Chiếc xe nhanh chóng chạy đến Túc gia. Vừa xuống xe, Dư Phùng nhận một cuộc gọi. Khi hắn quay lại tìm Túc An thì người đã không thấy đâu nữa.
Dư Phùng bất lực cất điện thoại rồi đi vào trong.
Cha Túc nhìn thấy Dư Phùng thì vô cùng kinh ngạc. Trước đó vì muốn lấy lòng nên ông ta cũng gửi thiệp mời cho Dư Phùng, nhưng không ngờ hắn thật sự đến.
Ông ta nở nụ cười nịnh nọt bước lên chào hỏi: “Dư tổng, lâu rồi không gặp."
Dư Phùng chỉ liếc ông ta một cái nhàn nhạt, không thèm bắt lấy bàn tay đang đưa ra, cứ thế thờ ơ lướt qua bên cạnh ông ta.
Nụ cười trên môi cha Túc cứng đờ lại. Ông ta lúng túng rút tay về, trong lòng tức giận nhưng không dám thể hiện, dù sao Túc gia vẫn còn vài hợp đồng lớn muốn hợp tác với Dư thị.
Để tránh gây chú ý, Túc An cố ý vào sảnh tiệc trước Dư Phùng một bước. Bữa tiệc còn chưa chính thức bắt đầu, cậu đã lang thang khắp đại sảnh, tiện thể tìm chút đồ ăn lót dạ.
Cậu cầm một chiếc bánh kem nhỏ, ánh mắt lơ đãng. Đột nhiên Dư Phùng từ phía sau vỗ nhẹ lên vai cậu.
Túc An giật mình thót tim, chiếc bánh kem trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
“Anh làm tôi sợ chết khiếp.” Túc An như mèo bị xù lông, trừng mắt liếc người đàn ông một cái.
“Không muốn bị dính dáng đến tôi à?" Dư Phùng dùng hai ngón tay bóp nhẹ má cậu, khiến môi Túc An hơi chu lên.
Túc An gạt phắt bàn tay không đứng đắn kia ra, hung hăng cắn một miếng bánh kem trong tay, như thể coi nó là Dư Phùng.
Không hề hay biết, cảnh thân mật này đã lọt vào mắt Túc Khả Phàm - người đang đứng giữa đám đông. Ánh mắt cậu ta trong chớp mắt trở nên âm trầm.
Túc Khả Phàm cầm ly rượu tiến đến trước mặt Túc An, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Anh.”
Túc An nhấc mi mắt nhìn cậu ta, hờ hững đáp: “Ừ”
"Anh à... anh với Dư tổng là quan hệ gì vậy?” Túc Khả Phàm giả vờ tò mò hỏi.
“Nhà cậu đâu có ở ven biển, quản rộng thế làm gì?” Túc An bật cười nhìn cậu ta.
Các ngón tay cầm ly rượu của Túc Khả Phàm siết chặt lại, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Lâu như vậy không gặp, em cũng chỉ là quan tâm anh thôi."
Túc An không thèm để ý. Trong mắt Túc Khả Phàm lóe lên một tia âm độc, ly rượu trong tay nghiêng về phía Túc An.
Túc An loạng choạng lùi một bước, đồng thời ở chỗ khuất tầm nhìn, cậu đẩy ngược lại bàn tay đang cầm ly của Túc Khả Phàm.
Rượu trong ly lập tức hắt ngược trở lại. Bộ vest trắng của Túc Khả Phàm bị rượu vang đỏ thấm ướt một mảng lớn, trông vô cùng chật vật.
Túc An tỏ vẻ quan tâm nhìn sang Túc Khả Phàm: “Xin lỗi nhé, lúc này tôi đứng không vững, cậu không sao chứ?"
“Túc An!” Túc Khả Phàm nghiến răng nghiến lợi. Nhưng ngặt nỗi xung quanh có quá nhiều khách khứa đang nhìn, cậu ta không tiện trực tiếp xông lên nổi nóng với cậu.
Cha Túc lúc này cũng mặt mày sa sầm bước tới. Chưa kịp mở miệng, Túc An đã nhanh hơn một bước nói: “Cha, mau đưa em ấy đi thay đồ đi. Ở trường hợp thế này mà làm mất mặt thì không hay đâu."
Trong lòng Túc An cười thầm: Mau đi đi, không đi nữa là tôi sắp không nhịn được cười rồi đấy.
Mẹ của Túc Khả Phàm là Trương Lệ Kiều cũng hoảng hốt chạy tới: "Phàm Phàm, để mẹ đưa con lên thay quần áo.”
Cha Túc chỉ tay vào Túc An, lạnh giọng nói: “Đợi tiệc xong rồi tao sẽ dạy dỗ mày."
Túc An hoàn toàn phớt lờ lời ông ta, trong lòng nghĩ: Ai thèm đợi đến lúc tiệc kết thúc chứ.
Đồng Cửu ngạc nhiên: “Cậu quen tôi à?"
Việc Túc An gọi đúng tên anh ta không phải vì nhớ trong nguyên tác có nhân vật này, mà là vì người trước mặt thật sự quá nổi tiếng, biển quảng cáo ven đường đâu đâu cũng thấy hình ảnh và chữ ký của anh ta.
Túc An bất lực nói: “Anh không quên mình là minh tinh đỉnh lưu đấy chứ?"
Đồng Cửu lấy thân phận cậu út của Đồng gia, đi cùng anh trai đến dự tiệc.
Lúc này anh ta mới như sực nhớ ra điều gì, cười ngượng ngùng, đưa tay gãi đầu: “Suýt nữa thì quên mất."
Đồng Cửu hỏi: “Cậu tên gì?”
"Túc An."
"Túc... cậu cũng là người Túc gia sao!" Đồng Cửu đưa tay che miệng, lập tức im bặt, như thể vừa phát hiện ra bí mật động trời.
Túc An thản nhiên đáp: “Anh vừa nãy cũng thấy rồi đấy, tôi với bọn họ quan hệ không tốt. Không cần để tâm.”
Đồng Cửu như anh em chí cốt, vỗ vỗ vai Túc An: “Sau này ra ngoài cứ để tôi che chở cho cậu. Tôi thích kiểu người như cậu."
Bên cạnh vang lên một giọng nói lạnh lẽo không chút cảm xúc: “Thích cái gì?"
Đồng Cửu không để ý, thuận miệng trả lời: “Thích cậu ấy như ....V"
Dư Phùng nhìn chằm chằm anh ta, ánh mắt lạnh như băng.
Đồng Cửu: "... Xem như tôi không tồn tại đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
