Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mặc dù mới ba tuổi, Tiểu Diệp Tử đã có mối tình thơ ngây đầu tiên, đó là anh Sâu Sâu sinh sống cùng đại viện.
Hạ Thanh Thời bước theo Tiểu Diệp Tử, cho đến khi thấy một cậu bé đầu tròn xoe, cô mới hay thì ra Tiểu Diệp Tử đang tìm anh Sâu Sâu. Nhưng đáng tiếc, anh Sâu Sâu của Tiểu Diệp Tử chẳng mảy may vướng bận chuyện yêu đương, vừa trông thấy Tiểu Diệp Tử đã vọt chạy nhanh như cắt.
Tiểu Diệp Tử vừa ôm lồng chim vừa gạt nước mắt, đuổi theo “ông anh” mũm mĩm của mình: “Anh ơi! Anh Sâu Sâu ơi! Anh chờ em với!”
Cô nhận diện ra cậu nhóc Sâu Sâu ấy, đó là cậu bé nổi đình đám trên mạng xã hội, tài khoản Weibo mang tên “Sâu quý lộc cộc cuộn mình”, được cộng đồng mạng tôn vinh là “Vua Sâu Mập.”
Gần đây, ban quản lý công ty đã mở cuộc họp nội bộ, thảo luận về việc có nên bắt kịp xu hướng ký hợp đồng đào tạo những em bé nổi tiếng trên mạng hay không, và cậu bé Sâu Sâu chính là ứng cử viên hàng đầu.
Hạ Thanh Thời từng liên lạc với “Sâu mẹ”, nhưng không ngờ cô vừa nói ra dự tính của công ty thì “Sâu mẹ” ở đầu bên kia điện thoại liền giận dữ đáp lại: “Mấy người coi tôi là loại người buôn con bán cái để mưu cầu vinh hoa sao? Mấy người đừng mơ mộng nữa! Tôi tuyệt đối sẽ không bán Vua Sâu Mập làm công cụ kiếm tiền cho mấy người đâu!”
Thoạt đầu, Hạ Thanh Thời ngỡ đối phương chỉ nói đùa, nhưng khi cô giải thích thêm một lần nữa, cô mới nhận ra người ta thực sự nghĩ vậy. Quả là một tình huống vừa bi vừa hài.
Mặc dù chưa có được sự chấp thuận, Hạ Thanh Thời vẫn luôn chú ý đến tài khoản “Sâu quý lộc cộc cuộn mình” nên nắm rõ Sâu Sâu khoái nhất là cua và xoài. Cua thì khó rồi, nhưng xoài thì có thể.
Hạ Thanh Thời ngay lập tức gọi hai suất xoài lớn, vừa ngồi lau nước mắt cho Tiểu Diệp Tử vừa dịu dàng mỉm cười nói: “Viên Viên, mợ là mợ Đình Đình của cháu. Mợ mời cháu và anh Sâu Sâu ăn xoài nhé?”
Tiểu Diệp Tử thút thít trả lời: “Cháu không thích ăn xoài.”
Hạ Thanh Thời ân cần dỗ dành cô bé: “Nhưng anh Sâu Sâu thích.”
Tiểu Diệp Tử ngước cặp mắt đỏ hoe nhìn cô: “Thật không ạ?”
“Mợ cam đoan, chắc chắn là thật đấy.”
Đúng như Hạ Thanh Thời đã liệu tính, sau khi hai phần xoài tươi được mang đến, Tiểu Diệp Tử đã thành công “thu phục” được Vua Sâu Mập “hoang dã.”
Trên đường về nhà, Tiểu Diệp Tử hết sức vui vẻ, một tay nắm tay anh Sâu Sâu, một tay nắm tay người mợ “từ trên trời rơi xuống.”
Biết cụ là người đã từng trải qua biết bao thăng trầm cuộc đời, Hạ Thanh Thời không dám che giấu điều gì trước mặt cụ mà tức thì giải thích mối quan hệ phức tạp giữa cô và Hoắc Đình Dịch.
Cô giả bộ sụt sịt như sắp khóc: “Bà ngoại, cháu biết cháu và Đình Dịch không nên ở bên nhau, nhưng cháu thật lòng yêu anh ấy.”
Bất ngờ thay, bà cụ lại chẳng mảy may để bụng, nói: “Bố mẹ thằng bé ly hôn đã hai mươi năm, hai đứa kết hôn cũng chẳng có gì phải lo ngại.”
Nói xong, cụ nhìn Hạ Thanh Thời: “Trước đây ngoại nghe nói Tiểu Hoắc gặp tai nạn giao thông, không qua khỏi, phải không cháu?”
Hạ Thanh Thời khẽ gật đầu rụt rè.
Bà cụ đưa tay vung mạnh một cái: “Người đã không còn, vậy thì còn gì mà phải băn khoăn!”
Hạ Thanh Thời tiếp tục gài thêm “bẫy” cho bà cụ: “Nhưng mẹ không thích cháu… Bọn cháu lén lút đăng ký kết hôn, cũng là lỗi của cháu.”
Nghe vậy, bà cụ cau mày, tỏ vẻ không hài lòng: “Giới trẻ thời nay đúng là chẳng nghĩ suy gì, chuyện trọng đại như kết hôn mà cũng không thưa với gia đình một tiếng!”
Hạ Thanh Thời ngoan ngoãn lắng nghe bà cụ răn dạy xong, mới khẽ nói: “Bọn cháu kết hôn vội vã như thế là vì…”
Bà cụ nhìn cô.
Hạ Thanh Thời cúi thấp đầu xuống: “… Cháu muốn sinh con cho Đình Dịch.”
Bà cụ Diệp vô cùng phấn khích, siết chặt tay Hạ Thanh Thời.
Lúc Hoắc Đình Dịch bước vào gian khách nhỏ thì chứng kiến cảnh tượng đó.
Nhìn thấy anh, bà cụ lập tức thu lại nụ cười, giả bộ giận dỗi, nói: “Giỏi giang thay! Anh dám giấu bà già này, có vợ mà giữ kín không cho tôi biết mặt!”
Không đợi Hoắc Đình Dịch giải thích, bà cụ liền nói tiếp: “Thanh Thời nói với ngoại rồi, hai đứa muốn có con. Đừng quan tâm tới mẹ cháu, cô ta phiền phức lắm, chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào cho bằng được.”
Nói xong, cụ quay đầu nhìn Hạ Thanh Thời: “Sau này nếu con đó dám bắt nạt cháu thì cháu cứ tới tìm bà ngoại, bà ngoại sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cháu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



