Dư thị hoạt động trên rất nhiều lĩnh vực. Túc An đã bỏ ý định tự mình lập phòng làm việc từ con số không, tiến độ quá chậm, chi phí lại cao, với tình trạng sức khỏe hiện tại của cậu thì không thích hợp để quá lao tâm lao lực quản lý mọi thứ.
Dư Phùng nghe ra ý trong lời cậu: “Em muốn vào công ty dưới trướng Dư thị?"
“Có sẵn quan hệ mà không dùng thì là đồ ngốc.” Túc An cong môi cười xấu xa, “Anh nói đúng không, Dư tổng?"
Nếu muốn lay chuyển vị thế của Túc gia trong ngành trang sức, cậu buộc phải leo lên nhanh hơn, cao hơn. So với Túc Khả Phàm được Túc gia dùng tiền và công sức nâng đỡ, Túc An vẫn rất tự tin vào thực lực của mình.
Dư Phùng trực tiếp bế cậu lên, đi về phía phòng ngủ: “Ngủ trước đã, ngày mai để Chu Nhiên sắp xếp.”
Ngày hôm sau.
Theo đồng hồ sinh học, Dư Phùng thức dậy rất sớm. Cảm nhận động tĩnh bên cạnh, Túc An hé mắt buồn ngủ, lồm cồm bò dậy.
Sau khi rửa mặt đánh răng xong, Dư Phùng nhìn thấy Túc An ngồi ngẩn người trên mép giường, mắt mở lờ đờ như chưa tỉnh hẳn.
“Sao không ngủ thêm chút nữa?" Hắn bước tới véo nhẹ má cậu.
“Theo anh tới công ty.” Buồn ngủ quá mức, Túc An có chút bội phục Dư Phùng, không hiểu sao hắn có thể ngày nào cũng dậy sớm đi làm như vậy.
Nghe vậy, Dư Phùng sững người một chút, rồi nhìn thấy Túc An như thể mất hồn, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh.
Rầm một tiếng.
Túc An tỉnh hẳn.
Đứng trước cánh cửa đóng chặt, cậu cảm khái: “Đầu mình đúng là... chất lượng tốt thật.”
Lực va vừa đủ, làm người ta choáng váng nhưng không đến mức đau đầu.
Dư Phùng bước lên phía trước nhìn cái trán cậu đập vào cửa, hỏi: “Đụng choáng rồi sao?"
Sau khi tỉnh táo lại, một cảm giác xấu hổ dâng lên trong lòng. Túc An đẩy hắn ra ngoài cửa, lúng túng nói: “Không có không có, anh mau xuống đi."
Dư Phùng không phản kháng, thuận theo lực đẩy của cậu mà đi ra ngoài. Bờ vai hắn khẽ run lên, cuối cùng dường như không nhịn được nữa, tiếng cười tràn ra nơi khóe miệng.
Túc An: ".. Anh cười em."
Dư Phùng miệng thì nói: “Không có." Nhưng khóe môi cong lên và tiếng cười trầm thấp lại hoàn toàn không hề che giấu.
Túc An: "..."
Túc An: Nếu không thì anh ép cái khóe miệng xuống rồi hãy nói chuyện tiếp được không?
Túc An trốn trong phòng tắm, tự trấn an bản thân xong xuôi, rồi mới bình tĩnh ngồi đối diện Dư Phùng ăn sáng. Dù vậy, giữa trán cậu vẫn còn hiện lên một vệt đỏ nhàn nhạt.
Uống xong ngụm sữa cuối cùng, Túc An cầm áo khoác trên sofa mặc vào, chuẩn bị ra ngoài. Dư Phùng không biết lấy từ đâu ra một chiếc mũ len đan có gần hai tai gấu nhỏ, đội lên đầu cậu.
Không hiểu sao trong nhà một đại phản diện như hắn lại có loại đồ vật hoàn toàn không hợp với bản thân này. Túc An có chút kháng cự: “Cái này là cho trẻ con đội mà."
Dư Phùng không thèm nghe, thuận miệng nói: “Trẻ con đội thì thật sự rất đáng yêu."
Túc An: "......"
Túc An bĩu môi, trong lòng âm thầm than thở: Mới hơn mình có bốn tuổi thôi, bày đặt làm bộ trầm ổn sâu sắc cái gì chứ.
Nhóm chat của nhân viên tập đoàn Dư thị nổ tung.
[ Trời ơi, tin động trời, hôm nay ông chủ dẫn theo một người tới công ty. ]
【 Cái gì?! Ông chủ của chúng ta hóa ra đã có đối tượng rồi sao?】
[ Tha cho tôi đi, thật sự không tưởng tượng nổi dáng vẻ ông chủ mặt lạnh mà yêu đương thế nào. 】
【 Ai chụp hình chưa, cho tôi xem thử tương lai "phu nhân” trông ra sao nào? 】
Chu Nhiên đang âm thầm lặn trong nhóm, lúc này ngồi trước bàn làm việc, bưng một ly trà, hớn hở nhìn đám tin nhắn nổ tung trong group.
Chu Nhiên: Thoải mái thật, cuối cùng cũng không phải chỉ có mình tôi bị sốc.
Ngay lúc Chu Nhiên đang vui vẻ lặn nước, Dư Phùng dẫn theo Túc An đi tới cửa văn phòng trợ lý đặc biệt.
"Chu Nhiên."
Chu Nhiên giật bắn người, bật dậy ngay lập tức. Điện thoại rơi “bộp” xuống đất, phát ra một tiếng vang rõ ràng, giống hệt cảm giác lén nói xấu sau lưng sếp mà bị bắt tại trận.
Anh ta bước vào văn phòng tổng giám đốc, thấy Túc An đang ngồi bên sofa nghịch điện thoại. Sau hàng loạt cú tấn công tinh thần trong ngày hôm qua, với anh ta bây giờ thì dù có chuyện chấn động đến đâu cũng không còn là vấn đề nữa.
Dư Phùng nói: “Lần trước Trương Chí Minh không phải bảo thiếu nhà thiết kế sao? Cậu dẫn Túc An sang đó đi."
Chu Nhiên tuy trong lòng đầy thắc mắc, nhưng vẫn lên tiếng đáp: “Vâng, Dư tổng.”
Anh ta quay sang nhìn Túc An: “Phu nhân nhỏ..."
Vừa nghe cách xưng hô ấy, Túc An vội vàng cắt ngang: “Anh cứ gọi tôi là cậu Túc là được."
Cách gọi này thật sự quá phô trương. Túc An đến đây là muốn điệu thấp, càng kín đáo càng tốt.
“Vậy cậu Túc vui lòng chờ ở đây một lát, tôi đi chào Trương tổng trước.” Chu Nhiên hơi cúi đầu, rồi nhanh chóng rời đi.
Không bao lâu sau, Chu Nhiên quay lại, lái xe đưa Túc An đến một tòa nhà không xa tập đoàn Dư thị.
Trương Chí Minh - CEO của công ty trang sức Phạn Cảnh, một doanh nghiệp trực thuộc Dư thị - đang đứng trước cửa tòa nhà, vẻ mặt vô cùng rối bời.
Nghĩ đến buổi báo cáo tổng kết cuối năm sắp tới, Trương Chí Minh nước mắt như muốn trào ra, biết phải làm sao cho ổn dây?
Nhưng Trương Chí Minh xưa nay vẫn nổi tiếng là người cứng rắn, công tư phân minh, tuyệt đối không chấp nhận chuyện đi cửa sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


