“Ừm, tôi ham tiền ham sắc, Dư tổng có cho không?" Khóe môi Túc An hơi cong lên.
Dư Phùng giả vờ trầm ngâm một lát, rồi nói: “Nếu là cậu thì... có thể cho."
“Vậy Dư tổng có thể cho tôi mượn một khoản tiền, coi như giúp tôi hiện thực hóa ước mơ được không?" Túc An nhân cơ hội hỏi.
“Hóa ra mục đích là ở đây.” Dư Phùng nhướng mày.
“Tôi nghiêm túc mà.”
Động tác của Dư Phùng khựng lại.
Nghiêm túc... đã rất lâu rồi không có ai nhắc với hắn hai chữ này.
Hắn xoay người, ép Túc An vào giữa tủ bếp và cơ thể mình, khoảng cách giữa hai người gần như không còn khe hở.
Hắn hơi cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt Túc An. Tư thế thân mật đến mức trông chẳng khác nào một đôi tình nhân yêu nhau say đắm đã lâu đang trêu ghẹo nhau.
Không khí mập mờ hòa lẫn vào nhau, không thể kiểm soát mà dần dần lan tỏa, từng đợt từng đợt khuếch tán ra xung quanh.
Hắn khẽ cười, giọng nói trầm xuống, hơi thở ấm nóng phả nhẹ bên tai Túc An.
“Vậy tôi được lợi gì?"
Có lẽ vì bị mê hoặc, Túc An kiễng chân lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi Dư Phùng.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Túc An mới ý thức được mình vừa làm gì. Vành tai cậu đỏ bừng, cậu đẩy nhẹ ngực người đàn ông, vẻ mặt thoáng hoảng loạn rồi vội vàng bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng Túc An chạy trối chết, Dư Phùng đưa tay chạm nhẹ vào khóe môi vừa được hôn, cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Mình vừa làm cái gì thế này?
Túc An không cần soi gương cũng biết mặt mình đang đỏ. Trước hôm nay, cậu còn không biết mình lại gan lớn đến vậy.
Không khí tới rồi, thế là hôn luôn.
Hôn xong rồi chạy... tra nam có khi lại chính là mình.
Túc An vỗ vỗ mặt để ép bản thân bình tĩnh lại, sau đó lấy điện thoại ra tìm kiếm thông tin liên quan đến ngành trang sức của thế giới này.
Trước khi xuyên vào tiểu thuyết, cậu đã luôn rất hứng thú với thiết kế trang sức.
Trùng hợp là ông lão nằm giường bên cạnh trong bệnh viện lại là một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng. Sau khi biết cậu cũng cực kỳ đam mê lĩnh vực này, ông thường xuyên dạy cho Túc An những kiến thức chuyên môn.
Hơn nữa, chuyên ngành đại học của Túc An cũng là thiết kế, hai người nói chuyện rất hợp, Túc An được ông lão truyền thụ hết lòng, thu hoạch được không ít.
Nếu đã xuyên vào truyện, lần này cậu muốn trở thành một nhà thiết kế quốc tế có tên tuổi, bù đắp những tiếc nuối trước kia.
Việc hỏi Dư Phùng vay tiền cũng là vì điều này. Cậu muốn cải tạo lại phòng ngủ của mình, thêm một bàn làm việc để tiện vẽ bản thiết kế sau này.
Đang suy nghĩ xem bước tiếp theo nên tiến hành thế nào, cậu chợt nghe thấy Dư Phùng gọi xuống ăn cơm.
Hai người rất ăn ý mà không ai nhắc đến nụ hôn bối rối vừa rồi trong bếp.
Cắn một miếng sườn xào chua ngọt trước mặt, mắt Túc An lập tức sáng lên vì kinh ngạc và vui mừng.
Sườn có màu nâu óng ánh, bên ngoài giòn mềm, vị chua ngọt vừa phải, cảm giác khi ăn vô cùng tinh tế, phong phú.
"Ngon quá.” Túc An khi ăn hai má phồng lên, trông như một nhóc hamster.
Ánh mắt Dư Phùng khẽ dao động: “Vừa nãy cậu ở trong phòng làm gì thế?"
Sau nụ hôn ngoài ý muốn đó, mối quan hệ giữa hai người dường như đã được kéo gần lại rất nhiều.
Túc An cũng không giấu giếm, nói cho hắn biết những suy nghĩ và kế hoạch của mình trong tương lai.
Dư Phùng suy nghĩ một chút rồi nói: “Thiết kế trang sức à? Tôi nhớ sản nghiệp của Túc gia chủ yếu là trang sức.”
“Không liên quan gì đến họ. Bọn họ luôn cho rằng tôi là đồ vô dụng, không có giá trị lợi dụng, đã lâu rồi không liên lạc với tôi."
“Nhưng như vậy tôi lại thấy thoải mái.” Túc An tỏ vẻ không để tâm, nhưng sắc mặt của Dư Phùng ngồi đối diện lại trầm xuống.
Thật ra cũng khá trùng hợp, trong nguyên tác không miêu tả nhiều về Túc gia, Túc An cũng không nhớ rõ quá nhiều chi tiết.
Cậu chỉ nhớ đứa con trai út của Túc gia là Túc Khả Phàm, hình như sau này dưới sự nâng đỡ của gia đình, đã trở thành một nhà thiết kế trang sức rất có tiếng.
"Không thân, chỉ có chút qua lại trên phương diện làm ăn.” Dư Phùng ngước mắt nhìn cậu, giọng nói chững lại một chút rồi bổ sung, “Nhưng cũng sắp không còn nữa.”
Túc An cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm.
Ăn xong, Túc An chủ động xin rửa bát. Dù sao cũng ăn cơm do người ta nấu, giúp rửa chén là chuyện đương nhiên.
Cậu đứng bên bồn rửa, kỳ cọ bát đĩa đầy bọt xà phòng thì điện thoại trong túi vang lên.
Vì tay đang dính đầy bọt nước, Túc An liền gọi Dư Phùng vào giúp mình lấy điện thoại.
Đầu ngón tay Dư Phùng xuyên qua lớp vải quần, vô tình chạm nhẹ vào chân, khiến Túc An run lên một cái.
Túc An lập tức dời sự chú ý sang chiếc điện thoại vừa được lấy ra. Trên màn hình là một dãy số lạ, không có ghi chú.
Cậu nghĩ có lẽ chỉ là cuộc gọi tiếp thị nên không để ý.
Điện thoại vì không ai nghe nên nhanh chóng im lặng, nhưng chẳng được bao lâu, cuộc gọi ấy lại vang lên lần nữa.
Chưa kịp cầm điện thoại lên, Dư Phùng đứng bên cạnh đã nhanh tay bắt máy trước, còn bật loa ngoài.
“Túc An, cuối cùng mày cũng chịu nghe điện thoại rồi hả? Ai cho mày cái gan dám chặn số của tao hả!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

