Dư Phùng nhìn bộ dạng đắc ý đó của Túc An, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Đúng là bị đánh cho ngớ ngẩn rồi."
“Anh mới ngớ ngẩn! Cậu ta có làm gì được tôi đâu, tôi còn đẩy cậu ta ngã nữa kìa.”
“Làm tốt lắm, lần sau nếu đánh không lại thì nhớ gọi tôi.”
Nhìn chiếc xe mua sắm trống trơn của Túc An, Dư Phùng hỏi: "Sao chẳng mua gì hết vậy?"
“Tôi đột nhiên thấy... hình như cũng không thèm ăn lắm nữa."
Túc An liếc nhìn khắp nơi với ánh mắt lấp lửng, trong lòng Dư Phùng hiểu rõ, nhưng cũng không vạch trần.
Dưới sự dẫn đường “cố ý” của Dư Phùng, bọn họ đi một vòng rồi lại quay về khu đồ ăn vặt.
Dư Phùng nói: “Tôi bao."
Mắt Túc An lập tức sáng lên, giống hệt một đứa nhỏ đáng thương cuối cùng cũng được mua cho viên kẹo mình thích nhất.
Túc An nghi ngờ: “Thật hả?”
“Giả đấy. Có mua không, không mua thì đi về.” Dư Phùng thấy phản ứng của cậu cũng bật cười.
Túc An vội vàng: "Mua mua mua!"
Có cơ hội hốt một mớ mà không hốt thì là đồ ngốc, Túc An tuyệt đối không làm đứa ngốc đó.
Dưới đặc quyền miễn thanh toán của Dư Phùng, Túc An mua sắm vô cùng vui vẻ, hoàn toàn quên sạch màn náo loạn vừa nãy.
Thanh toán xong, hai người chuẩn bị lái xe về nhà.
Dư Phùng hỏi: “Vui không?"
“Vui chứ! Cảm ơn anh, Dư Phùng. Anh đúng là người tốt.” Túc An cười hì hì.
Dư Phùng tiện miệng đáp: “Nửa câu đầu tôi nhận, nửa câu sau thì thôi."
Tâm trạng Túc An đang rất tốt, cũng không buồn so đo với Dư Phùng.
“Trước giờ chưa từng có ai mua đồ ăn vặt cho tôi, anh là người đầu tiên.”
Nghe vậy, Dư Phùng mím môi, nhất thời không biết nên an ủi cậu thế nào.
“Chờ sau này tôi kiếm được tiền, tôi muốn làm lại tất cả những chuyện trước kia chưa từng được trải qua.”
Túc An đã nghĩ kỹ rồi. Nếu đã có lại một cuộc đời mới, vậy thì những ước mơ từng dang dở, cậu nhất định phải hoàn thành.
Nghĩ đến đó, đôi mắt cậu sáng lên, nhìn về phía Dư Phùng: “Dư Phùng, tôi có một chuyện lớn muốn làm."
Cho đến khi xe chạy về tới nhà, Túc An vẫn không nói chuyện lớn mà cậu muốn làm là gì.
Dư Phùng hỏi thử một câu, chỉ nhận lại hai chữ: Bí mật.
Hắn cũng không tò mò thêm, dù sao thì sớm muộn gì cũng sẽ biết.
Hai người vào nhà, Túc An lập tức cởi áo khoác ra, bị quấn thành một cục thật sự quá bất tiện.
“Mặc vào.” Giọng nam trầm ổn vang lên từ bên cạnh, không chút dao động.
“Mặc nhiều thế này tôi cử động không tiện.” Túc An nhỏ giọng phản bác.
“Lên phòng cậu lấy một bộ đồ ở nhà dày hơn mặc vào.” Dư Phùng không để ý lời phản đối, thái độ rất cứng rắn.
Túc An nghi hoặc đi lên lầu. Cậu làm gì có đồ dày ở nhà chứ.
Nhưng khi mở cửa phòng ra, cậu lập tức bị chấn động.
Trên sàn đặt mấy túi quần áo, bên trong toàn là mẫu mới nhất của mùa này.
Đây chính là sức mạnh của đồng tiền sao?
Túc An nhanh chóng chọn một bộ thay vào, rồi hào hứng chạy xuống lầu: “Dư Phùng, anh mua từ lúc nào vậy?"
“Bảo trợ lý mua rồi mang qua.” Khóe môi Dư Phùng hơi nhếch lên, rõ ràng rất hài lòng với bộ đồ Túc An đang mặc.
Túc An trêu chọc: "Vậy anh đang bao nuôi tôi à?"
“Ai bao nuôi mà còn phải nấu cơm cho người ta ăn chứ.”
Vừa nói, hắn vừa xắn tay áo lên, xách túi nguyên liệu đi vào bếp. Đường nét cơ bắp nơi cánh tay rõ ràng, gọn gàng, ẩn chứa sức mạnh.
Túc An nhìn tay mình, rồi lại nhìn tay Dư Phùng, không khỏi cảm thán.
Con người với nhau tốt nhất đừng so sánh, rất dễ tự ti.
Túc An cũng theo vào bếp, Dư Phùng sai gì làm nấy rất thuận tay: "Rửa rau đi."
“Anh còn biết nấu ăn nữa à?” Túc An hơi kinh ngạc, đại phản diện mà cũng làm được mấy chuyện này sao.
Túc An không phải kiểu lười biếng ham ăn, cậu cầm rau đi tới bồn rửa, nghiêm túc rửa từng cái.
"Mở nước ấm.” Dư Phùng không quay đầu lại nhưng vẫn nhắc.
“Tôi không ngốc.” Túc An đáp.
Có những lời dặn dò, nói nhiều rồi cũng thành thói quen. Hai người đứng trong bếp, không khí hài hòa đến lạ, mang theo cảm giác thân quen như cuộc sống sau khi kết hôn.
Rửa xong, Túc An đứng ngoan ngoãn bên cạnh nhìn.
“Dư Phùng, anh có phải đang dụ dỗ tôi không?"
Động tác thái rau của Dư Phùng khựng lại một chút: “Túc An, có lúc tôi thật sự muốn bổ đầu cậu ra xem trong đó toàn nghĩ cái gì."
“Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đúng không?"
“Nhưng nếu cậu đã nói vậy...” Dư Phùng làm bộ bừng tỉnh, “Thì tôi cũng không phải là không thể tiếp nhận.”
“Hóa ra đêm đó gặp nhau là cậu đã tính toán từ trước?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
