Túc An từ ký ức của nguyên chủ lục ra thân phận người này -Tống Dật Hiên - bạn cùng phòng đại học của nguyên chủ.
Người này từng liên tục thao túng tâm lý, lợi dụng nguyên chủ, mà nguyên chủ còn ngốc nghếch đứng ra nói đỡ cho hắn ta. Sau khi tốt nghiệp đại học, hai người hầu như không còn liên lac.
Túc An: Nói là làm người mờ nhạt cơ mà, sao chỉ đi siêu thị thôi cũng gặp người quen vậy chứ.
“Thật sự là cậu à!" Tống Dật Hiên kinh ngạc xen lẫn vui mừng nói. “Sao cậu lại ở đây? Siêu thị này người bình thường không vào được đâu."
Tống Dật Hiên như chợt nghĩ ra điều gì đó, che miệng hạ giọng: "Cậu có thẻ hội viên của siêu thị này không? Hay là lén chuồn vào?"
Ban nãy hắn ta nhìn thấy rõ, Túc An cầm đồ lên rồi lại đặt xuống, rõ ràng là không đủ tiền mua mấy thứ đó.
“Liên quan quái gì đến cậu.” Túc An lạnh nhạt liếc hắn ta một cái, đẩy xe định rời đi.
Tống Dật Hiên không ngờ Túc An trước kia luôn răm rắp nghe lời mình, nay lại nói chuyện với hắn bằng giọng điệu này. Hắn ta lập tức túm lấy cánh tay Túc An, vẻ mặt đầy uất ức.
“Túc An, tôi làm vậy là vì tốt cho cậu thôi. Lát nữa thanh toán còn phải dùng thẻ hội viên, tôi có thể cho cậu mượn."
Túc An bật cười châm chọc: “Hồi đi học, tối nào cậu cũng không về ký túc xá ngủ, đừng tưởng tôi không biết tiền của cậu từ đâu mà ra."
Nói xong cậu định hất tay đối phương ra, nhưng người kia lại nắm rất chặt.
Nhìn gương mặt vặn vẹo trước mắt, Túc An mỉa mai nói: “Tống Dật Hiên, cậu giả vờ làm người giàu lương thiện cho ai xem? Lừa người khác thì thôi, đừng tự lừa chính mình."
Đúng lúc này, Tống Dật Hiên đột nhiên hất mạnh tay Túc An, tự mình ngã ngồi xuống đất, còn Túc An thì vì lực tác động bất ngờ mà đập lưng vào kệ hàng phía sau, phát ra một tiếng động lớn.
Từ chỗ rẽ gần đó, một người đàn ông bước nhanh tới: “Dật Hiên, có chuyện gì vậy?"
"Anh Nghiêm, em không sao, người ta cũng không phải cố ý." Tống Dật Hiên vịn kệ hàng đứng dậy, trên mặt là dáng vẻ hiền lành, thấu hiểu lòng người.
May mà trước khi ra ngoài, Dư Phùng đã quấn cho Túc An kín mít, nên cú va chạm vừa rồi đã giảm bớt không ít lực.
Nghe những lời giả dối bên tai, Túc An chân thành góp ý: “Tống Dật Hiên, tôi thấy cậu nên vào giới giải trí đi, diễn xuất giỏi thật đấy."
“Là cậu đẩy em ấy?" Tần Nghiêm chú ý tới Túc An đứng bên cạnh, lao tới định dạy cho cậu một bài học.
Túc An cười khẩy: "Anh là bạn trai của cậu ta à?”
Không đợi đối phương trả lời, Túc An tiếp tục nói: “Anh có thấy tôi đẩy cậu ta không?"
Nói xong, Túc An bước nhanh lên trước, dùng hết sức đẩy mạnh Tống Dật Hiên.
Tống Dật Hiên hoàn toàn không kịp phòng bị, ngửa người ngã sõng soài vào kệ hàng phía sau.
Túc An thu tay lại, từ trên cao nhìn xuống Tống Dật Hiên đang nằm dưới đất.
“Như thế này mới gọi là đẩy, hiểu chưa?"
Vốn dĩ Túc An cũng không định dây dưa với bọn họ, nhưng nghĩ lại, dựa vào đâu cậu phải nuốt cục tức này? Đã nói cậu đẩy người, vậy thì đẩy cho bọn họ xem.
“Cậu!” Tần Nghiêm không ngờ Túc An lại dám làm vậy, giơ tay định tát xuống.
Ngay lúc đó, một bàn tay chặn lại cánh tay sắp vung xuống của Tần Nghiêm.
Dư Phùng mua xong đồ quay trở lại.
"Đến chậm thật đấy.” Túc An nhỏ giọng càu nhàu.
“Bị bắt nạt mà không biết phản kháng sao?" Dư Phùng lạnh lùng liếc hai người đối diện, rồi lập tức quay sang kiểm tra Túc An với ánh mắt lo lắng.
“Dư tổng có ý gì?” Sắc mặt Tần Nghiêm xấu tới cực điểm, gã ta không ngờ lại gặp Dư Phùng ở chỗ này.
Gần đây, một dự án hợp tác với Dư thị liên tục gặp trục trặc, mấy ngày nay Tần Nghiêm bận đến sứt đầu mẻ trán.
Chính Tống Dật Hiên quan tâm, rủ gã ta ra ngoài giải khuây, nên mới đến siêu thị gần đây đi dạo.
Tần Nghiêm trừng lớn mắt. Một câu nói nhẹ bẫng của Dư Phùng có thể khiến công ty gã ta chịu tổn thất lớn đến mức nào.
Thế nhưng Dư Phùng chẳng buồn liếc gã ta thêm một cái, kéo Túc An rời đi.
"Anh Nghiêm..."
Tống Dật Hiên thật sự bị va mạnh, phải một lúc lâu sau mới đứng dậy được. Hắn ta nắm lấy tay áo Tần Nghiêm, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: “Có phải là lỗi của em không? Em không ngờ cậu ta đột nhiên lại trở nên như vậy."
Tần Nghiêm thấy đau đầu, bực bội nói: “Không liên quan đến em."
Ở nơi Tần Nghiêm không nhìn thấy, trong đáy mắt Tống Dật Hiên chợt lóe lên tia hung ác lạnh lẽo.
Dư Phùng kéo Túc An đến một góc khuất không có người.
“Gã ta đánh cậu chỗ nào? Để tôi xem.” Dư Phùng nói.
“Tôi trông giống người dễ bị bắt nạt lắm sao?” Túc An cảm thấy Dư Phùng có hơi xem nhẹ mình quá.
Khoảng thời gian cơ thể không tốt phải nằm viện, ngày nào Túc An cũng chán đến phát ngán. Không có gì làm, cậu liền tìm tiểu thuyết đọc.
Vì tim không tốt, để tránh tạo thêm gánh nặng cho tim, cậu toàn xem mấy truyện ngược tra sảng văn.
Nào là trọng sinh quay về và mặt tra nam, kẻ bị gia tộc ruồng bỏ quay lại đỉnh cao...
Các loại kịch bản, cậu đọc quen đến mức thuộc nằm lòng.
Với chút thủ đoạn của Tống Dật Hiên, chỉ là cấp độ đồng thau, căn bản không lọt nổi vào mắt Túc An.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
