đội trưởng. Ẩn vệ đội trong quân Bắc Cương chuyên chấp hành những nhiệm cụ cơ mật, chỉ nghe lệnh duy nhất một người là Trấn Quốc Công.

Ngay cả Tạ Hành cũng chỉ biết rằng tồn tại một đội vệ sĩ bí mật như thế, căn bản không hề biết đội trưởng của Ẩn Vệ lại là một nữ thương nhân.

Ba năm trước, Trấn Quốc Công tử trận nơi sa trường, Hứa nương tử cũng không sai biệt qua đời vào lúc đó.

Nếu Mục Uyển thật sự biết được điều gì, hẳn nàng đã chủ động liên hệ với Tạ Hành, hoặc điều tra nguyên nhân cái chết của Hứa nương tử,

chứ không phải đợi đến khi bị dồn vào đường cùng, vì muốn giữ mạng mà buộc phải lấy Ngưu Mã lệnh ra.

Tiểu Lục suy đoán:

“Có lẽ nàng tình cờ nhặt được Ngưu Mã lệnh, rồi Hứa nương tử thuận miệng nói dối rằng đó là vật được Quốc Công gia ban cho.

Sau khi Hứa nương tử qua đời, nàng giữ lại như một món di vật.”

Tạ Hành không lên tiếng, chỉ cúi đầu chăm chú quan sát cây tụ tiễn trong tay.

Tiểu Lục lại hỏi: “Đây thật sự là vũ khí do Thanh Hoa tán nhân chế tạo sao?”

Tạ Hành thuận tay đẩy về phía hắn chiếc bình sứ trên bàn, nói: “Còn có cả dược liệu của Hạnh Lâm Cốc.”

Tiểu Lục không khỏi líu lưỡi: “Quả thật tài đại khí thô.”

Hai thứ này đều chẳng dễ mà có được. Từ sau khi lão Quốc Công qua đời, con đường cung ứng cũng đã bị cắt đứt, ngay cả trong tay bọn họ cũng chẳng còn bao nhiêu.”

Tạ Hành nói: “Giữa lúc chạy trốn vẫn chuẩn bị đầy đủ như vậy, hơn nữa còn có thể thoát khỏi vòng vây truy bắt của hộ vệ Ngô gia để tiến vào núi sâu…”

Tiểu Lục nghe vậy cũng cảm thấy có điều đáng ngờ, nói:

“Chuyện này quả thật không giống việc mà một tiểu thư khuê các bình thường có thể làm được. Giờ nghĩ lại, chuyện Ngô Quốc Cữu bị ong chích hôm ấy, e rằng cũng chẳng phải là ngẫu nhiên. Nếu hôm đó không tình cờ gặp chúng ta, với cái đầu sưng vù như đầu heo của hắn, trong một thời gian ngắn hẳn cũng chẳng thể đi gây phiền phức cho nàng được.”

“Ngài là hoài nghi thân phận của nàng?”

Đang nói, bên ngoài có người đưa tin, “Hầu gia, Tạ Thiên đã trở lại.”

Tiểu Lục nói, “Tới vừa lúc.”

Tạ Thiên bước vào, quả nhiên mang theo báo cáo điều tra về Mục Uyển từ phía Thượng Liễu.

Tạ Hành mở hồ sơ ra xem, càng xem nét mặt càng trở nên vi diệu.

Tạ Thiên nói: “Thuộc hạ đã hỏi thăm kỹ những người xung quanh Hứa trạch, phía thành Đông.

Vị Mục cô nương này từ nhỏ đã đặc biệt ham vui, thích hưởng lạc, bày trò ăn chơi ùn ùn không dứt. Mấy chuyện như leo núi, chèo thuyền, xuống nước đều không hiếm. Nghe nói mỗi lần ra ngoài du ngoạn, đồ đạc của nàng đều chuẩn bị cực kỳ chu đáo, chơi cũng vô cùng tận hứng.”

“Ngoài ra, ấn tượng sâu nhất của hàng xóm về nàng là rất tích mệnh. Mỗi lần ra ngoài, trên người đều mang theo vũ khí phòng thân sắc bén. Nghe nói có lần đi lễ chùa, nàng còn giấu cả lưỡi dao trong đế giày, bảo là để phòng khi chẳng may gặp phải bọn buôn người.”

Tạ Hành nhìn vào phần ghi chép về quá trình trưởng thành của nàng, khẽ đọc:

“... Học hành thì lơ là, ham vui, nhưng lại đặc biệt say mê cơ quan và dược lý, nói rằng đó là bản lĩnh để bảo toàn mạng sống trong thời loạn.”

Tạ Thiên nói:

“Trước kia chúng ta không để ý nhiều đến Mục gia, nên trong thời gian ngắn có thể tra được cũng chỉ có chừng này. Nhưng nếu Hứa nương tử thật sự là đội trưởng ẩn vệ đội, thì di chiếu cùng vụ mất quân lương năm ấy có lẽ đều có liên quan đến nàng. Dù Hứa nương tử không tiết lộ gì với Mục đại cô nương, nhưng bên phía Mục cô nương chắc hẳn vẫn còn vài manh mối.”

Tiểu Lục hỏi:

“Vậy giờ tra thế nào? Trực tiếp mời người đến hỏi cho rõ, hay là tìm cách kết giao, từ từ dò hỏi?”

