Túc An bắt máy.
"An An, cậu không sao chứ? Sao cậu lại gây chuyện chọc tới anh Dư Phùng vậy?"
Giọng nói nhão nhoẹt kia khiến da gà của Túc An nổi hết lên.
Cậu cố chịu đựng cả thể xác lẫn tinh thần khó chịu, hỏi: “Cậu là ai?"
“Cậu mất trí nhớ à? Tôi là Phùng Lăng đây."
Phùng Lăng - thụ chính. Nghe giọng điệu này thì nguyên chủ không chỉ quen biết y, mà còn thân thiết bất thường.
"À... Lăng Lăng à, tôi ngủ nhiều quá nên hơi ngơ, sao thế?" Túc An cũng nắn giọng đáp lại.
Diễn kịch à? Ai mà không biết diễn.
“Tôi chỉ lo cho cậu thôi. Cậu qua chỗ anh Dư Phùng, anh ấy có nói gì với cậu không?"
Hay lắm, miệng thì nói quan tâm cậu, trong lòng lại toàn là "anh Dư Phùng".
Một tiếng anh Dư Phùng, hai tiếng anh Dư Phùng - thật muốn kéo Dư Phùng qua nghe chung cho đỡ một mình chịu tội.
Túc An nhớ ra cốt truyện phía sau: Công thụ chính dựa vào một loạt thủ đoạn bẩn thỉu, trộm được một hợp đồng cực kỳ quan trọng, trực tiếp chặt đứt chuỗi tài chính chủ yếu của Dư gia.
Cậu còn nhớ rõ kết cục của Dư Phùng là chết trong một vụ tai nạn xe do công thụ chính dàn dựng, xe nổ tung, lửa cháy ngút trời, cuối cùng ngay cả thi thể cũng không còn.
Không biết tác giả nghĩ gì, một đại phản diện tinh ranh như vậy lại bị hai kẻ đầy sơ hở hại chết, hoàn toàn dựa vào hào quang nhân vật chính.
Túc An đã không vừa mắt cách làm tiểu nhân của cặp công thụ này từ lâu. Giờ đã xuyên qua rồi, vậy thì tìm cơ hội chỉnh bọn họ một phen vậy.
Cậu giả vờ như vô tình nói: “Tôi nghe nói Dư Phùng hình như đang để ý mảnh đất phía Bắc thành phố trong buổi đấu giá sắp tới."
“Thật hả? An An à, cậu tuyệt quá! Yêu cậu!"
Túc An vội vàng cúp máy, sợ không cúp kịp thì bát cháo vừa ăn xong cũng phải nôn ra.
Mảnh đất phía Bắc thành phố...
Cậu nhớ rất rõ, mảnh đất đó sau này xảy ra chuyện, chắc chắn là lỗ nặng.
Còn lỗ bao nhiêu thì... số tiền không hề nhỏ.
Lật danh bạ điện thoại, không ngờ cậu còn có cả số liên lạc của công chính: Hạ Liên Kỳ.
Túc An động ngón tay, kéo toàn bộ người liên hệ khác, ngoại trừ công chính và thụ chính vào danh sách đen.
Ừm, giữ lại hai người đó, sau này còn có ích.
Khi truyền dịch gần xong, Dư Phùng dẫn theo một người đàn ông có khí chất xuất chúng bước vào phòng.
Người đó giúp Túc An rút kim truyền, đồng thời dặn dò: “Hiện tại tình trạng dinh dưỡng của cậu cực kỳ kém, ba bữa hằng ngày phải ăn đúng giờ, tránh để cảm xúc dao động quá mạnh, cũng phải hạn chế vận động kịch liệt.”
“Có chuyện gì thì đợi bồi bổ cơ thể khá hơn rồi hẵng nói tiếp..."
“Cố Thừa, cậu nói nhiều quá rồi.” Dư Phùng cắt ngang lời Cố Thừa.
Cố Thừa khẽ tặc lưỡi: “Tôi là bác sĩ, dặn dò bệnh nhân nhiều một chút cũng là chuyện đương nhiên. Cậu trông chừng cậu ta cho kỹ, tình trạng cơ thể thế này bây giờ không chịu nổi chút sóng gió nào đâu."
“Biết rồi, không có việc gì thì đi nhanh đi.” Thấy anh ta không còn chuyện gì, Dư Phùng liền đuổi người.
Cố Thừa nói: “Được được được, có giỏi thì lần sau có chuyện đừng gọi tôi."
Đợi Cố Thừa rời đi, Túc An nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
“Cậu nói gì? Tôi nghe không rõ.” Dư Phùng giả vờ cúi sát lại gần.
“Tôi nói anh là đồ lưu manh." Túc An đưa tay chống lại cái đầu đang thò qua kia.
“Đúng là nhóc vô lương tâm.” Dư Phùng cười mắng.
Túc An nhìn Dư Phùng đang ngồi đối diện, vừa xem tài liệu vừa làm việc, liền hỏi: “Ngày mai anh phải đi dự hội đấu giá sao?"
“Sao cậu biết?" Dư Phùng nghi ngờ liếc nhìn Túc An đang nằm trên giường nghịch điện thoại.
“Tôi là thiên tài.” Túc An mắt vẫn dán vào màn hình, buột miệng đáp.
Dư Phùng bật cười: “Nhóc thiên tài có cao kiến gì?"
“Đừng đụng vào mảnh đất phía Bắc thành phố."
“Ồ? Vì sao?” Dư Phùng nhìn cậu đầy ẩn ý.
“Coi như báo đáp ân tình anh thu nhận tôi, anh cứ nói là tin hay không tin tôi đi.” Túc An ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện.
“Ừ, tin.” Nói xong câu này, chính Dư Phùng cũng sững lại một chút. Ngay cả bản thân hắn cũng không rõ sự tin tưởng này đến từ đâu.
Nhưng hắn chính là tin.
Hội đấu giá rất nhanh đã đến.
Mảnh đất phía Bắc thành phố vừa được công bố thì đã có rất nhiều người ra giá cao.
"Ông chủ, xét tình hình trước mắt thì mảnh đất này vẫn có tiềm năng, chúng ta không ra giá sao?" Trợ lý đặc biệt - Chu Nhiên do dự lên tiếng.
Dư Phùng ung dung ngồi trên ghế, chẳng hiểu sao lại nhớ đến câu nói của người kia: Anh cứ nói là tin hay không tin tôi đi.
“Ừ, không đấu giá, nhưng cứ nâng giá lên cho có lệ.” Hắn nói với Chu Nhiên.
Sau khi bên phía Dư Phùng liên tục nâng giá, mảnh đất đó cuối cùng được Hạ Liên Kỳ mua với một con số khiến người ta choáng váng.
Những người xung quanh đều khách sáo chúc mừng gã.
Nhìn mức giá vừa chốt, Hạ Liên Kỳ có chút xót tiền, nhưng nghĩ lại, thấy Dư Phùng không tranh giành với mình, gã lại âm thầm đắc ý cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
