Túc An nheo mắt, lập tức bảo tài xế quay đầu chạy về Tương Nhã Hiên. Khi tới nơi, cậu thấy Đồng Cửu đội mũ, đeo khẩu trang, đang ngồi xổm trước cửa.
“Ngồi xổm thế này anh không sợ bị chụp ảnh à?” Túc An bước nhanh tới, “Biến thái đâu?"
“Hắn ta nói đi toilet một lát, nên tôi ra ngoài đón cậu." Đôi mắt đẹp của Đồng Cửu đầy vẻ uất ức, “An An! Cậu phải đòi lại công bằng cho tôi! Tôi bị lôi tới đây xem mắt, tôi nói cho cậu biết, cái tên biến thái đó sờ tôi."
“Cái gì?!" Túc An kinh hãi, ai to gan vậy, dám động vào thiếu gia của Đồng gia. "Đi."
Đồng Cửu bị cậu kéo đi, “Chúng ta định làm gì?"
“Làm chuyện lớn. Cơn tức này không thể nuốt trôi được.” Khóe miệng Túc An cong lên một nụ cười gian manh.
Cậu kéo Đồng Cửu tới cửa toilet, hai người núp ở góc, thò hai cái đầu ra nhìn.
Túc An hỏi: “Hắn ta mặc đồ thế nào?"
"Áo khoác đen, quần đen.” Đồng Cửu nghĩ một chút, tự đánh giá rồi nói, “Dáng người khá cao, cao hơn tôi một chút."
Lúc này, một người đàn ông có trang phục và vóc dáng hoàn toàn khớp với mô tả của Đồng Cửu bước ra. Mắt Đồng Cửu sáng lên, hạ giọng nói: “Chính là hắn ta!"
Túc An xắn tay áo, tiến vào trạng thái chiến đấu, gió xuân thổi trống trận vang, ta không biết xấu hổ thì ta sợ ai.
Cậu lấy khẩu trang đeo lên, sải một bước lao tới, dùng ngay cái chân chưa được cho “ăn no” của mình đá mạnh một củ, miệng còn chửi: “Tôi đánh chết cái đồ không biết xấu hổ nhà anh!"
Đồng Cửu thấy vậy định nói gì đó lại thôi, nhưng thấy Túc An cũng bị người kia vung tay loạn xạ đánh trúng, lập tức máu nóng dâng lên, còn rất trung nhị hét to: “Tôi tới trợ giúp cậu!"
Thấy người đàn ông kia còn muốn phản công, Đồng Cửu trực tiếp dang hai tay ôm chặt, khống chế hai tay đang vung loạn của hắn ta, rồi thúc mạnh một khuỷu tay vào lưng.
Cú đánh làm người đàn ông đó lưng cứng đờ rồi gập xuống, đầu óc ong ong.
Đánh xong, Túc An túm cổ áo người kia kéo lên, bắt ngẩng đầu.
Túc An nghĩ: Để xem cái đồ không biết xấu hổ này trông thế nà - Khoan đã! Hạ Liên Kỳ?!
Do tác giả nguyên tác từng miêu tả không biết bao nhiêu lần nốt ruồi giữa lông mày của gã, nên Túc An vừa nhìn thấy nốt ruồi đó liền nhận ra ngay: Đây là công chính.
Không phải chứ, Hạ Liên Kỳ đi xem mắt làm gì? Chẳng phải gã nên cùng Phùng Lăng ân ân ái ái, bạc đầu giai lão sao?
Bên cạnh, Đồng Cửu đang đánh sướng tay chọc chọc cậu, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe rõ: “Đánh nhầm người rồi... là cái tên đứng cạnh gã cơ..."
Túc An: ...
Túc An: Đánh xong hết rồi anh mới nói hả a a a a!
Túc An quay đầu nhìn về phía người mà Đồng Cửu chỉ - chính là người không lâu trước đây cậu vừa gặp, Cố Thừa, người luôn tan ca đúng giờ, chạy còn nhanh hơn bất kỳ ai. Lúc này Cố Thừa đứng nép sang một bên, gương mặt đầy hoảng sợ nhìn họ.
Khoan đã.
Là thế giới này điên rồi, hay là cậu điên rồi? Sao lại xuất hiện ảo giác thế này?
Túc An bước tới, dùng sức véo mạnh Cố Thừa một cái.
Cố Thừa đau đớn kêu lên: “Áu -!"
Túc An: Không phải ảo giác.
Hạ Liên Kỳ đang nằm bệt dưới đất, sau khi cơn đau dữ dội dịu đi một chút thì chửi thề: “Mẹ kiếp, thằng nào dám đánh ông dây?"
Hạ Liên Kỳ nghiến răng, không rảnh so đo chuyện vệ sĩ đến trễ, chỉ thẳng tay về phía Túc An: "Bắt hai đứa đeo khẩu trang kia cho tôi, với cả thẳng đứng xem bên kia, bắt hết lại!"
"Vâng."
Cố Thừa rối bời: “Không phải... sao lại bắt tôi? Tôi chỉ là người qua đường vô tội thôi mà.”
“Im đi, tất cả là tại anh đấy!” Túc An vừa chạy vừa thở gấp, quay sang hỏi hai người: “Hai người không mang theo vệ sĩ à?"
Đồng Cửu lúc này mới hoàn hồn, mặt mếu máo: "Đi xem mắt thì mang vệ sĩ làm gì? Vệ sĩ tình yêu à?"
Ba người chạy tới ngõ cụt. Thấy vệ sĩ phía sau đã đuổi kịp, Túc An và Đồng Cửu lập tức ăn ý, mỗi người một tay, đẩy mạnh Cố Thừa ra phía trước.
Cố Thừa: ???
Túc An: “Cơ thể tôi yếu, đánh không lại."
Đồng Cửu: “Tôi là minh tinh, đánh nhau ảnh hưởng đến hình tượng."
Cố Thừa: ... Vậy cái người lúc nãy đánh dữ dội là ai?
Nhìn vệ sĩ đã ở ngay trước mặt, Cố Thừa thân thiện vẫy tay: "Chào anh."
Túc An, Đồng Cửu: Chào cái đầu nhà anh......
Vệ sĩ giơ tay chộp lấy cổ áo Cố Thừa. Điều khiến người ta chấn động là Cố Thừa lại né được bằng một động tác cực kỳ khéo léo.
Cùng lúc đó, anh dùng lực đánh trúng một huyệt vị trên người đối phương. Vệ sĩ lập tức mềm nhũn, quỳ sụp một gối xuống đất.
Cố Thừa ngẩng cao cằm, bày ra dáng vẻ ngạo nghễ không coi ai ra gì, ngoắc ngoắc ngón tay về phía tên đang quỳ không đứng dậy nổi: “Anh đó, lại đây đi!”
Đồng Cửu đứng bên cạnh la lớn với Túc An: “Hình như anh ta thật sự có bản lĩnh đấy."
Vệ sĩ hành động rất nhanh. Thấy tình hình không ổn, Túc An tay trái túm Đồng Cửu, tay phải kéo Cố Thừa còn đang ngơ ngác, quay đầu bỏ chạy như bay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
