Lúc này, Dư Phùng đang ngồi trong phòng họp tham dự cuộc họp định kỳ hằng tháng.
Trợ lý Chu Nhiên đứng phía sau hắn, tận mắt thấy ông chủ nhà mình mở điện thoại, gửi một tin nhắn, rồi bên kia trả lời bằng một sticker biểu cảm.
Chu Nhiên giật mình hoảng hốt: Ai to gan thế, dám gửi sticker cho ông chủ? Chẳng lẽ là phu nhân?
Dư Phùng nhìn sticker Túc An gửi kèm với câu nói kiểu che giấu vụng về kia, không nhịn được mà bật cười.
Giám đốc kinh doanh đang rất tự tin, thao thao bất tuyệt báo cáo, nghe thấy tiếng cười đó thì khựng lại, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng: Xong rồi, Dư tổng cười lạnh thế này, chẳng lẽ mình nói sai chỗ nào?
Cả phòng họp lập tức yên lặng như tờ. Chu Nhiên đứng sau lưng Dư Phùng ra hiệu cho ông tiếp tục nói, nhưng tiếc là đối phương chẳng hiểu.
"Nói xong chưa?" Dư Phùng ngẩng mắt, lạnh lùng nhìn ông, “Nhìn tôi làm gì, trên mặt tôi có gì à?"
Giám đốc kinh doanh run rẩy đáp: “Vẫn... vẫn chưa nói xong..."
"Chưa nói xong thì nói tiếp." Dư Phùng nhíu mày, “Sao vậy, muốn tôi mời ông đứng cạnh tôi để nói à?"
Những lãnh đạo cấp cao khác ngồi đó càng không dám thở mạnh. Ai mà chưa từng thấy Dư Phùng nổi giận, thứ đó còn đáng sợ hơn cả phim kinh dị.
Giám đốc kinh doanh cuối cùng cũng chẳng còn hùng hồn nổi nữa, cả người xìu hẳn, mặt mếu máo, vội vàng kết thúc phần báo cáo của mình.
Chu Nhiên biết rõ chân tướng, khóe miệng giật giật, cố gắng nhịn cười.
Lúc này Dư Phùng quay đầu nhìn trợ lý phía sau: “Mặt cậu bị co giật à?"
Giây trước Chu Nhiên còn đang cười thầm, giây sau đã nghiêm túc ngay, đứng đắn trả lời: “Không có, Dư tổng."
“Phần họp tiếp theo cậu chủ trì, tôi có chút việc.” Nói xong, hắn đứng dậy đi ra ngoài.
Đợi Dư Phùng vừa rời đi, các lãnh đạo cao cấp mới thả lỏng lưng, thở phào nhẹ nhõm.
Phòng họp lập tức xôn xao lên. Giám đốc hành chính hạ giọng hỏi: “Lão Lưu, lúc nãy ông có nói sai gì không? Làm tôi giật cả mình."
Giám đốc Lưu vẫn chưa hoàn hồn: “Coi như vừa mơ một giấc vậy..."
Chu Nhiên cầm tập tài liệu, nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, phòng họp lập tức im bặt.
Anh đổi sang nụ cười thương mại tiêu chuẩn, nói: “Các vị, chúng ta tiếp tục nào.”
Đám lãnh đạo cấp cao rùng mình: Trợ lý Chu mà lộ ra nụ cười này... cũng đáng sợ không kém.
Ăn xong bữa sáng, Túc An tìm một chiếc áo khoác dày mặc thêm vào. Cậu thử nhúc nhích cái chân bị trẹo, vẫn còn hơi đau nhưng không ảnh hưởng đến việc đi lại, thế là chuẩn bị đến bệnh viện.
Trước khi đi, cậu nói với dì Trần là buổi trưa sẽ không về ăn cơm.
Cậu bắt taxi đến bệnh viện ở trung tâm thành phố. Lúc xuống xe trả tiền, nhìn số tiền trong tài khoản bị trừ đi, dù biết là cần thiết nhưng vẫn thấy hơi xót ruột.
Cậu thuần thục đăng ký, lấy số rồi ngồi chờ gọi tên. Khi đến lượt mình, cậu đứng dậy, đi tới trước cửa phòng khám và đẩy cửa bước vào.
Trong phòng khám có một người khiến cậu hoàn toàn không ngờ tới.
“Đến kiểm tra sức khỏe à?" Cố Thừa vừa nhìn thấy tên cậu trên máy tính cũng sững người một chút, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Túc An hỏi: “Bác sĩ Cố? Sao anh lại ở đây?"
Cố Thừa nhướng mày: “Bệnh viện này là của nhà tôi."
Túc An: So với đám nhà giàu các người đúng là không đọ lai nổi.
“Cậu không thật sự nghĩ tôi làm từ thiện cho Dư Phùng mà không lấy tiền chứ? Riêng hắn à? Hắn cũng xứng sao!" Cố Thừa tỏ vẻ khinh thường, “Hễ có việc là sai tôi như sai chó vậy, ông đây không chịu nổi cái ấm ức đó.”
Túc An giơ điện thoại lên lắc lắc: “Tôi đang ghi âm đó, bác sĩ Cố."
“Đừng đừng, hắn xứng, hắn xứng.” Cố Thừa lập tức xuống nước, “Hai chồng chồng các cậu đúng là cùng một ruột gan đen tối."
“Bác sĩ Cố cũng đừng tự hạ thấp mình như vậy.” Chuyện tự ví mình như chó thế này, Túc An đúng là lần đầu mới thấy.
Cậu chậm rãi nói: “Nói chuyện chính. Hôm nay tôi đến là muốn làm kiểm tra sức khỏe toàn diện.”
“Lần trước thấy cậu như vậy tôi đã muốn kéo cậu đến bệnh viện kiểm tra rồi. Thân thể cậu yếu quá.” Cố Thừa đẩy gọng kính gọng vàng trên sống mũi, lại trở về dáng vẻ nghiêm túc quen thuộc.
Túc An gật đầu, không phản bác, vì cậu cũng nghĩ vậy. Thân thể yếu một chút không sao, có thể từ từ bồi dưỡng lại, chỉ sợ cơ thể này giống cơ thể trước kia của cậu, có bệnh nặng tiềm ẩn thì phiền to.
“Đều là người một nhà, khỏi đóng phí. Tôi sẽ bảo họ đẩy nhanh kết quả cho cậu, cậu cứ trực tiếp đi làm kiểm tra là được.” Cố Thừa gõ bàn phím, mở phiếu khám cho cậu.
Túc An chớp chớp mắt: “Cảm giác như đi cửa sau vậy?"
Cố Thừa đưa phiếu cho cậu, cười nịnh: “Vậy đoạn ghi âm kia cậu cũng đừng cho Dư Phùng nhà cậu nghe nhé.” Cố Thừa tuyệt đối không thừa nhận là mình sợ, chỉ là Dư Phùng cao gần mét chín, một cú vung tay là có thể đánh bay anh ta xa hai mét.
Nghĩ đến mà uất ức. Cố gia và Dư gia là thế giao, hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Hồi nhỏ con trai thường có mấy lần máu nóng bốc lên đánh nhau, nhưng anh ta chưa từng thắng Dư Phùng lần nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)