Cố Thừa quay đầu, mỉm cười đầy soái khí, còn nháy mắt một cái, tự luyến tiếc nuối nói: "Haizz, đẹp trai thế này mà chẳng ai quản cả.”
Vừa dứt lời, một cú đấm xé gió hung hãn lao thẳng về phía Cố Thừa, tốc độ cực nhanh. Cố Thừa chỉ kịp nó sát trong gang tấc, nắm đấm sượt qua mang tai anh, nện mạnh vào bức tường phía sau.
Cố Thừa sợ đến mức bật nhảy dựng lên: “Áu!"
Anh run rẩy quay đầu nhìn lại. Lớp vữa trên tường dưới lực va chạm khủng khiếp đã bong tróc từng mảng, còn lõm xuống thấy rõ.
Cố Thừa: “Tôi hình như vừa thấy bà cố nội tôi rồi.”
Túc An, Đồng Cửu: "......"
Cũng may nhân viên nhà hàng vài phút trước thấy sự việc có gì đó không ổn, lập tức gọi cảnh sát.
Cảnh sát đến hiện trường rất nhanh, kéo còi inh ỏi, dẹp sạch đám gây rối.
Trong số đó có Hạ Liên Kỳ cùng mấy tên vệ sĩ to cao vạm vỡ của gã, còn có ba người trông yếu ớt, đáng thương, không có chút sức phản kháng nào.
Mấy người bị đưa về đồn. Hạ Liên Kỳ và đám vệ sĩ vẫn còn cãi cọ gay gắt với cảnh sát.
Nhưng khổ nỗi chỗ họ đánh nhau lại đúng vào góc khuất camera, lúc đó cũng không có nhân chứng trực tiếp, thêm nữa mùa đông ai cũng mặc quần áo dày, Túc An và Đồng Cửu có đánh nhau thật cũng chẳng nhìn ra được vết thương gì.
Nhìn mấy người đàn ông trước mắt thân hình khỏe mạnh, đầy cơ bắp, trông hùng hổ như dân xã hội đen, rồi lại nhìn ba người đang ngồi xổm trong góc tường, liếc mắt một cái là thấy chẳng có tí lực tấn công nào, mấy cảnh sát trực ban rõ ràng không mấy tin vào lời bọn kia nói.
Ba người xếp hàng ngồi xổm ở góc tường, cảnh tượng nhìn qua vừa buồn cười vừa kỳ cục.
Túc An bị kẹp ở giữa hai người, quay đầu sang trái nhìn Cố Thừa đang rảnh rỗi bẻ ngón tay, hỏi: “Tan làm rồi à?"
Cố Thừa cười gượng: “Vừa tan làm thì bị mẹ gọi đi xem mắt, ai ngờ lại thành ra thế này.”
Túc An lại quay sang phải nhìn Đồng Cửu đang ngẩng đầu nhìn trần nhà với vẻ mặt vô tội: “Nguyên bộ đồ đen, biến thái à?"
Đồng Cửu lẩm bẩm: “Anh ta đúng là mặc toàn đồ đen, hơn nữa anh ta còn sờ tôi thật mà."
“Ôi tổ tông ơi, cậu đừng nói nữa.” Cố Thừa vừa tức vừa buồn cười, “Thế mà gọi là sờ à? Tôi chỉ là lúc đứng dậy vô tình chạm nhẹ vào tay cậu thôi."
Ngay lúc hai người chuẩn bị tranh cãi xem rốt cuộc có phải là sàm sỡ hay không, thì Túc An gọi điện cho Dư Phùng, cuộc gọi nhanh chóng được bắt máy.
Dư Phùng ở đầu dây bên kia hỏi: “Về đến nhà chưa?"
Túc An liếc nhìn tình cảnh mình đang ngồi xổm trong góc tường, chột dạ nói: “Cái này thì..."
Bên cạnh, Cố Thừa vui mừng như vớ được cứu tinh, lớn tiếng hét vào điện thoại: “Dư Phùng, vợ cậu bị người ta bắt nạt rồi!"
Sắc mặt Dư Phùng lập tức thay đổi. Hắn giơ tay ra hiệu tạm dừng cuộc họp, cầm điện thoại bước ra ngoài phòng họp: “Cậu vừa nói cái gì?"
Túc An đang định giải thích thì Cố Thừa đã giật lấy điện thoại của cậu, nói thẳng vào máy: “Dư Phùng, vợ cậu đánh nhau với Hạ Liên Kỳ rồi, bọn tôi đang ở đồn cảnh sát, mau tới cứu bọn tôi đi."
Dư Phùng cúp máy.
Trong ánh mắt hai phần ngơ ngác, ba phần khó hiểu, năm phần tò mò của mọi người, hắn mang theo khí lạnh khắp người quay lại phòng họp, nói: “Hôm nay họp đến đây thôi.”
Sau đó ánh mắt hắn dừng lại trên người Chu Nhiên đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi: “Đi."
Chu Nhiên dừng tay, vẻ mặt khó hiểu, đi theo phía sau Dư Phùng, hỏi: “Dư tổng, chúng ta đi đâu vậy?"
Dư Phùng nheo mắt, cả người tỏa ra khí tức nguy hiểm, lạnh lùng đáp: “Đến đồn cảnh sát, bắt người.”
Khi Dư Phùng tới đồn cảnh sát, vừa bước vào đã nghe thấy tiếng cãi vã: “Cậu nói bậy! Rõ ràng là hai người các cậu xông lên đá tôi túi bụi!"
Túc An mang vẻ mặt không thể tin nổi: “Không phải chứ? Anh nhìn tôi xem, gió thổi mạnh tí là tôi ngã luôn, sao có thể đánh thắng được anh."
Cậu quay sang nhìn cảnh sát, như muốn chứng minh mình vô tội, lấy từ trong túi ra tờ kết quả kiểm tra vừa mới làm chiều nay, đưa cho họ.
“Thưa chú cảnh sát, đây là kết quả kiểm tra tôi vừa làm ở bệnh viện chiều nay. Các chỉ số sức khỏe của tôi đều không đạt, người thì yếu, lại còn bị bong gân chân từ hôm qua, bây giờ vẫn còn hơi sưng. Tôi tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy được.”
Nói rồi, sợ họ không tin, cậu còn vén nhẹ ống quần lên.
“Cậu!” Hạ Liên Kỳ tức đến mức lớp mặt nạ văn nhã trên gương mặt không còn sót lại chút nào, thay vào đó là vẻ dữ tợn méo mó.
“Cậu cái gì mà cậu! Anh bắt nạt người ta còn không cho người ta nói à!” Đồng Cửu đứng bên cạnh bồi thêm một nhát, thấy Túc An chuẩn bị đầy đủ chứng cứ như vậy, cậu ta cũng có thêm tự tin.
Cảnh sát thấy trước mắt là mấy “đứa nhỏ” ngoan ngoãn, còn lấy ra được cả một xấp kết quả kiểm tra, càng tin rằng ba người đang ngồi xổm ở góc tường mới là bên bị ức hiếp. Ông quay sang nói với đám Hạ Liên Kỳ: “Người ta sức khỏe đã thế này rồi còn bắt nạt được mấy người à? Cậu ấy không vu oan cho mấy người là tốt lắm rồi."
Cố Thừa đứng bên cạnh xem mà đã mắt, đúng là hai cao thủ cãi lý, sức chiến đấu quá mạnh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)