Tạ Thiên đáp:

“Ánh Hồng đã mất tích, trong cung hiện đang theo dõi sát sao hầu phủ. Bên đó xưa nay thà giết lầm chứ không bỏ sót, nếu tiếp xúc trực tiếp, e rằng sẽ kinh động đến cả ổ.”

Tiểu Lục nghe vậy không nhịn được cười lạnh:

“Đúng là chuyện trái lương tâm làm nhiều rồi, tham quan ô lại thì chẳng buồn động đến, còn thám tử với ám vệ thì lại nuôi từng đợt từng đợt.”

Nói thế nhưng hắn cũng biết Tạ Thiên nói có lý. Nếu bên kia phát hiện bọn họ đang theo dõi Mục Uyển, rất có thể sẽ ra tay trước để diệt khẩu. Dù sao, chuyện như thế này trước nay đâu phải chưa từng xảy ra.

Tạ Thiên nói:

“Hoặc là… đợi đến khi Mục đại cô nương gả đi nơi khác? Khi ấy trời cao hoàng đế xa, ta có thể lần theo bên nhà chồng mà điều tra. Dù hơi phiền toái, nhưng ít ra sẽ an toàn hơn.”

Nghe vậy, Tạ Hành khẽ ngẩng đầu khỏi tập hồ sơ.

Tiểu Lục giật mình, bật thốt:

“Ngươi định thật sự để người ta gả đi nơi khác sao? Lòng dạ ngươi cũng độc quá rồi đấy!”

Tạ Thiên nói:

“Ta nào có tư cách sắp đặt hôn sự cho nàng, tất cả đều là do chính nàng.”

Vừa nói, hắn vừa lấy từ trong ngực ra một phần tư liệu khác:

“Lần trước tình cờ gặp, nghe nàng nói muốn đến Thanh Phong Các, thuộc hạ bèn thuận tay tra thử. Kết quả phát hiện nàng đã nhờ chưởng quầy Thanh Phong Các dò hỏi tình hình của vài vị tri phủ, tri châu ngoài biên. Ban đầu thuộc hạ tưởng là để chọn mối cho Nhị cô nương Mục gia, nhưng lần này nghe nói nàng định từ hôn với Lý gia… xem ra là nàng đang tính chuyện gả xa.”

Tiểu Lục tò mò liếc qua danh sách, không khỏi tấm tắc:

“Cô nương này đúng là một lòng hướng về phú quý.”

Hắn bỗng nhớ ra điều gì, liền nheo mắt trêu chọc Tạ Hành:

“Thuộc hạ nhớ rõ nguyện vọng của nàng là được gả vào Trấn Bắc hầu phủ làm chủ mẫu kia mà. Trên danh sách này lại chẳng có tên ngài, xem ra lần trước bị ngài dọa cho sợ thật rồi?”

“Nói cách khác, nếu là nàng chủ động dây dưa lại gần, lại có sẵn danh nghĩa làm cớ, thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều.”

Tạ Hành khẽ xoay chuỗi Phật châu trong tay, ánh mắt trầm ngâm, không biết đang nghĩ điều gì.

Tiểu Lục thấy vậy giật mình hoảng sợ, vội nói:

“Hầu gia, ngài đừng nói là thật sự đang cân nhắc chuyện đó nhé! Thuộc hạ chỉ thuận miệng nói đùa thôi mà.”

Nhưng Tạ Hành cũng đã có quyết định: “Bảo người đang nhìn chằm chằm mấy nhà kia rút hết đi.”

Năm nay đã qua hết hiếu kỳ của Tạ Hành. Chuyện hôn sự của hắn, có vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm, mà sau mỗi đôi mắt ấy, đều là một thế lực phức tạp khó lường.

Đặc biệt là trong cung, khối “thịt mỡ to lớn” Trấn Bắc hầu phủ này, nếu Ngô Thái hậu có thể cắn vào trong miệng, ắt hẳn bà ta có thể an tâm kê gối mà ngủ yên.

Bởi vậy, vì sự yên ổn của hầu phủ, lại cũng vì việc giáo dưỡng tiểu hoàng tử sắp được đưa về, Tạ Hành âm thầm chuẩn bị mọi việc, chọn ra vài vị tiểu thư xuất thân tương đương, gia thế trong sạch, để lặng lẽ khảo sát phẩm hạnh.

Nhớ lại câu nói của Mục Uyển “Không cần hầu hạ phu quân, lại có thể cáo mượn oai hùm”, Tạ Thiên cau mày nói:

“Hầu gia, xin người hãy nghĩ lại cho kỹ! Muốn điều tra chuyện này, chúng ta còn có nhiều cách khác để ra tay.”

Tiểu Lục sắp khóc đến nơi, “Ngài hôm nay tâm tình không tốt, là đang hù doạ bọn thuộc hạ đúng không?”

Chọn một cô nương xuất thân bình thường đã đủ làm uỷ khuất Hầu gia bọn họ, vậy mà còn để Mục đại cô nương được nuôi thả mà lớn lên về làm chủ mẫu hầu phủ, chẳng khác nào trống đánh xuôi kèn thổi ngược!

“Ngài không phải xưa nay ghét nhất hạng người tham sống sợ chết, chỉ biết hưởng lạc, ăn chơi phóng túng sao?!” Mục đại cô nương chẳng phải trúng hết mấy điều đó à!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc