Vừa bước vào cửa, hắn đã thấy Túc An đang nằm dài trên sofa, vừa ăn đồ ăn vặt vừa xem TV, trông vô cùng thoải mái và vui vẻ.
Không biết còn tưởng chủ nhà đã đổi người.
Kể từ lần Túc An ngất xỉu, cậu liền rất tự nhiên ở lại nhà Dư Phùng, mà Dư Phùng cũng không đuổi cậu đi.
“Đồ ăn vặt này từ đâu ra vậy? Tôi không nhớ nhà mình có mấy thứ này.” Dư Phùng cởi áo vest, treo lên móc cạnh cửa.
“Dì Lâm nhà bên đưa.” Túc An vừa nhét đồ ăn vào miệng vừa nói.
“Cậu đúng là ngày càng giỏi thu phục lòng người đấy, đến cả dì Lâm cũng gọi thân thiết như vậy."
Túc An có chút đắc ý nho nhỏ: “Cái này không gọi là thu phục, dì Lâm quan tâm tôi thôi.”
“Ồ? Quan tâm cậu mà cho cậu ăn mấy thứ thế này à?” Dư Phùng không nương tay, trực tiếp rút túi đồ ăn vặt khỏi tay Túc An.
“Không được ăn."
Túc An: ???
“Trả đây cho tôi."
“Anh là trẻ con mẫu giáo à?” Túc An bĩu môi, tỏ vẻ khinh bỉ vì sự ấu trĩ này.
Túi đồ ăn vừa mở chưa được bao lâu đã bị “chết yểu” giữa chừng.
Nhìn vẻ mặt bất mãn của Túc An, Dư Phùng nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ cười.
Hắn đặt túi đồ ăn sang một bên: “Thay đồ, ra ngoài.”
"Đi đâu?” Túc An đứng dậy tắt TV.
“Siêu thị. Không phải cậu nói muốn ăn à?" Dư Phùng đổi sang một bộ đồ thoải mái hơn.
Vừa nghe thế, Túc An lập tức vui ra mặt.
Ai nói Dư Phùng không tốt chứ, Dư Phùng đúng là tuyệt vời vô cùng.
Từ khi chuyển vào nhà Dư Phùng ở, cậu chưa từng ra ngoài, không phải vì lý do gì khác, đơn giản là vì cậu không có tiền.
Hôm qua Phùng Lăng còn gọi điện nói muốn cảm ơn, mời cậu đi ăn cơm.
Cậu từ chối ngay, ăn cơm thì không tốn tiền, nhưng đi taxi thì có đấy.
Hơn nữa từ khu nhà giàu này mà bắt xe vào trung tâm thành phố cũng không hề gần, những hoạt động tốn quá 5 tệ đổ lên xin đừng tìm cậu.
“Sao còn đứng ngây ra đó? Cậu đợi cái gì vậy?" Dư Phùng lên tiếng hỏi.
"Đợi anh dùng tiền đập chết tôi.” Túc An buột miệng nói ra.
Dư Phùng: ......
Dư Phùng hiếm khi rơi vào im lặng. Người có thể khiến hắn cạn lời không nhiều, Túc An tính là một trong số đó.
Túc An chạy lên lầu, khoác thêm áo rồi lại chạy xuống.
“Bên ngoài lạnh lắm.” Dư Phùng nhíu mày.
“Tôi biết.” Túc An gật đầu.
“Biết mà chỉ mặc có thế này?" Dư Phùng nheo mắt nguy hiểm, tức đến bật cười.
“Tôi không mang theo nhiều quần áo."
Đồ đạc trong căn phòng thuê của nguyên chủ vốn không nhiều, đúng lúc mấy hôm trước hợp đồng thuê nhà cũng hết hạn, cậu chỉ dọn những thứ quan trọng rồi mang hết sang đây.
Túc An có chọn lọc phớt lờ mấy bộ quần áo kỳ quái, sặc sỡ, đủ màu mè trong tủ đồ của nguyên chủ, chỉ lấy vài món trông còn tạm chấp nhận được.
Dư Phùng vào phòng ngủ của mình, lấy một chiếc áo bông trước đây từng mặc cùng một chiếc khăn choàng, quấn Túc An ba lớp trong ba lớp ngoài, bọc kín mít.
Dư Phùng cao hơn cậu nửa cái đầu, nên dù là quần áo cũ mặc lên người Túc An cũng rộng thùng thình.
Nhìn Túc An bị quấn thành một cục tròn tròn như bánh chưng, Dư Phùng hài lòng gật đầu.
Hắn vỗ vỗ lên đầu Túc An: “Đi thôi, nhóc bánh chưng."
Túc An: ...
Anh mới là bánh chưng, cả nhà anh đều là bánh chưng.
...
Dư Phùng không gọi tài xế, tự mình lái xe đưa Túc An đến siêu thị gần đó.
Vừa tới cửa siêu thị, Túc An không khỏi cảm thán: Siêu thị của khu nhà giàu đúng là đẳng cấp thật, ngay cả bảng tên cũng là bảng đèn neon cỡ lớn, nhìn là biết không phải nơi bình thường.
Túc An thu lại dòng suy nghĩ, vội vàng theo sát phía sau Dư Phùng.
Cũng may, ít nhất cậu rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Dư Phùng dặn Túc An ngoan ngoãn mua đồ ở khu đồ ăn vặt, đừng chạy lung tung, rồi một mình đi sang khu thực phẩm tươi sống để mua nguyên liệu nấu bữa tối.
Hóa ra vai đại phản diện trong tiểu thuyết lại bình dân như vậy sao?
Cậu còn tưởng Dư Phùng sẽ gọi trợ lý tới mua sắm rồi mang thẳng về nhà cơ.
Túc An đẩy xe đẩy nhỏ, đi giữa những kệ hàng đầy màu sắc rực rỡ.
Nhìn cái gì cũng muốn ăn, cái này cũng muốn, cái kia cũng muốn.
Tóm lại là cái gì cũng muốn.
Cậu cầm lên một gói bánh quy in toàn chữ nước ngoài phức tap.
Nhìn giá tiền xong, lặng lẽ đặt lại vào kệ.
Đột nhiên cảm thấy mình hơi “dị ứng” với bánh quy.
Tại sao một hộp bánh quy trông bình thường thế này lại đắt đến vậy? Ăn cướp à?
"Túc An?"
Nghe thấy giọng gọi, Túc An quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc áo lông màu xanh đậm đang bước về phía mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
