Túc An chuẩn bị đi làm kiểm tra thì điện thoại rung lên báo có tin nhắn.
Dư Phùng: [Dì Trần nói em đi bệnh viện.】
Túc An: [Em đi kiểm tra sức khỏe, anh đoán xem em gặp ai?】
Dư Phùng: [Cố Thừa.】
Túc An đang tò mò không biết vì sao Dư Phùng đoán chuẩn như vậy thì bên kia lại gửi thêm tin nhắn.
Dư Phùng:[ Tên đó không giấu được chuyện.】
Được thôi. Cậu nhớ Cố Thừa với Dư Phùng bằng tuổi nhau, xem ra 27 tuổi đúng là cái tuổi không giấu nổi bí mật, ở đây đặc biệt là nói tới Cố Thừa.
Dư Phùng: [Lát kiểm tra xong thì nhắn cho anh, anh bảo tài xế đến đón em.】
Cậu cầm báo cáo đi đến phòng khám của Cố Thừa.
Cố Thừa nhìn báo cáo, cau mày. Túc An vừa thấy biểu cảm đó, tim lập tức nhảy lên cổ họng: “Tận thế tới rồi à?”
Thấy Cố Thừa lắc đầu không nói gì, Túc An lại hỏi: “Bệnh nặng? Ung thư giai đoạn cuối?"
“Anh nói thẳng đi, để tôi còn tranh thủ xem quảng cáo mà sống lại thêm chút nữa."
[Trong nhiều game, xem quảng cáo là được hồi sinh, thêm mạng, kéo dài thời gian sống.]
Túc An đã chuẩn bị sẵn tâm lý, thậm chí còn có tâm trạng đùa cợt.
Cố Thừa ngẩng đầu lên từ đống báo cáo: “Cậu làm tôi khá bất ngờ. Tôi còn tưởng trên người cậu ít nhiều cũng có bệnh nền gì đó, nhưng dựa vào kết quả kiểm tra thì ngoài các chỉ số dinh dưỡng không đạt chuẩn ra, không có vấn đề lớn nào cả.”
Túc An không ngờ lại là câu trả lời này, cậu cẩn thận hỏi lại: “Tim mạch gì đó... cũng không có vấn đề sao?"
Cố Thừa lại nghiêm túc xem một lượt báo cáo rồi đưa ra câu trả lời chắc chắn: “Không có.”
Túc An khẽ thở phào. Ông trời đối xử với cậu cũng không tệ!
“À đúng rồi, cậu bị dị ứng cồn, phải chú ý. Thể trạng cậu bây giờ, chỉ cần dính một chút thôi cũng đủ lấy đi nửa cái mạng.” Cố Thừa nhắc nhở.
Túc An gật đầu, tỏ vẻ đã nhớ.
“Trước đây cậu đem cơm cho chó ăn hết à?" Cố Thừa khó hiểu, không hiểu sao chỉ số dinh dưỡng của một người lại có thể thấp đến mức này.
Túc An cạn lời phản bác: “Anh là bác sĩ đó, có thể đừng suốt ngày treo chữ “chó” ngoài miệng không?"
Cố Thừa khoát tay: “Cậu không hiểu đâu, cái này gọi là chân thật."
Anh ta nhìn giờ, rồi nhanh chóng đứng dậy thu dọn đồ: “Không nói nữa, tôi tan làm đây.”
Túc An: .....
Không hề do dự, để lại mỗi làn khói xe, Cố Thừa chạy mất hút. Đúng là chân thật đến mức quá đáng.
Ra khỏi bệnh viện, Túc An nhắn cho Dư Phùng một tin, giây tiếp theo điện thoại liền gọi tới.
“Kết quả kiểm tra thế nào?" Giọng nói trầm ấm vang lên, khiến tim Túc An vô thức hụt một nhịp.
“Không có vấn đề lớn, chỉ là suy dinh dưỡng.” Túc An thành thật trả lời.
“Anh bảo tài xế đến đón em, em tìm chỗ nào đó ngồi đợi đi.”
"Em muốn ăn cơm anh nấu.” Túc An cúi đầu, đá viên sỏi ven đường.
“Ừ, tối nay có lẽ không được rồi, bên công ty còn một cuộc họp nữa. Ngày mai nấu cho em ăn." Giọng Dư Phùng mang theo ý cười nhàn nhạt.
Hai người vừa nói chuyện thì tài xế đã tới. Túc An nói với đầu dây bên kia: “Tài xế tới rồi, em lên xe đây."
Tài xế bật sưởi ấm trong xe, Túc An ngồi ở hàng ghế sau, vừa nghịch điện thoại vừa đăng ký cho mình một tài khoản công việc. Cậu đặt cho mình một cái tên tiếng Anh là Aurora, tượng trưng cho sự tái sinh, sau này dùng để hợp tác trong công việc cũng tiện hơn.
Đăng ký xong, Túc An bắt đầu lướt hot search. Chuyện xảy ra tại tiệc sinh nhật của Túc Khả Phàm tối qua đã bị Túc gia bỏ tiền ép xuống, nhưng vẫn còn thấy cư dân mạng bàn tán rải rác.
Càng lướt Túc An càng thấy vui, cư dân mạng đúng là thú vị thật sự.
“Đã từng thấy giám định DNA để xác nhận quan hệ cha con, đây là lần đầu thấy giám định DNA để xác nhận... quan hệ ngoại tình."
"Nhìn là biết chưa hóng qua mấy quả dưa hào môn rồi, 50 tệ mở khóa thêm tin chấn động.”
“Vậy chuyện này là thật hả? Túc Khả Phàm là tổng thiết kế của Phàm Lần Tràng đúng không? Tự nhiên tôi chẳng muốn mua trang sức do cậu ta thiết kế nữa, xui xẻo quá.”
“Nhìn phát biết là thật, đến cả tóc cũng bị lôi ra, thương cô gái váy đỏ ghê.”
“Tôi nói chuyện hơi khó nghe, tôi đi trước đây."
Nếu trong xe không có người khác, Túc An chắc đã cười thành tiếng rồi. Thì ra đây chính là cảm giác sảng khoái khi nhân vật chính trong sảng văn tự tay xé trà xanh bạch liên hoa.
Đúng lúc Túc An định tiếp tục xem sức công kích của cư dân mạng, thanh thông báo bật lên một tin nhắn.
Đồng Cửu: Tương Nhã Hiên, có biến thái! Mau tới!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
