Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bé Ca Nhi Xinh Đẹp Không Muốn Cưới Chồng Chương 2: Ca Nhi Đặc Biệt

Cài Đặt

Chương 2: Ca Nhi Đặc Biệt

Sau khi trải qua sáu tháng nằm bỉm, bú sữa, được dỗ ngủ bằng ru nhẹ, Tô Nhã cũng đành cam chịu số phận. Mỗi ngày được sống cuộc đời một đứa bé sơ sinh là một thử thách tinh thần lớn – đặc biệt với một sinh viên từng suýt tốt nghiệp loại xuất sắc ở thế giới hiện đại như cậu.

Hiện tại, cậu là một ca nhi sống trong phủ Tướng quân – điều mà ban đầu cậu không tài nào hiểu nổi. Khi mới đến đây, nghe người ta xì xào “ca nhi”, cậu tưởng là một loại tước hiệu, danh xưng quý hiếm nào đó. Nhưng sau khi hiểu sơ lược… cậu càng sốc hơn nữa.

Ca nhi, là một sinh thể mang hình dáng nam nhân, nhưng lại có thể mang thai và sinh con như phụ nữ. Một thẳng nam từ bé chỉ biết cắm đầu học, đến cái nắm tay con gái còn chưa từng trải qua như cậu – sau khi biết được sự thật này… chỉ có thể nói là: “Sụp đổ rồi, muốn khóc quá.” À mà cũng đã khóc thật. Khóc ngay trong vòng tay mẫu thân vì cú sốc giới tính quá lớn.

Hiện giờ, Tô Nhã là đứa con duy nhất trong phủ Tướng quân và đồng thời là ca nhi duy nhất trong cả hai dòng họ nội ngoại. Mới chào đời đã giống như “tỷ phú sơ sinh” – chất đầy châu báu, gấm vóc tơ lụa từ hai bên gia tộc. Phụ thân cậu – Tô Kỳ, đại tướng quân nổi danh thiên hạ, vào sinh ra tử nơi chiến trường suốt mấy chục năm, đến tận năm 35 tuổi mới có được một đứa con, là cậu.

Mẫu thân cậu – trưởng nữ phủ Thừa tướng – kết thân với phụ thân vì gia tộc, nhưng hai người lại ở bên nhau vì nghĩa phu thê chân thành. Mẫu thân sức khỏe yếu, mang thai đã khó, sinh cậu ra còn hao tổn khí huyết nghiêm trọng. Từ đó, mỗi lần có người dám mở miệng hỏi chuyện “sinh đứa thứ hai”, lập tức bị phụ thân đuổi thẳng ra khỏi phủ.

Nhưng... hai bên gia đình nội ngoại đều quá lớn, truyền thống quá nặng, hy vọng quá nhiều – khiến cậu dù còn nhỏ đã bắt đầu cảm thấy áp lực.

Sau bốn năm sống ở đại lục Thiên Trạch, Tô Nhã nhận ra: ca nhi ở đây không khác gì động vật quý hiếm bị nhốt trong lồng kính. Người người tôn sùng, nhưng cũng ràng buộc đủ điều: không được làm việc này, không nên động vào chuyện kia. Một bước cũng phải được người hầu theo sau, lúc nào cũng có kẻ giám sát từng hành vi.

Nhưng cậu – Tô Nhã – là một người có tay chân, có trí óc, cậu muốn được sống như một con người tự do chứ không phải món đồ quý trưng bày giữa đại sảnh. Cậu ghét cảm giác bị bề tôi xung quanh xem như vật thể dễ vỡ, ghét cái ánh mắt vừa thương hại vừa ràng buộc của những người lớn.

Chính vì thế, cậu lập cho mình một mục tiêu từ rất sớm:

Phải chứng minh cho thiên hạ thấy – ca nhi không phải là bình hoa di động. Họ có thể thông minh, độc lập, có năng lực như bất kỳ ai khác.

Đó là quyết tâm từ trái tim của một người từng sống trong thời đại hiện đại – nơi bình đẳng giới là điều tất yếu. Và giờ đây, cậu sẽ từng bước làm được điều đó… bắt đầu từ chính thân thể nhỏ bé này.

Khi cậu lên mười hai tuổi, cậu đã xin phụ mẫu được đi học giống những hài tử khác. Ban đầu, phụ thân cậu không đồng ý, ánh mắt nghiêm khắc nói:

“Nhà chúng ta không thiếu chút tiền để mời một vị phụ tử dạy tại nhà cho con. Tại sao phải tới Quốc Tử Giám để học kia chứ. Ở đó quá nhiều nam nhân.”

Nhưng mẫu thân cậu lại suy ngẫm một lúc rồi bất ngờ lên tiếng:

“Ta đồng ý với chuyện này.”

Phụ thân và cậu đều sửng sốt. Cậu còn chưa kịp mè nheo, chưa kịp làm nũng hay dùng biện pháp “an vạ” gì cả...

“Nương tử à, ở đó ta thấy không được, Nhã Nhã sẽ ở xa chúng ta một tuần lận, ở đó toàn nam nhân, lỡ có chuyện gì thì sao?” – Phụ thân cậu hốt hoảng.

“Đúng vậy, thưa mẫu thân. Ca nhi thì sao chứ? Chúng con vẫn là con người, chứ không phải chim hoàng anh. Ở trong lồng chỉ biết hót, con không muốn như vậy. Con muốn cho mọi người biết: ca nhi chúng con, nếu sử dụng đầu óc, chắc chắn sẽ hơn hẳn rất nhiều nam nhân!”

Phụ thân cậu nghe vậy, thoáng sững người. Ông nhìn cậu thật lâu rồi bất giác thở dài, nở nụ cười hiếm hoi:

“…Thằng nhóc này, mới mười hai tuổi mà nói chuyện cứ như người lớn.”

Sau một hồi lặng im, ông gật đầu:

“Được rồi. Nếu Nhã Nhã thật sự muốn, ta không ngăn. Nhưng nhớ kỹ—con là con của ta, là bảo bối duy nhất của cả phủ. Nếu có kẻ nào dám khinh thường con chỉ vì con là ca nhi… phụ thân sẽ đích thân tới đập nát cổng Quốc Tử Giám.”

Cậu mừng rỡ cúi đầu thật sâu:

“Con sẽ không để phụ thân thất vọng đâu!”

Mẫu thân cũng mỉm cười, vươn tay vuốt tóc cậu:

“Đi đi, Nhã Nhã. Trên con đường này, nếu ai nói con không thể, hãy chứng minh cho họ thấy… họ đã sai.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc