Cũng chẳng hiểu cấp trên nghĩ thế nào, rõ ràng biết ông ghét nhất là mấy chuyện nhờ vả, vậy mà vẫn nhét người vào chỗ ông.
Trương Chí Minh âm thầm thề rằng, bất kể người được đưa tới là ai, ông cũng sẽ giữ thái độ nghiêm túc, đối xử công bằng tuyệt đối.
Từ xa thấy trợ lý Chu dẫn theo một người đi về phía mình, Trương Chí Minh khẽ hừ lạnh trong lòng: Bày ra thế trận lớn như vậy, còn để trợ lý đặc biệt đích thân đưa tới, sao không để Dư tổng tự mình dẫn tới luôn cho rồi?
Khi hai người dừng lại trước mặt, Túc An đội chiếc mũ tai gấu nhỏ, mỉm cười lịch sự chào Trương Chí Minh. Ánh mắt ông từ trên xuống dưới quét một lượt người trước mặt.
Thiếu niên trước mắt mặc đồ nhung mềm, đội mũ, mang theo một vẻ ngoan ngoãn khó tả. Làn da trắng mịn, gương mặt tỉnh xảo đến mức vừa vặn hoàn hảo, đôi mắt đào hoa xinh đẹp lúc này ánh lên nụ cười lễ phép nhìn ông.
Trương Chí Minh đưa tay ấn chặt mái tóc giả suýt bị gió lạnh thổi bay, thầm nghĩ trong lòng: Xong rồi, là một bình hoa. Phạn Cảnh hết cứu.
“Trợ lý Chu, anh về trước đi." Túc An quay người, xua tay về phía Chu Nhiên phía sau.
"Vâng, phu..."
Túc An liếc anh ta một cái sắc lẹm.
Giọng Chu Nhiên lập tức đổi tông: "... Cậu Túc."
Chu Nhiên chuồn đi nhanh như chớp, để lại Trương Chí Minh đứng bên cạnh nhìn mà trợn tròn mắt.
Ông căng thẳng xoa xoa hai tay. Đứa nhóc “đi cửa sau” này trông thật sự rất ngoan, nên ông cũng khách khí hỏi: “À thì... tiểu Túc phải không? Cậu chắc là mình không đi nhầm chỗ chứ? Ví dụ như... đi nhầm sang công ty giải trí nào đó chẳng han?"
Giờ phút này, Trương Chí Minh thật sự hy vọng đối phương đi nhầm địa chỉ. Dạo gần đây quá nhiều chuyện, ông bận đến mức đầu tắt mặt tối. Nhưng Túc An vừa mở miệng đã đập tan tia hy vọng mong manh đó.
“Trương tổng, tôi không đi nhầm. Tôi đến để gia nhập công ty của ông.” Túc An bắt tay Trương Chí Minh, thái độ nhiệt tình đến mức khiến người ta có cảm giác... chính cậu mới là CEO ở đây.
Nụ cười trên mặt Trương Chí Minh còn khó coi hơn cả khóc. Ông nói một cách vòng vo: “Tiểu Túc à, tuy cậu là người phía trên phải xuống, nhưng Phạn Cảnh chúng ta không nuôi người ăn không ngồi rồi đâu.”
Túc An nghe ra ẩn ý trong lời nói ấy, hơn nữa còn rất tán thành cách làm của Trương tổng. Cậu gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, rốt cuộc thì vẫn phải dùng tác phẩm và thành tích để nói chuyện.
Cậu lấy từ trong túi ra một bản thiết kế, mở ra đưa cho Trương Chí Minh. Khi Trương tổng nhận lấy, miệng vẫn còn đang nói:
“Nhưng mà tiểu Túc này, cậu cứ học cho tốt, làm cho đàng hoàng, tôi vẫn là xem trọng..."
Lời nói đột ngột ngừng lại.
Bản vẽ trước mắt khiến ánh mắt ông sáng rực lên trong tích tắc.
