Dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại mang tính khẳng định.
Đồng tử Túc An chấn động mạnh, nhất thời quên cả trả lời.
Rất lâu sau, cậu mới tìm lại được giọng nói: "Anh..."
“Muốn biết vì sao tôi nhận ra sao?" Ánh mắt Dư Phùng sắc bén như dao, tựa như xuyên qua lớp da thịt nhìn thấu con người câu.
Hắn cười khẽ: “Cậu có biết đêm đó cậu mắng tôi thế nào không?"
Túc An cười gượng: “Tôi không muốn biết lắm.”
Dư Phùng dường như đang hồi tưởng lại cảnh tượng hôm đó, khóe môi cong lên đầy ý vị: “Cậu nói, dù có thích một con chó cũng sẽ không thèm nhìn bọn nhà giàu chúng tôi, còn nói chúng tôi giả tạo, làm bộ làm tịch..."
Túc An đỡ trán: “Đừng nói nữa."
Trong lòng cậu gần như phát điên: Nguyên chủ ơi, rốt cuộc cậu làm cái quái gì vậy! Ghét người giàu à?
Cậu nghi ngờ có phải Phùng Lăng đã thêm mắm dặm muối nói gì đó, xúi nguyên chủ đi tìm đại phản diện làm bia đỡ đạn không, nhưng cậu lại không có ký ức về chuyện này.
“Kết quả ngày hôm sau cậu lại tìm chính kẻ giả tạo, làm bộ làm tịch trong miệng mình để trả tiền phòng.” Dư Phùng bổ sung nốt phần còn lại.
Túc An cầm đũa chọc chọc đáy bát, ánh mắt lảng tránh: “Hóa ra anh đã biết từ sớm."
Nghe vậy, Dư Phùng nhịn cười: “Ban đầu tôi cũng không tin, nhưng vừa rồi cậu tự thừa nhận rồi."
Túc An: ...
Túc An: Đúng là một người đàn ông đầy tâm cơ.
Cậu nhẹ gõ ngón tay lên cằm, ánh mắt trong veo pha chút vô tội nhìn Dư Phùng: “Vậy anh định đuổi tôi đi sao?"
“Nếu là cậu trước kia, tôi căn bản sẽ không mang về nhà.” Dư Phùng cười như không cười, chậm rãi nói, “Mắng tôi mà tôi còn cho tiền, tưởng tôi làm từ thiện à."
Sau mấy ngày ở chung, Túc An suýt nữa quên mất Dư Phùng là một phản diện.
Không phản bác được, Túc An bĩu môi, tiếp tục chọc đáy bát không nói gì. Không lâu sau, phục vụ mang đồ ăn lên.
Dư Phùng cứu cái bát khỏi tay cậu, gắp thức ăn cho cậu: “Ăn nhiều vào, gầy quá."
Túc An tựa lưng vào ghế, dáng vẻ lười biếng, đôi mắt phượng hẹp dài hơi nhướng lên, nụ cười mang vài phần nghiền ngẫm: “Dư tổng đối xử vậy không ổn lắm đâu, dù sao chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì."
Trong mắt Dư Phùng lóe lên tia trêu đùa. Hắn hơi cúi người sát lại gần, hơi thở lướt qua vành tai Túc An, giọng nói mập mờ dây dưa: “Ai nói là không có? Sống chung, bao nuôi, từ nào mà không thể dùng để định nghĩa quan hệ giữa chúng ta.”
Túc An như bị bỏng tay, đột ngột đầy Dư Phùng ra, vành tai lập tức đỏ bừng: “Anh... anh nói chuyện đàng hoàng đi, động tay động chân làm gì."
Ăn xong, hai người trở về nhà. Sau lần trước Túc An nói với Dư Phùng về ý tưởng của mình, ngay ngày hôm sau Dư Phùng đã cho người sắp xếp thợ trang trí giúp cậu, hiệu suất cực cao.
Về phòng, Túc An bắt đầu phác thảo tiếp bản thiết kế mà trước đó mới nghĩ được một nửa.
Bất giác thời gian trôi qua, nhìn bản nháp đã hoàn thành trên bàn, cậu vươn vai, định xuống bếp lấy một cốc nước.
Dư Phùng vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm thì nghe dưới lầu vang lên một tiếng động lớn.
Hắn không kịp lau khô mái tóc còn nhỏ nước, sải bước nhanh xuống lầu.
Túc An ngồi bệt dưới đất, cốc nước trong tay đã rơi vỡ, nước đổ loang khắp sàn.
Dư Phùng không để ý vệt nước trên đất, đi tới trước mặt Túc An rồi ngồi xổm xuống: “Ngã đau chỗ nào?"
“Trẹo chân rồi.” Trước mắt Túc An vẫn còn hơi tối, nghĩ một lúc mới dần khá hơn. Một cơn đau nhói lan từ mắt cá chân theo dây thần kinh truyền thẳng lên não.
Dư Phùng thấy đầu gối cậu cũng bị trầy da do cọ xát, giọt máu rịn ra từ vết thương.
Túc An vừa định đứng dậy, Dư Phùng đã trực tiếp một tay vòng qua lưng cậu, một tay đỡ dưới khoeo gối, bế ngang cậu lên.
Túc An khẽ kêu một tiếng, hai tay theo phản xạ ôm lấy cổ hắn.
Cậu có chút lúng túng, khẽ giãy giụa: “Anh làm gì vậy!”
Dư Phùng ôm rất chặt, không cho cậu động đậy, sợ cọ xát khiến cơn nóng bức trong người hắn bùng lên.
Nhẹ quá. Rõ ràng trước đó đã bế một lần, nuôi mấy ngày rồi mà cân nặng chẳng thấy tăng.
“Đừng nhúc nhích.” Giọng hắn trầm khàn, mang theo chút nguy hiểm mơ hồ.
Nước trên tóc Dư Phùng còn chưa lau khô theo động tác chảy xuống cổ Túc An, men theo cổ áo trượt vào trong.
Cảm giác lành lạnh khiến Túc An rùng mình. Biết rõ sức mình kém xa đối phương, cậu dứt khoát cúi đầu, không động đậy nữa.
Dư Phùng bế Túc An vào phòng ngủ của mình. Phong cách căn phòng rất giống con người hắn: Tông xám tối giản, nhưng tổng thể lại toát lên vẻ rộng rãi, khí thế.
Hắn đặt cậu lên giường, lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Cố Thừa. Thấy vậy, Túc An vội ngăn lại: “Khử trùng là được rồi, muộn thế này không cần gọi bác sĩ Cố đến đâu.”
Dư Phùng không trả lời thẳng, chỉ hỏi: “Vừa rồi ngã là do bất cẩn thôi sao?"
Túc An cúi đầu, không dám nhìn vào mắt hắn, nhỏ giọng giải thích: “Chỉ là trong khoảnh khắc đó mắt tôi tối sầm lại, sau thì ổn rồi.”
Cậu nhấn mạnh: “Thật sự đó.”
Dư Phùng thở dài, không ép hỏi thêm, quay người ra khỏi phòng. Chẳng bao lâu sau, hắn mang theo một hộp thuốc quay lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
