Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bé Ca Nhi Xinh Đẹp Không Muốn Cưới Chồng Chương 4: Làng Đồng Lâm

Cài Đặt

Chương 4: Làng Đồng Lâm

Ngay từ buổi sáng đầu tiên ở Đồng Lâm, vị thiếu gia từ kinh thành đã yêu cầu ba người hầu thân tín chia nhau ghi chép toàn bộ thông tin dân cư trong làng: nghề nghiệp, nhân khẩu, tình trạng đất ruộng, và cả số người đang bệnh tật, mất sức lao động. Câu hỏi lạ lùng ấy khiến trưởng thôn – một người từng trải, giỏi nhìn người – âm thầm cảnh giác.

“Thiếu gia đến đây không phải dưỡng thân sao? Hỏi chi chuyện của bọn dân quê lắm vậy?”

Người thanh niên da trắng như ngọc ấy chỉ mỉm cười: “Ta muốn hiểu rõ nơi mình sống để không phí một ngày ở lại.”

Đêm đó, ánh đèn trong gian phòng cậu ở sáng suốt đến tận canh ba. Dân làng tưởng thiếu gia kinh thành quen sống xa hoa sẽ sớm bỏ cuộc… nhưng sáng hôm sau, họ lại thấy cậu đi dọc theo các thửa ruộng, tay cầm sổ và bút, chân giẫm bùn. Cậu không e dè, cũng không than thở, chỉ trầm mặc quan sát kỹ từng vạt lúa, nhặt lên từng nắm đất nứt, ngửi nước bẩn trong máng dẫn, rồi lặng lẽ ghi chép.

Ba ngày sau, vị thiếu gia ấy gọi mọi người đến đình làng. Cảnh tượng đông đúc khiến không khí trở nên rộn ràng. Người dân từ khắp các xóm nhỏ, từ những ông lão đến đám thanh niên, ai nấy đều tò mò đến xem vị thiếu gia kỳ lạ này sẽ nói gì.

Trên một tấm ván gỗ thô sơ được đặt giữa sân đình, Tô Nhã đứng một mình, tay cầm chiếc que tre, đôi mắt sáng ngời như thể mỗi lời cậu sắp nói đều chứa đựng sức mạnh có thể thay đổi vận mệnh cả một vùng đất. Cậu bắt đầu trình bày cách khoét mương dẫn nước theo độ dốc tự nhiên, chỉ cho dân làng cách gom vỏ trấu, tro rơm, phân bò và rác mục để ủ thành phân bón sạch. Những tay vặt lúa và cày ruộng vốn chưa bao giờ nghe những thuật ngữ như thế này, nhưng họ vẫn chăm chú nhìn theo từng động tác của cậu. Tô Nhã còn dùng lá cây làm hình mẫu minh họa cách canh tác theo vòng tròn, chỉ rõ cách thức để giữ độ ẩm và dinh dưỡng trong đất, tránh tình trạng đất bị bạc màu.

Những lời giảng giản dị nhưng sắc bén khiến cả đám nông dân, dù chưa biết thân phận cậu là ai, vẫn nín thở lắng nghe, như thể mỗi câu nói của cậu đều là một lời chỉ dẫn cần thiết cho cuộc sống của họ.

Trong đám đông, một cụ già chống gậy đứng lên, ánh mắt già nua nhưng đầy sự kính trọng:

“Thiếu gia này miệng không nói lời thánh hiền, nhưng lời nào cũng đụng trúng ruột gan dân nghèo chúng tôi. Những gì ngài nói... thật sự là thứ chúng tôi cần.”

Tô Nhã chỉ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự quyết đoán không thể lay chuyển:

Tô Nhã bước xuống từ tấm ván, tiến đến gần người nông dân ấy, ánh mắt cậu sắc bén nhưng cũng đầy sự ân cần:

“Đầu tiên, chúng ta phải thay đổi cách thức canh tác. Thay vì cứ mãi theo lối mòn cũ, chúng ta cần thử nghiệm những phương pháp mới. Đừng lo ngại thất bại, vì những thất bại sẽ giúp chúng ta trưởng thành. Các ngươi sẽ bắt đầu từ những việc đơn giản, nhưng lại vô cùng quan trọng. Hãy bắt đầu với việc thay đổi từng thửa ruộng, để mỗi người đều có thể thấy được sự thay đổi rõ rệt. Sau đó, chúng ta sẽ hợp sức xây dựng những hệ thống dẫn nước hợp lý, cải thiện chất lượng đất đai.”

Một bà mẹ đang bế con đứng bên cạnh cũng lên tiếng:

“Nhưng thiếu gia à, nếu không có đủ vốn, chúng tôi làm sao thực hiện được những điều này?”

Tô Nhã quay lại nhìn bà, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Cậu thở dài một hơi, rồi lại tiếp tục nói:

“Đúng, nguồn vốn là vấn đề lớn. Nhưng ta sẽ không để các ngươi thiếu thốn. Chúng ta sẽ xây dựng một quỹ chung, quỹ này sẽ được tạo ra từ những phần thuế nhỏ mà các ngươi đã đóng trong những năm qua. Và quan trọng nhất là, mỗi người sẽ góp sức bằng cách làm việc chăm chỉ. Những nỗ lực nhỏ bé từ mỗi người sẽ tạo nên những thay đổi lớn lao.”

Một đám đông im lặng, ai nấy đều ngơ ngác trước những lời của cậu. Tô Nhã biết rằng không phải ai cũng có thể dễ dàng tin tưởng vào kế hoạch này. Nhưng cậu cũng hiểu, đây chính là cách để gieo hạt giống của sự thay đổi. Những người dân này sẽ không thể ngay lập tức tin tưởng vào lời hứa, nhưng nếu họ thấy được lợi ích thực tế, họ sẽ làm theo.

Cụ già chống gậy lại lên tiếng:

“Thiếu gia, ngài có thể... có thể cam đoan rằng chúng tôi sẽ không phải chịu thiệt thòi hay bị quan lại đẩy vào bước đường cùng không?”

Tô Nhã im lặng một chút, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng thắn và kiên quyết:

“Không ai có thể cam đoan hết tất cả. Nhưng ta có thể đảm bảo rằng, nếu chúng ta đứng cùng nhau, không gì có thể ngăn cản được chúng ta.”

Câu nói ấy vang lên giữa không gian yên tĩnh, khiến tất cả mọi người trong đình làng đều cảm nhận được sự thay đổi trong lòng mình. Có lẽ họ không hiểu hết tất cả những gì cậu nói, nhưng một điều mà tất cả đều cảm nhận được là: Tô Nhã là một người mà họ có thể tin tưởng. Một người đã đến với họ, không phải để truyền bá những lời hứa hão huyền, mà để mang đến những phương pháp thực tế, khả thi và mạnh mẽ.

Một buổi chiều đầy nắng, từ cái nhìn đầu tiên, người dân trong làng Đồng Lâm đã nhận ra rằng, cuộc sống của họ sắp có những thay đổi không thể quay lại được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc