Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
3 giờ 54 phút sáng, ngày 8/5/20xx.
Trong căn phòng ký túc xá thuộc Đại học Hoa, ánh sáng màn hình xanh nhạt là thứ duy nhất phá tan màn đêm tĩnh mịch. Một nam sinh gầy gò với đôi mắt trũng sâu, vằn đỏ như tơ máu, đang gõ phím không ngừng nghỉ. Đó là Tô Nhã, sinh viên năm cuối của hai ngành học chẳng dễ nuốt chút nào: Quản lý Thị trường và Môi trường.
Đã ba ngày ba đêm cậu chưa từng chợp mắt. Hai bài luận văn tốt nghiệp, hai ngành khác nhau, hai cơn ác mộng hiện thực. Nhưng giờ đây, chỉ còn vài dòng nữa là xong, là tự do, là giấc ngủ ngọt ngào mà cậu đã mơ suốt mấy đêm liền.
Ngón tay run run đánh xong dòng chữ cuối cùng. Cậu mỉm cười, chậm chạp nhấn nút LƯU, nhưng chưa kịp gửi bài đi, một cơn đau nhói như xé toạc ngực trái khiến cậu cứng người.
Cậu gục xuống sàn.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức chìm vào bóng tối, đầu cậu chỉ kịp gào lên một tiếng thê lương:
“Luận văn… vẫn chưa gửi mà....”
Ở một nơi khác, không rõ là bao xa về không gian hay thời gian, trong một tòa biệt phủ nguy nga, náo loạn đang diễn ra.
Người hầu kẻ hạ chạy tới lui như mắc cửi. Chậu nước đỏ như máu được bê ra ngoài, khăn trắng dính đầy huyết sắc bị vứt vội trên sàn. Tiếng la hét vang vọng khắp căn phòng lớn.
“Phu nhân, xin người cố lên! Đừng hét nữa, dồn sức mà rặn đi!” – Bà mụ già quát lên đầy kinh nghiệm.
Trên giường sinh, một người phụ nữ mồ hôi ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, gật nhẹ đầu rồi siết chặt môi, cố nén tiếng rên rỉ. Máu vẫn chảy. Đau đớn vẫn dày vò.
“Thấy đầu rồi! Thấy đầu đứa bé rồi, cố thêm chút nữa!”
Bên ngoài, hai hàng người chia hai bên sân, đứng đợi trong thấp thỏm. Một bên là nhà mẹ đẻ, một bên là nhà chồng – danh gia vọng tộc, nhà Tướng quân trấn thủ biên ải. Vị Tô Tướng quân, người từng không đổi sắc mặt giữa chiến trường đẫm máu, giờ đứng nhìn những chậu máu được bưng ra lại tái nhợt như người chết.
Thời gian chậm như đông cứng.
Cho đến khi…
“Oe… oa… oe oa…”
Tiếng trẻ con khóc phá tan sự im lặng. Mọi người thở phào như được giải thoát. Một chén trà sau, bà mụ bế đứa bé sơ sinh đã được tắm sạch ra ngoài.
“Phu nhân thế nào rồi?” – Tướng quân gần như gào lên.
Bà mụ hơi ngạc nhiên – thường thì người ta hỏi giới tính đứa bé trước – nhưng nhanh chóng trấn tĩnh:
“Phu nhân đã qua nguy, đang nghỉ trong phòng.”
Câu nói như xua tan sương mù. Mọi ánh mắt giờ mới nhìn kỹ đứa trẻ đỏ hỏn đang nằm yên trong khăn bông.
“Là ca nhi! Chúc mừng Tướng quân! Một tiểu ca nhi rất khỏe mạnh!”
Cả hai nhà ngỡ ngàng trong tích tắc rồi vỡ òa trong niềm vui sướng.
“Trời đất ơi! Một tiểu ca nhi! Cuối cùng cũng có rồi!”
“Chúc mừng Đại ca! Chúc mừng Tỷ phu! Trời thật có mắt!”
Những lời chúc phúc râm ran vang bên tai, nhưng Tô Kỳ – hay đúng hơn là cái “bản thể sơ sinh” hiện tại của cậu – lại chẳng thể cười nổi. Cậu hơi hoảng hốt, đôi mắt chưa quen ánh sáng cứ mở không ra, toàn thân lơ mơ như đang nằm mơ trong cơn sốt.
Cậu bật khóc. Một tiếng khóc ré lên.
Khóc thật sự. Khóc như một đứa trẻ sơ sinh.
Cậu còn chưa kịp hiểu tại sao mình lại làm thế, cả người đã bị một bà mụ ôm vội, dỗ dành đưa vào phòng. Tiếng khóc ấy khiến ai nấy đều sững lại, quay sang nhìn đứa bé lo lắng.
Cậu vẫn còn chưa kịp định thần thì đã bị vòng tay mềm mại ôm trọn. Một thứ ấm áp, mềm mềm chạm vào môi.
Theo bản năng, cậu ngậm lấy và mút.
Rồi—
Cái khoảnh khắc cậu nhận ra đó là gì, toàn thân cậu như tê liệt.
“CÁI GÌ VẬY TRỜI!!!!!!!!???????????????”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








