Túc An nằm trên chiếc giường lớn trong một căn phòng tổng thống xa hoa, mơ mơ màng màng tiếp nhận đống thông tin tràn vào trong đầu.
Đúng vậy, cậu xuyên vào tiểu thuyết rồi.
Một giây trước còn đang nằm trên giường bệnh gặm táo, tận hưởng những khoảnh khắc cuối cùng của đời người.
Giây sau đã mở ra chương mới của cuộc đời.
Nguyên chủ trùng tên với cậu, nhưng lại không phải loại nam phụ ác độc bị cả thiên hạ đòi đánh, cũng không phải kiểu liếm cầu si tình, yêu mà không được, càng không phải bạch nguyệt quang lạnh lùng thanh cao của vai chính công thụ.
Túc An lướt nhanh cốt truyện nguyên tác trong đầu.
Ừm, không thấy nhân vật này đâu cả.
Lại xem tiếp ký ức của nguyên chủ: Cha không thương, mẹ không yêu, phía sau còn công cả đống nợ.
Hay lắm, mở màn đã toang.
Không sao, cậu theo chủ nghĩa lạc quan, sống được thì sống, không sống nổi thì chết.
Túc An nhúc nhích người một chút, chậc, đau thật.
Suýt nữa quên mất, nguyên chủ còn là một người ốm yếu.
Haiz, đúng là số khổ, trước khi xuyên thì tim đau, xuyên xong thì chỗ nào cũng đau.
Đêm qua nguyên chủ mắng chửi đại phản diện trong truyện, kết quả bị người ta ném thẳng lên tường.
Cái thân thể này chịu không nổi, lập tức ngất xỉu.
Túc An thật sự bội phục dũng khí của nguyên chủ, rất muốn bật bài Dũng khí cho cậu ta nghe.
Nhưng không ngờ tên phản diện kia cũng coi như có chút lương tâm, còn cho cậu ở hẳn một căn phòng tổng thống.
Cốc...cốc...
Túc An mở cửa, nhân viên khách sạn đứng bên ngoài, vẻ mặt áy náy.
“Xin lỗi ngài, thời gian lưu trú của phòng này đã quá hạn, bên tôi cần ngài thanh toán chi phí."
Túc An: ?
Nguyên chủ đúng là nghèo thật, ra ngoài toàn quẹt thẻ chịu, đi thì đi luôn, tiền chẳng trả, giờ để lại cho cậu cả đống nợ.
“Đây là giấy tờ của ngài.” Nhân viên đưa giấy ra.
Mấy con số này là thật hả?!
Túc An nhìn dãy số 0 chi chít, trước mắt tối sầm, cảm giác linh hồn sắp bay ngược về thế giới cũ.
Cậu nghiến răng nói ra từng chữ: “Ví tiền của tôi để chỗ bạn tôi. Phòng này tối qua hắn thuê, có để lại số điện thoại không?"
"Có."
"Đọc số cho tôi.” Túc An cắn răng, uổng công cậu còn thấy tên phản diện kia cũng không tệ, hóa ra là đào hố chờ ở đây.
Nhân viên khách sạn hơi khựng lại, cảm thấy có gì đó không ổn nhưng cũng không nói ra được, đành thành thật đọc số.
Túc An bấm gọi ngay.
“Xin lỗi quý khách, thuê bao của bạn đã hết tiền, vui lòng nạp thêm để tiếp tục sử dụng. Xin cảm ơn.”
Túc An:....
Nhân viên khách sạn đứng cạnh nhìn Túc An loạn xạ bấm điện thoại, không khỏi thầm đoán:
Bạn cậu... chắc là bỏ rơi cậu rồi nhỉ?
Thật ra Túc An là đang nạp tiền điện thoại cho chính bản thân đáng thương của mình.
Cậu nén đau, nạp cho điện thoại đúng 5 tệ tiền cước, rồi gọi lại lần nữa. Lần này thì máy thông.
"Ai vậy?” Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm thấp, lười biếng.
“Đồ đàn ông tồi!” Túc An thốt ra lời kinh người, dọa cho nhân viên khách sạn đứng bên cạnh tròn xoe mắt.
“Cậu gọi nhầm số rồi."
"Dư Phùng, anh ngủ với tôi xong liền bỏ chạy, còn tiện tay cuỗm luôn ví tiền của tôi.” Túc An giả bộ thành bộ dạng đau khổ không thôi.
“Tôi có tiền sử bệnh tâm thần, giờ tinh thần không ổn lắm. Anh mà không tới, lỡ tôi làm ra chuyện gì thì tất cả đều tính lên đầu anh." Giọng cậu điên điên khùng khùng, nhìn qua còn có vẻ rất là thật.
"...Địa chỉ.” Giọng người đàn ông bên kia điện thoại trở nên nguy hiểm.
"Khách sạn Vạn Hào, tầng 17, phòng 1708."
“Đợi anh đó.” Nói xong Túc An cúp máy cái rụp, không cho đối phương thêm cơ hội nói chuyện.
Phù, tâm trạng sảng khoái hẳn.
“Ngài... ngài đừng lại đây!” Nhân viên khách sạn sợ xanh mặt, lo trước mặt mình là “bệnh nhân tâm thần” thật, kích động lên là giết người giấu xác luôn.
Túc An thân thiện cười với cậu ta: “Vào ngồi đi, vào ngồi."
Cậu nghĩ Dư Phùng cũng chính là đại phản diện trong nguyên tác - chắc còn phải mất một lúc mới tới, liền nhiệt tình mời nhân viên khách sạn vào trong ngồi chờ.
Không ngờ người kia như gặp ma, nhất quyết đứng chờ ngoài cửa.
Thôi vậy, đúng là chuyên nghiệp.
Túc An cũng không ép, đi vào phòng tắm soi gương, gương mặt này giống hệt khuôn mặt ban đầu của cậu.
Làn da trắng bệch mang vẻ bệnh tật, nhưng vẫn không che được đường nét ngũ quan xuất sắc.
Màu môi vì thế càng thêm đỏ, chỉ là người gầy quá, trông như chỉ cần một cơn gió thổi qua là bay mất.
Xem ra sau này phải tranh thủ đi bệnh viện kiểm tra tổng quát một lần.
Túc An vốn luôn lạc quan, chưa từng oán trách căn bệnh tim bẩm sinh đã mang đến cho mình bao đau đớn, cũng luôn xem nhẹ chuyện sống chết.
Giờ ông trời đã cho cậu thêm một cơ hội sống lại, cậu càng không thể đối xử tiêu cực với thân thể mình.
Còn sống, thì phải sống cho đàng hoàng.
Bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, Túc An nhướng mày, đến nhanh vậy sao?
Cậu vuốt lại tóc, từ phòng tắm bước ra.
“Đứa nhóc điên đâu?" Một người đàn ông gương mặt lạnh lùng, thần sắc cao ngạo bước vào, phía sau còn có giám đốc khách sạn run run theo sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
