Dư Phùng cười khẽ trêu: “Ừ, khẩn cấp thật, vừa ra khỏi bệnh viện đã đánh nhau đến tận đồn cảnh sát.”
Chu Nhiên vừa lái xe vừa căng tai nghe lén: Trời ơi, phu nhân dữ dội vậy sao?!
Túc An cười gượng, vội chuyển đề tài: “Em thật sự đói rồi, về nhà anh nấu cơm cho em được không?"
Chu Nhiên lại sốc lần nữa: Ông chủ... biết nấu cơm?!
Trong lòng Chu Nhiên lúc này rối như tơ vò, biết nhiều bí mật thế này có khi nào bị ông chủ diệt khẩu không? May mà tố chất nghề nghiệp cực tốt, anh ta vẫn không để lộ chút biểu cảm bất thường nào.
Dư Phùng nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Túc An, ủ trong tay mình, không nói gì. Nhưng Túc An biết, đó là đồng ý.
Đắm chìm trong niềm vui được về nhà ăn cơm do Dư Phùng nấu, xe vừa dừng lại, Túc An liền vui vẻ nhảy xuống.
Không thấy Dư Phùng theo sau, cậu quay đầu lại nhìn, đúng lúc bắt gặp nụ cười của hắn: “Chân không đau nữa à?"
Túc An cứng người trong giây lát, sau đó lập tức khom lưng làm bộ đau đớn khoa trương: “Ai da, đau chết mất thôi!"
Dư Phùng bước tới, xoa nhẹ đầu tóc rối của cậu: “Đi thôi, diễn viên nhỏ."
Túc An vội vàng đuổi theo, sợ bị bỏ lại phía sau.
Ngồi trong xe nhìn trọn vẹn cảnh đó, Chu Nhiên tự hỏi: Đây thật sự là ông chủ mặt lạnh như băng, không cảm xúc kia sao?
Chu Nhiên: Không nhìn thì thôi, nhìn rồi đúng là không chịu nổi.
Dì Trần thấy Túc An cùng Dư Phùng về nhà, cười rất vui: “Ngài Dư, tiểu Túc, về sao không báo trước một tiếng, dì còn chưa chuẩn bị cơm."
Túc An nói: “Không sao đâu dì Trần, cũng muộn rồi, dì về nghỉ trước đi, bọn con tự lo được."
Dì Trần nghe vậy tưởng hai người định gọi đồ ăn ngoài, vội nói: “Nấu cơm nhanh lắm, ăn mấy món đó hoài không tốt cho sức khỏe đâu."
Biết dì hiểu lầm, Túc An giải thích: “Thật sự không sao mà dì Trần, hôm nay Dư Phùng nấu cơm."
“Ngài Dư nấu à, vậy tốt quá rồi. Tiểu Túc nhớ ăn nhiều vào nhé.” Dì Trần mỉm cười đầy ẩn ý rồi rời đi, để lại không gian cho hai người.
Túc An chạy ngay tới tủ lạnh lựa đồ, lấy hết những món mình muốn ăn vào bếp, bận rộn mà vui vẻ.
Dư Phùng dựa vào khung cửa bếp, khoanh tay nhìn cậu loay hoay. Túc An vừa xử lý nguyên liệu vừa không quay đầu hỏi: “Hôm nay xào khoai tây sợi với cải thìa, thêm thịt thăn chua ngọt được không?"
Dư Phùng thong thả đáp: "Em coi anh là đầu bếp riêng à? Phí thuê rất đắt đấy.”
Túc An buông đồ ăn trong tay, chạy tới trước mặt Dư Phùng, nhón chân khẽ hôn lên đôi môi mỏng của hắn một cái: “Thế này... đủ tiền thuê chưa?"
Túc An chỉ kịp cảm thấy vòng eo mình bị siết chặt, cả người đã bị kéo vào một vòng ôm vững chắc. Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu liền chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Dư Phùng.
Dư Phùng cúi người xuống, một tay nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên, giọng trầm khàn thấp thoáng: “Chưa đủ.”
Ngay giây sau, nụ hôn mang theo ý chiếm hữu mạnh mẽ trút xuống. Túc An có chút không chống đỡ nổi, hai tay vô thức vòng lên vai hắn, ngẩng đầu, hơi thở dần trở nên gấp gáp.
Không biết qua bao lâu, Dư Phùng mới buông cậu ra. Trong mắt Túc An còn vương ánh nước, ánh nhìn có phần ngơ ngác.
Thấy vậy, Dư Phùng không nhịn được lại cúi xuống hôn nhẹ thêm hai cái nữa.
Đợi Túc An hoàn hồn, Dư Phùng vỗ nhẹ lên đầu cậu, bảo cậu ra phòng khách chờ.
Túc An nằm trên sofa, cầm điều khiển chuyển kênh. Không ngờ lại chuyển đúng sang một bộ phim thần tượng, còn vừa khéo chiếu cảnh hai nhân vật chính đang hôn nhau.
Túc An liếc nhìn nam chính trên màn hình: Ừm... không đẹp trai bằng Dư Phùng.
Ngay giây tiếp theo nhận ra mình vừa nghĩ gì, cậu đỏ mặt, vội vàng chuyển kênh.
Cùng là lần đầu cả thôi, dựa vào cái gì mà Dư Phùng lại thành thạo đến vậy chứ!
Ăn cơm xong, Túc An đi dạo quanh nhà cho tiêu bớt, chợt nhớ ra có chuyện muốn bàn với Dư Phùng. Thấy hắn không ở phòng ngủ, cậu liền tới cửa phòng làm việc gõ nhẹ.
"Vào đi."
Dư Phùng đang ngồi sau bàn làm việc xử lý đống tài liệu còn dang dở trong ngày. Thấy Túc An bước vào, hắn ngẩng mắt lên, đưa tay kéo cậu vào lòng, hai tay vòng từ phía sau ôm lấy eo cậu, cúi đầu vùi vào cổ Túc An cọ nhẹ.
Túc An theo lực ngồi lên đùi hắn, lưng áp sát vào lồng ngực ấm áp, hơi thở nóng cùng những sợi tóc nơi sau gáy khiến cậu hơi ngửa.
Cậu khẽ gọi: “Dư Phùng.”
Giọng Dư Phùng trầm trầm, mang theo chút mệt mỏi: "Đừng nhúc nhích, để anh ôm một lát."
Cảm nhận hơi ấm truyền từ phía sau, Túc An đưa tay xoa nhẹ lên đầu hắn:
"Mệt lắm à?"
Dư Phùng không đáp. Trong phòng chỉ còn lại tiếng hô hấp đều đều. Túc An định nhích người đổi tư thế, vừa động đậy đã bị một đôi bàn tay to ấm áp siết chặt lấy eo.
“Đừng động, động nữa là..."
“Không đùa nữa. Tìm anh có chuyện gì?"
Bị hắn làm rối như vậy, Túc An lúc này mới nhớ ra việc chính:
“Dư thị có công ty con nào làm về mảng trang sức không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


