Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bé Ca Nhi Xinh Đẹp Không Muốn Cưới Chồng Chương 3: Quốc Tử Giám

Cài Đặt

Chương 3: Quốc Tử Giám

Khi Tô Nhã mười hai tuổi, sau bao lần thỉnh cầu và kiên định bảo vệ ước nguyện, cậu rốt cuộc cũng đặt chân vào Quốc Tử Giám – nơi được mệnh danh là lò luyện nhân tài của Thiên Trạch đại lục. Ngày nhập học, cậu mặc cẩm y bạc sắc, búi tóc gọn ghẽ, tay nâng sách, mắt sáng như sao, nhưng ánh mắt bao người đổ dồn tới lại chẳng mang thiện ý.

Một ca nhi – dù là con Tướng quân – sao có thể đứng ngang hàng với đám thế tử, công tử trong triều? Lời thì thầm, ánh nhìn khinh miệt, thậm chí là cố ý xa lánh đều phủ lấy cậu như sương đêm lạnh lẽo.

“Chỉ là một đóa hoa được nâng niu quá đà, đến đây để dạo chơi thôi sao?”

“Nghe nói thông minh, nhưng xem ra chỉ được cái miệng.”

Tô Nhã không đáp lại một lời. Cậu chỉ khẽ cúi đầu, tay lật từng trang sách, ánh mắt chuyên chú tựa hồ ngoài trời dù gió lớn, trong lòng vẫn lặng như hồ thu. Cậu chọn cách học, học để chứng minh rằng ca nhi không phải vật trưng bày, càng không phải kẻ chỉ biết sống dựa vào bầu sữa quyền thế.

Buổi luận sách đầu tiên, phu tử đề một câu: “Trị quốc nên lấy gì làm gốc?”

Bao công tử thay nhau bước ra, kẻ viện Khổng, người theo Mặc, lời lẽ hoa mỹ nhưng sáo rỗng. Đến lượt Tô Nhã, cậu chỉ đứng dậy, lễ phép chắp tay:

“Dân là gốc, đức là rễ, đạo là thân, pháp là cành. Nếu gốc mục, thì cả cây đổ. Nếu chỉ dùng uy, mà không dưỡng đức, thì lòng dân rối loạn. Kẻ trị quốc, phải học cách nghe tiếng lòng từ nơi ruộng đồng, không phải chỉ từ đại điện.”

Phu tử vốn định gật đầu lấy lệ, ai ngờ vừa nghe xong liền sửng sốt, vội hỏi:

“Tiểu sinh tên gì?”

“Tô Nhã”

Từ đó, thầy trò nhiều lần đối đáp. Phu tử không vì xuất thân của cậu mà thiên vị, nhưng mỗi lần đặt câu hỏi, ánh mắt ông thường tìm về phía học trò nhỏ kia, bởi từ cậu không chỉ có chữ nghĩa, mà còn có cái tâm người học đạo.

Có một lần, đề bài là “Làm sao để người nghèo không lo đói, kẻ già không sợ chết?” Các học trò phần nhiều bàn về chính sách, ngân sách, phúc lợi... Tô Nhã lại nhẹ giọng nói:

“Trước khi nghĩ đến ban ân, phải nghĩ đến cách khiến họ không cần phải cúi đầu nhận ân. Cần dạy họ nghề, cho họ đất, dẫn họ lối – như vậy dân mới tự lập, mới vững gốc.”

Câu ấy khiến toàn trường lặng đi. Phu tử đăm chiêu thật lâu, rồi thốt ra một chữ:

“Giỏi!”

Thời gian trôi qua, và cái danh “ca nhi” vốn được đeo trên cổ Tô Nhã dần mờ nhạt theo những thành tựu mà cậu đạt được. Mỗi lần bước vào lớp học, thay vì những ánh mắt ngờ vực, giờ đây cậu nhận được những ánh nhìn lạ lùng pha chút kính nể. Lời thì thầm “ca nhi đến chơi chữ” đã không còn, thay vào đó là sự dè chừng của những người từng khinh miệt cậu. Thậm chí, những học trò quý tộc trước kia, khi thấy cậu đi qua, đôi khi không khỏi quay lại lén nhìn. Lời cười nhạo từ trước đã trở thành ngập ngừng thán phục.

Trước hàng nghìn người, khi Tô Nhã đứng lên để đối đáp, không ai có thể tưởng tượng rằng cậu, một ca nhi, lại có thể dễ dàng vượt qua những bậc thầy danh tiếng. Cậu không chỉ đối đáp vững vàng mà còn trích dẫn một cách thuần thục các điển cố từ các tác phẩm kinh điển, mỗi câu nói, mỗi ví dụ đều thấm đẫm trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về dân sinh. Đặc biệt, khi cậu nói về mối quan hệ giữa dân và triều đình, cách cậu khéo léo đưa vào những khái niệm như "quản dân bằng nhân", "dùng đạo lý làm nền tảng cho mọi chính sách", đã khiến những quan văn, những đại thần, không chỉ gật đầu tán thưởng mà còn rơi vào trầm tư.

Có những quan võ, mặc dù không nói ra, nhưng ánh mắt thừa nhận cũng là một phần không thể thiếu trong sự thay đổi này. Họ không còn xem Tô Nhã như một cá nhân bị gò ép vào một hình thái cứng nhắc, mà là một nhân tài đích thực, đáng được kính trọng. Cậu không chỉ có học thức uyên bác, mà còn sở hữu cái nhìn sắc bén về quốc gia và dân tộc. Một ca nhi, vốn dĩ được coi như bảo vật trong gia đình quý tộc, giờ đây lại trở thành một biểu tượng trí tuệ, một người thầy về tư duy, về cách nhìn nhận và giải quyết vấn đề. Đúng như lời Tô Nhã từng nói: "Ca nhi thì sao chứ, chúng ta cũng có thể làm được, nếu có đầu óc và trái tim."

Kết thúc buổi luận học, Hoàng đế ngự phê một dòng mà cả triều đình đều phải kính nể: "Chí sáng, tâm trong, hiểu đạo quản dân. Không phân thân phận, chỉ luận tài đức. Đáng trọng."

Lời phê của Hoàng đế như một sự khẳng định, không chỉ về tài năng của Tô Nhã mà còn về sự thay đổi tư duy trong triều đình. Cậu không còn là một đứa trẻ bị xã hội xem nhẹ, mà là một người được công nhận bằng tài đức, bất chấp thân phận. Những ánh mắt nghi ngờ trước kia giờ đã chuyển thành sự ngưỡng mộ. Cậu không chỉ là con của Tướng quân, mà là con của đất nước, một viên ngọc quý mà không ai dám coi nhẹ.

Từ một ca nhi được nâng niu, Tô Nhã đã chứng minh rằng: Giá trị của con người không bao giờ bị định đoạt bởi thân phận hay hình thức bên ngoài. Cậu đã vượt qua mọi rào cản, và không chỉ tỏa sáng nhờ trí tuệ, mà còn bằng lòng kiên định, vững vàng trong mọi thử thách.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc