Giám đốc lau mồ hôi: Gió gì thổi mà thổi cả Dư tổng tới đây vậy.
Nhân viên khách sạn đứng ngoài cửa có lẽ mới đi làm, thấy cả giám đốc xuất hiện, lập tức hiểu mình đang hóng được chuyện lớn.
Nhân viên khách sạn: Cả nhà ơi, quả dưa này thơm thật sự!
Túc An nhìn người đàn ông trước mặt, áo sơ mi mở hai cúc, rõ ràng là tây trang giày da chỉnh tề, nhưng toàn thân lại toát ra vẻ bất cần, phóng túng.
Đúng là rất có khí chất của đại phản diện.
Gương mặt này... đúng gu cậu ghê.
“Nhóc điên.” Dư Phùng cười nhạt, “Nói đi, giả điên giả khùng gọi tôi tới đây làm gì."
“Trả tiền.” Đứng lâu có chút một, Túc An đi tới mép giường ngồi xuống.
“Chỉ vậy thôi?" Dư Phùng hơi ngạc nhiên, nhìn dáng vẻ ung dung của Túc An, không giống người không trả nổi tiền.
“Anh có trả không?” Túc An nheo mắt liếc nhìn hắn.
"...." Dư Phùng ngoan ngoãn quẹt thẻ.
Sau khi thanh toán xong, giám đốc khách sạn lập tức lôi nhân viên còn đang hóng chuyện ngoài cửa chạy biến.
Nhân viên khách sạn: Hóng dưa mới được nửa chừng khó chịu ghê!
Dư Phùng nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt nhưng xinh đẹp trước mắt: “Nhóc điên, tối qua mắng tôi hăng lắm mà, sao giờ không còn khí thế nữa?"
“Tôi nói tôi mất trí nhớ, anh có tin không?" Túc An ngửa đầu thở dài, đời người không dễ, xuyên sách còn phải bán mạng.
Người khác xuyên sách để yêu đương, còn cậu xuyên sách để trả nợ.
Dư Phùng ngược lại chẳng hề khách sáo, ngồi xuống ngay bên cạnh Túc An, còn đưa tay về phía mặt cậu.
Không phải muốn đánh mình đó chứ?
Cơ thể phản ứng còn nhanh hơn đầu óc. Đến khi Túc An kịp nhận ra thì tay đã vòng lấy eo người đàn ông kia rồi.
Để che giấu sự xấu hổ, Túc An quyết định diễn trọn vẹn cho tới cùng hình tượng “mỹ nhân bệnh tật”, yếu ớt kêu một tiếng: "Đau..."
Dư Phùng: ???
“Cậu lại ăn vạ nữa à?” Dư Phùng tiện tay gỡ mấy sợi bông dính trên tóc cậu xuống.
“Cái gì mà lại.” Thấy đối phương không có ý gì khác, Túc An ngại ngùng thu tay về, xoa xoa chóp mũi.
Dư Phùng bắt chéo chân, nhìn cậu mà buồn cười: “Tối qua cậu ngất ngay trước mặt tôi, tôi tốt bụng thuê phòng cho cậu, vậy mà còn bắt tôi trả tiền.”
“Thì chẳng phải tại anh dọa người ta đó sao..." Túc An lẩm bẩm nhỏ, nhưng Dư Phùng nghe rõ mồn một.
“Tôi cũng đâu biết cậu là kiểu người dễ ngất như vậy."
Dư Phùng quan sát người trước mặt với dáng vẻ bệnh tật rõ ràng.
“Bệnh tâm thần?"
"Giả..."
“Ngủ xong liền chạy?"
"Giả..."
"Bị trộm ví?"
"Giả..."
Túc An bắt đầu chột dạ, ánh mắt không tự chủ liếc ngang liếc dọc.
Dư Phùng tức đến bật cười: “Vậy rốt cuộc cậu có cái gì là thật?"
“Tôi nghèo là thật.”
Dư Phùng: ......
“Tôi không có tiền, anh có thể thu nhận tôi không?" Túc An chớp đôi mắt vô tội.
Điện thoại hết tiền, nợ nần chưa trả xong, gia đình thì chẳng cần, đúng là một người nát bét toàn diện.
"Không thể.” Dư Phùng muốn xem người này còn chiêu gì giữ người lại.
Túc An còn định nói gì đó, nhưng đột nhiên trước mắt tối sầm, cơ thể không khống chế được mà đổ về phía trước.
Chết rồi, cái thân thể rách nát này.
Ý nghĩ cuối cùng của Túc An trước khi ngất đi là: Đỡ tôi với!!!
Túc An tỉnh lại lần nữa thì phát hiện mình vẫn đang nằm trên một chiếc giường lớn sang trọng.
Chỉ là căn phòng này rõ ràng có hơi thở của sinh hoạt hơn hẳn phòng khách sạn.
Cậu chống người ngồi dậy, lúc này mới nhận ra trên tay đang truyền dịch.
“Tỉnh rồi à?" Dư Phùng từ bên ngoài đi vào, đặt một bát cháo nóng lên tủ đầu giường.
Hắn cười khẩy trêu chọc: “Cậu đúng là kiểu người dễ ngất thật đấy, chưa nói được mấy đã lăn ra bất tỉnh.”
Túc An ngoan ngoãn ngồi trên giường: “Tôi... sức khỏe không được tốt.”
“Không chỉ là không tốt,” Dư Phùng nhíu mày, “Tôi chưa từng thấy ai có thân thể yếu ớt như cậu. Không biết tự quý trọng bản thân à?"
Túc An nhỏ giọng biện minh cho mình: “Tôi cũng định đi bệnh viện kiểm tra tổng quát rồi..."
Thật sự không thể trách cậu được, cậu đâu có ngờ thân thể sau khi xuyên qua lại tàn tạ đến mức này.
Dù trước kia cũng quanh năm nằm trên giường bệnh, đi đâu cũng không được, nhưng ngoài trái tim ra, cậu cảm thấy mọi thứ đều tốt hơn thân thể hiện tại này.
Dư Phùng kể sơ qua tình hình cho bác sĩ gia đình xong thì rời đi, trước khi đi còn dặn cậu mấy lần nhớ ăn cháo lúc còn nóng.
Túc An dựa vào đầu giường, từng ngụm nhỏ ăn cháo thì điện thoại đổ chuông.
Nhìn ghi chú: Lăng Lăng tình yêu
Gì thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
