Không biết từ lúc nào, Dư Phùng đã đi tới phía sau hai người. Túc An huých nhẹ hắn: “Anh đừng bắt nạt người ta."
Dư Phùng bắt lấy ngón tay đang duỗi ra của Túc An, siết chặt trong lòng bàn tay: “Cậu gặp ai lần đầu cũng như vậy sao?"
Trong mắt Dư Phùng lóe lên một tia không vui, giữa mày khẽ nhíu lại.
Túc An lập tức phủ nhận ba lần: "Không phải, không có, anh đừng nghĩ lung tung."
Đồng Cửu cố nhịn cơn tò mò muốn hóng chuyện, thấy hai người dường như đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của mình, định lặng lẽ chuồn trước.
Túc An kéo Đồng Cửu đang định chạy lại. Ở bữa tiệc này cậu cũng chán ngấy, khó lắm mới gặp được một người nói chuyện hợp gu.
“Cậu... tôi... anh ta..." Đồng Cửu ấp a ấp úng, liếc nhìn người đàn ông cao lớn đứng cạnh Túc An, rồi lặng lẽ dời ánh mắt đi. Không đánh lại đâu...
Túc An liếc Dư Phùng một cái, dùng ngón tay đang bị hắn nắm nhẹ nhàng gãi nhẹ một cái trong lòng bàn tay: “Lát nữa tôi tìm anh."
Trong lòng Dư Phùng khẽ run lên, bàn tay vô thức nới lỏng ra.
Rời xa Dư Phùng, Đồng Cửu lập tức sống lại, tò mò nhìn Túc An: "Mau nói cho tôi hóng với, cậu với Dư Phùng là quan hệ gì vậy?"
Túc An cười trêu: “Sao lúc này anh không hỏi thẳng anh ấy?"
Hai người trò chuyện khá hợp, còn trao đổi thông tin liên lạc. Sau đó Dư Phùng đích thân đi tới bắt người, hai người mới tạm biệt nhau.
Không lâu sau, nhân vật chính của bữa tiệc cuối cùng cũng thay đồ xong bước xuống, buổi tiệc chính thức bắt đầu.
Ngay lúc Túc Khả Phàm chuẩn bị lên sân khấu phát biểu cảm ơn, cửa đại sảnh bỗng vang lên một trận ồn ào.
“Cô không thể vào trong!"
Một người phụ nữ mặc váy dài màu đỏ lao thẳng vào: “Túc Khả Phàm, đồ cặn bã! Nói là chỉ có mình tôi, quay đầu đã đi tìm người đàn bà khác!"
Cả đại sảnh lập tức xôn xao, trên mặt mọi người đều mang theo vẻ tò mò hóng chuyện.
Dư Phùng nhướng mày, quay sang nhìn Túc An đang xem rất hăng say bên cạnh.
Hắn huých nhẹ cánh tay Túc An: “Cậu tìm người tới à?”
"Hay không?” Túc An mắt không rời cảnh tượng trước mắt, thiếu điều cầm hạt dưa lên cắn.
Dư Phùng gật đầu phụ họa: “Hay."
Sắc mặt Túc Khả Phàm tái mét khi nhìn thấy người phụ nữ ở cửa: “Bảo vệ đâu! Bảo vệ đâu hết rồi! Mau kéo con điên này ra ngoài cho tôi! Tôi hoàn toàn không quen biết cô ta!"
Cậu ta cố gắng nặn ra một nụ cười, giả vờ bình tĩnh đi tới trước mặt người phụ nữ: “Đồ đàn bà điên, có bằng chứng gì mà nói bừa? Tôi căn bản không quen biết cô."
Bảo vệ đã khống chế được người phụ nữ. Dù bị giữ chặt, trên mặt cô ta vẫn mang nụ cười điên cuồng: “Túc Khả Phàm, anh giả bộ cái gì? Đêm qua còn ngủ chung với tôi, trên giường còn có tóc của anh đấy."
“Nếu mọi người không tin, cứ mang đi xét nghiệm DNA xem có phải thật không."
Nói đến mức này rồi, trong lòng mọi người cũng đã có phản đoán, khả năng lớn là thật.
Hiện trường bữa tiệc lập tức hỗn loạn. Cha Túc tức đến huyết áp tăng vọt, suýt thì ngất xỉu, Trương Lệ Kiều cũng không giữ nổi nụ cười, nhưng vẫn cố gắng kiểm soát tình hình.
Điều khiến Túc An bất ngờ mà vui mừng là để nâng cao danh tiếng cho Túc Khả Phàm, Túc gia đã cố ý mời vài cơ quan truyền thông đến đưa tin cho bữa tiệc sinh nhật lần này.
Các phóng viên truyền thông thấy sự việc này thì mắt sáng rực lên, dưa to đó! Có đề tài nóng là bất chấp tốt xấu, cứ chụp hết, đăng hết lên mạng trước đã.
Trợ lý của cha Túc hốt hoảng chạy tới bên cạnh ông ta: “Túc tổng, hiện tại trên mạng toàn là dư luận bất lợi cho tập đoàn, hơn nữa tốc độ lan truyền rất nhanh, giá cổ phiếu công ty đã có dấu hiệu sụt giảm."
Cha Túc tức đến mức ngón tay run rẩy: “Đuổi hết phóng viên truyền thông trong bữa tiệc ra ngoài! Nhanh chóng gọi người đè dư luận xuống, việc này mà không làm xong thì cút khỏi đây cho tôi!"
Trợ lý run lẩy bẩy rời đi, tiện thể gọi bảo vệ đuổi hết đám phóng viên đang chụp hình say sưa ra ngoài.
Bị đuổi ra ngoài đứng trong gió lạnh, đám phóng viên có chút cạn lời: Gọi tới thì không vui, chụp rồi thì lại đuổi.
Nhưng lật lại tư liệu quay được, ai nấy đều rất hài lòng, hot search chắc chắn nổ lớn.
Túc An thấy phần hay nhất cũng đã xem xong, liền kéo góc áo Dư Phùng: “Chúng ta đi thôi, tôi đói rồi.”
Dư Phùng dẫn Túc An tới một nhà hàng trông rất sang trọng.
Hai người vào phòng riêng ngồi xuống, Dư Phùng lật thực đơn hỏi: “Có kiêng ăn gì không?"
"Không ăn hành tây, không ăn hành gừng tỏi, không ăn rau mùi, không ăn cà rốt, trứng không ăn tái, dưa leo không ăn chín." Túc An nghĩ một lát, thấy không còn gì bổ sung, “Chỉ vậy thôi."
“Cậu đang đọc danh sách món cấm à.” Dư Phùng cười nói, nhưng vẫn ghi nhớ hết những kiêng kỵ đó.
“Trước đây chẳng ai quan tâm tôi kiêng hay không kiêng, thích ăn thì ăn, không ăn thì chịu đói." Túc An khẽ nói, nhớ lại những ngày ở trại mồ côi.
“Dù không thích ăn, nhưng vẫn phải ăn.”
Dư Phùng nghe xong, không biết đang nghĩ gì. Đột nhiên hắn ngẩng mắt, nghiêm túc nhìn Túc An: “Cậu không thuộc về nơi này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
