Hắn tìm dung dịch sát trùng, động tác rất nhẹ nhàng, xử lý vết thương ở đầu gối cho Túc An: “Có đau không?”
Túc An đáp: “Không đau.”
Dư Phùng liếc cậu một cái nhàn nhạt. Túc An vội sửa lời: “Vẫn hơi đau, anh nhẹ tay chút."
Dư Phùng vạch trần cậu: “Không cần cố tỏ ra mạnh mẽ."
Túc An lẩm bẩm: “Tôi đâu phải búp bê dễ vỡ.”
Sau khi sát trùng đầu gối, Dư Phùng lấy túi chườm đá đắp lên mắt cá chân cho cậu: “Lần sau nếu không khỏe thì phải nói với tôi, nghe chưa."
“Ừ.” Túc An nhìn những động tác của hắn, sống mũi cay cay. Đã rất lâu rồi không có ai quan tâm cậu như vậy.
Ngày trước ở trại mồ côi, trẻ con rất đông, mẹ viện trưởng không thể chăm lo hết từng ấy người. Túc An từ nhỏ đã hiểu chuyện, dù có va chạm bị thương cũng không đi làm phiền người khác, chỉ lặng lẽ trốn đi một mình khóc.
Lâu dần, cậu dường như quên mất rằng trước kia mình cũng từng là một đứa trẻ thiếu thốn tình yêu.
Thấy Túc An ngẩn người, Dư Phùng xoa xoa đỉnh đầu cậu: “Nghỉ ngơi sớm đi.”
Túc An kéo vạt áo hắn lại, khẽ nói: “Anh có muốn ở lại đây với tôi không?"
Ánh mắt Dư Phùng tối sầm lại khi nghe câu đó: “Cậu nói gì cơ?"
“Không nghe thì thôi.” Mặt Túc An đỏ bừng.
Dư Phùng tiến lại gần, một tay chống lên giường, hơi củi người xuống. Nhìn gương mặt áp sát của hắn, hàng mi Túc An khẽ rung như cánh bướm.
“Túc An, là em tự chui đầu vào lưới.” Dư Phùng rũ mắt nhìn thẳng cậu, đôi đồng tử sâu thẳm không hề che giấu dục vọng nóng bỏng của mình: “Anh không phải người tốt.”
“Ừ, em không trốn.” Một nụ hôn thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước khẽ chạm vào khóe môi Dư Phùng. Ánh mắt Túc An long lanh như nước tình, cậu nghe rõ tim mình đang đập loạn. Thích đến vốn dĩ là thứ chẳng có lý do.
Có lẽ chỉ vì đối phương dành cho cậu sự dịu dàng và quan tâm, cậu đã tham luyến như thế, thậm chí còn muốn từ hắn mà có được nhiều yêu thương và đặc quyền hơn nữa.
Dư Phùng nhìn chằm chằm cậu, bỗng siết tay kéo cậu vào lòng, nụ hôn nóng rực lập tức cướp đi hơi thở của cậu.
Những ngón tay thon dài luồn sâu vào mái tóc Túc An, mạnh mẽ đến mức không cho phép phản kháng.
Ngay khi sắp chạm tới ranh giới cuối cùng, Dư Phùng đột ngột đẩy Túc An ra, cuốn cậu vào trong chăn, rồi quay người đi thẳng vào phòng tắm.
Tiếng nước từ vòi sen vang lên rõ ràng qua cánh cửa phòng tắm, truyền vào tai Túc An. Cậu che lấy khuôn mặt đang nóng ran, cố dùng đôi tay lạnh của mình để hạ nhiệt, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Nghe tiếng nước chảy, cậu lặng lẽ nghĩ: Dư Phùng... có phải là không được không?
Cứ miên man nghĩ ngợi như vậy, cơn buồn ngủ kéo đến. Khi Dư Phùng mang theo cả người hơi lạnh bước ra, Túc An đã vùi mặt vào trong chăn ngủ say.
Dư Phùng kéo chăn xuống một chút, lộ ra gương mặt ngủ yên bình.
Trong đáy mắt hắn là một mảng đen không tan: Túc An, lần này là em trêu chọc anh trước. Tốt nhất em đừng nghĩ đến chuyện chạy, nếu không anh nhất định sẽ bắt em về, nhốt lại.
Ngày hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe rèm, dịu dàng chiếu lên gương mặt Túc An. Cậu chậm rãi mở mắt, trong ánh nhìn vẫn còn vương chút mơ màng buồn ngủ.
Nhìn sang bên cạnh, vị trí đã không còn hơi ấm, trống trơn. Dư Phùng hẳn là đã sớm đến công ty.
Cậu xuống giường, thu dọn qua loa, chuẩn bị hôm nay đi bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe.
Khi xuống lầu, nhìn thấy trong nhà có thêm một bóng người lạ, cậu khẽ sững lạ: “Dì là...?"
Dì Trần bưng bữa sáng từ trong bếp ra, giải thích: “Cậu Túc, mấy hôm trước con ở quê bị bệnh nên tôi xin nghỉ mấy ngày về chăm nó. Cậu cứ gọi tôi là dì Trần là được.”
Túc An gật đầu, giọng ôn hòa: “Dì Trần, dì gọi cháu là tiểu Túc là được rồi."
Di Trần lau tay vào tạp dề, cười nói: “Bữa sáng đã chuẩn bị xong hết rồi. Ngài Dư trước khi đi còn dặn tôi phải đợi cậu xuống lầu rồi mới hâm nóng lại cho cậu ăn.”
Túc An đi tới bàn ăn, nói: “Cảm ơn dì Trần.”
Thấy người Túc An gầy nhom chẳng có mấy lạng thịt, dì Trần lo lắng khuyên nhủ: “Ai da, tiểu Túc gầy thế này thì phải ăn nhiều vào chứ. Người trẻ tuổi đừng suốt ngày nghĩ tới giảm cân, ăn thêm chút đi, không đủ thì trong nồi vẫn còn.”
“Cháu không giảm cân đâu, dì Trần yên tâm, cháu nhất định sẽ ăn nhiều.” Túc An mỉm cười bảo đảm. Đến nơi này, cậu dường như gặp được rất nhiều người quan tâm đến mình.
Túc An vừa ăn sáng vừa nhìn dì Trần cầm những thứ không rõ là gì, đi đi lại lại bận rộn trong nhà.
Cậu hơi thắc mắc, hỏi: “Dì Trần, dì đang làm gì vậy?"
“À, cái này hả. Ngài Dư sáng nay trước khi đi dặn tôi dùng mút xốp bọc hết mấy góc nhọn của bàn trong nhà lại.” Dì Trần trả lời, tay vẫn không ngừng làm việc.
Trong lòng Túc An dâng lên một trận xúc động. Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn vang lên thông báo tin nhắn.
Dư Phùng: [Tỉnh chưa, nhớ ăn sáng, thuốc nhớ bôi.】
Túc An: [Tỉnh rồi, thuốc bôi rồi, cháo cũng ăn xong.】
Túc An: [(mèo con tạo hình trái tim.gif)】
Túc An:【Gửi nhầm rồi, anh cứ coi như không thấy nhé.】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)