Đầu dây bên kia lập tức vang lên một tràng chửi bới.
Túc An thầm thấy may vì đang bật loa ngoài, chứ với cái âm lượng nói chuyện kiểu này, nếu áp sát tai thì chắc tai cậu chịu không nổi mất.
“Chúng ta thân quen lắm sao?" Túc An lạnh nhạt hỏi lại.
Người cha này của nguyên chủ vốn chẳng phải loại người tốt đẹp gì. Ngày hôm sau khi mẹ nguyên chủ qua đời, ông ta đã thẳng tay đưa người phụ nữ nuôi bên ngoài cùng đứa con trai riêng về Túc gia.
Kể từ khi hai người kia dọn vào, người cha ấy cũng chẳng cần che giấu nữa, hoàn toàn thiên vị đứa con riêng. Thậm chí từng vì hợp tác làm ăn mà đem nguyên chủ đẩy lên giường của một đối tác bụng phệ mặt to. May mà nguyên chủ phát hiện sớm nên trốn được.
Về sau hợp tác không thành, người cha kia liền trút giận lên cậu, vừa đánh vừa mắng. Nguyên chủ chịu không nổi, dứt khoát dọn ra ngoài sống.
Đầu dây bên kia vẫn tiếp tục gào thét.
“Cái thái độ đó là sao? Mày nói chuyện với cha mày như vậy à? Suốt ngày lêu lổng bên ngoài, không biết nặng nhẹ thế nào đúng không?"
“Tao nói cho mày biết, cuối tuần này là sinh nhật của em trai mày, mày bắt buộc phải về nhà cho tao, nghe rõ chưa?"
"Ôi thôi anh Túc à, anh nói chuyện đàng hoàng với tiểu An chút đi.” Một giọng phụ nữ xen vào để khuyên can, chính là mẹ ruột của Túc Khả Phàm, cũng là mẹ kế của cậu.
Trong tiểu thuyết, mẹ kế thường chẳng phải người tốt lành gì, khỏi cần nghi ngờ, bà ta cũng vậy.
Bề ngoài thì tỏ ra quan tâm nguyên chủ, nhưng thực chất lại luôn dùng lời lẽ để hạ thấp cậu, nói cậu là một kẻ ốm yếu, cả người không có chỗ nào ra hồn, ngoài cái mặt để dụ dỗ đàn ông ra thì chẳng làm được trò trống gì.
Vừa dìm cậu xuống, bà ta lại tiện thể khen con trai mình vài câu. Trớ trêu là Túc Khả Phàm lại thật sự nuốt trọn những lời tâng bốc ấy, luôn cho rằng mình hơn người một bậc, kiểu cảm giác ưu việt đến mức đi ngang qua một con chó cũng thấy nó phải vỗ tay cho mình.
Dư Phùng đứng bên cạnh, mặt trầm xuống nghe một lúc, rồi cầm điện thoại đi ra ngoài gọi cuộc khác.
Túc An vẫn để cho ông cha tệ hại kia lải nhải trong điện thoại, tai này lọt tai kia ra, hoàn toàn mang tâm thế “ông chửi thì ông nghe, chẳng liên quan gì tới tôi".
Cậu hơi phân tâm, tò mò không biết Dư Phùng đi làm gì, loáng thoáng nghe được vài từ như “hủy bỏ”, “thư mời” cùng một số từ rời rạc khác.
Âm thanh trong điện thoại thật sự làm Túc An bực bội, cậu trực tiếp cắt ngang: “Nói xong chưa? Xong rồi thì tôi cúp."
"Túc An! Mày dám cúp điện thoại của tao à, đồ súc "
Không thèm để ý tới tiếng gào thét tức giận kia, Túc An nhanh gọn cúp máy, tiện tay xóa số rồi kéo đen một mạch.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Dư Phùng cũng đã gọi điện xong, quay lại dựa lười biếng vào khung cửa: "Đi chứ?”
Khóe môi Túc An cong lên, giọng điệu thảnh thơi: “Tất nhiên là đi, còn phải cho ông ta một món quà bất ngờ nữa.”
Dư Phùng lướt vài cái trên màn hình điện thoại, hứng thú nói: "Vừa hay Túc gia cũng gửi thiệp mời cho tôi. Ban đầu không định đi, nhưng giờ thì có trò hay để xem rồi.”
“Vậy thì tốt quá, chắc chắn sẽ rất đặc sắc.” Túc An nói đầy tự tin.
Đúng ngày sinh nhật của Túc Khả Phàm, Túc gia mời đến rất nhiều nhân vật có uy tín trong giới kinh doanh.
Túc An chọn mặc một bộ vest có đính những mảnh phản quang nhẹ, mái tóc được xịt keo chải gọn gàng, phần tóc mái trước trán được vuốt ngược lên, để lộ vầng trán nhẵn bóng cùng đường nét gương mặt ưa nhìn. Đôi môi mỏng khẽ cong, đôi mắt ánh lên tia cười, ánh nhìn linh động.
Dạo gần đây Túc An ăn ngon ngủ đủ, tinh thần khá lên không ít, sắc mặt cũng không còn tái nhợt, đáng sợ như trước mà đã phảng phất chút hồng hào.
Dư Phùng nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, rồi quay sang tủ quần áo của cậu lấy ra một chiếc áo khoác lông vũ màu đen.
“Tôi thấy chắc là không cần đâu..." Túc An nhìn chiếc áo lông vũ trước mắt, khóe miệng giật giật.
Tài xế đã chờ sẵn dưới lầu. Dù ngoài miệng không thừa nhận, nhưng khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, Túc An vẫn vô thức rụt cổ lại.
Động tác nhỏ này không qua mắt được Dư Phùng. Hắn bật cười, vươn tay kéo mũ áo khoác trùm lên cho cậu.
Sau khi lên xe, cảm nhận được hơi ấm trong khoang, Túc An thoải mái hơn hẳn: “Giữa phong độ và giữ ấm, tôi vẫn chọn giữ ấm."
Dư Phùng trêu: “Vừa này là ai nói không mặc?"
Túc An thản nhiên đáp: “Anh nghe nhầm rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