Trời đất ơi, cửa sau cái đầu ông! Đây rõ ràng là đào được báu vật rồi!
Dù Trương Chí Minh không phải người quá am hiểu thiết kế, nhưng phản ứng đầu tiên sau khi nhìn bản vẽ là: Mẹ kiếp, muốn mua!
Thái độ của Trương Chí Minh lập tức thay đổi hoàn toàn. Ông thân thiện vỗ vỗ vai Túc An, dẫn cậu bước vào tòa nhà Phạn Cảnh.
Lúc này Trương Chí Minh cảm thấy tinh thần phơi phới, gió xuân đắc ý. Ông có linh cảm mãnh liệt rằng thiếu niên trước mắt này, sau này nhất định sẽ trở thành nhà thiết kế trang sức nổi danh trong nước, thậm chí vươn ra quốc tế.
Ông không nhịn được mà tự mắng bản thân lúc trước không có mắt nhìn người, đây mà là bình hoa á? Rõ ràng là cái cây in tiền sống sờ sờ! Công ty của ông được cứu rồi!
Trương Chí Minh đích thân dẫn Túc An đến văn phòng bộ phận thiết kế. Do làn sóng nhảy việc trước đó, nhân sự trong phòng đã vơi đi không ít, cả văn phòng tràn ngập trong bầu không khí uể oải, sa sút tinh thần.
Trương Chí Mình hắng giọng một cái. Nhân viên thiết kế lập tức giật mình, vội vàng giả vờ bận rộn làm việc.
Trương Chí Minh có chút ngượng ngùng, vội giải thích: “À thì... trước đây bọn họ không phải thế này đâu..."
Túc An thu tay lại, liếc nhìn khung cảnh trong văn phòng trước mắt, dáng vẻ rất có phong thái của “đại lão”. Cậu xua tay, tỏ ý không để tâm: “Không sao đâu."
Chỉ ba chữ nhẹ bẫng ấy suýt nữa làm Trương Chí Minh hồn vía bay mất. Ông sợ Túc An đổi ý, không chịu làm nữa.
Ông quay sang bộ phận thiết kế, lớn tiếng tuyên bố: “Mọi người tạm dừng công việc lại! Vị này là nhà thiết kế mới mà công ty vừa mời về.”
Toàn bộ ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía Túc An. Cậu cũng không hề ngại ngùng, rất thoải mái tự giới thiệu: “Túc An, mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”
“Chậc, lại là một kẻ đi cửa sau." Một giọng nói lạnh lùng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
Đường Ngạn ngồi ở góc, vẻ mặt đầy khinh thường: “Giờ Phạn Cảnh xuống dốc đến mức này rồi sao? Ai cũng nhận vào à?"
Sắc mặt Trương Chí Minh lập tức trầm xuống, coi ông không tồn tại chắc? Ông vừa định mở miệng thì bị Túc An giơ tay ngăn lại.
Túc An đi đến bên bàn làm việc của Đường Ngạn, nhìn bảng tên trên bàn, cứ thế đứng nhìn xuống người kia, giọng không lớn nhưng rõ ràng: “Đường Ngạn, chỉ nói mồm thì chán lắm. Hay là lấy tác phẩm ra nói chuyện, thế nào?"
Đường Ngạn ngồi trên ghế, hơi ngẩng đầu lên, cười khẩy: “Dựa vào đâu tôi phải so với cậu?"
Túc An thản nhiên đáp: “Chẳng lẽ anh sợ một kẻ đi cửa sau như tôi à?"
Chiêu khích tướng với kiểu người này, quả nhiên luôn hiệu quả.
Bị chọc trúng, Đường Ngạn lập tức nổi nóng, giọng đầy kiêu căng: “Được thôi, so thì so. Bắt đầu ngay bây giờ. Ba tiếng sau nộp bản phác thảo, mọi người cùng đánh giá."
Túc An không có ý kiến gì: “Được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)