Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Có thể nói, sự đổ vỡ hôn nhân do phản bội chồng lại hóa may mắn đối với mẹ Hạ Thanh Thời. Cuộc hôn nhân thứ hai của bà vượt trội gấp bội so với lần đầu, người chồng sau, dù trẻ tuổi, đã điều hành một tập đoàn đa quốc gia. Hai người họ là bạn học cấp ba, tâm đầu ý hợp, cuộc sống viên mãn vô ngần.
Hạ Thanh Thời chỉ duy nhất một lần diện kiến bà ấy, đó là khi cô đi du học.
Trước đó, Hạ Thanh Thời chưa từng gặp mặt người sinh thành. Năm mười tám tuổi, một mình bôn ba nơi xứ người, dù ngày thường tỏ vẻ chín chắn, điềm đạm đến mấy, giây phút đối diện với mẹ ruột, cô vẫn không khỏi bồn chồn.
Cô sẽ không tha thứ cho bà. Khi ấy Hạ Thanh Thời đã tự nhủ như vậy, không gì có thể khỏa lấp khoảng trống tình mẫu tử và sự quan tâm thiếu hụt suốt mười tám năm ròng. Nhưng cô muốn nghe một lời giải thích. Cô ép mình không được yếu mềm. Cho dù người đàn bà ấy có bày tỏ, có khóc than van nài sự tha thứ, hay mưu cầu lòng trắc ẩn qua giọt lệ thế nào đi chăng nữa, cô cũng sẽ tuyệt đối không mềm lòng. Đáng tiếc, mọi viễn cảnh ấy chỉ là tưởng tượng của Hạ Thanh Thời.
Khi gặp lại đứa con gái ruột mà mình đã bỏ rơi bao năm trời, bà ta không chút áy náy hay hối hận, chỉ lãnh đạm phán: “Sau này cô đừng tìm tôi nữa.”
Đến lúc đó, Hạ Thanh Thời mới hay thì ra bà ta xem cô và Yến Thời chỉ là một sai lầm đơn thuần.
Mẹ đẻ của họ giờ đây đang sống hạnh phúc viên mãn bên tổ ấm mới, còn cô và Yến Thời, chẳng qua là một vết ố mà bà ta khao khát xóa bỏ khỏi cuộc đời mình.
***
Hoắc Đình Dịch dự tính đưa Joey đến chào mẹ mình, nhưng chị Lan lại nói: “Mẹ cậu vẫn chưa về, buổi trưa nghe điện thoại xong đã rời đi, bảo khoảng ba giờ sẽ về.”
Ngừng một chút, chị Lan sán lại gần anh, khẽ thì thầm: “Rốt cuộc cậu và cô Tiểu Hạ có quan hệ gì? Cô ấy bảo hai người đã kết hôn rồi!”
“Cô ấy tới đây?” Hoắc Đình Dịch thấy thái dương mình nảy lên, “Cô ấy đang ở đâu?”
Hoắc Đình Dịch ẵm cậu bé quay về sân, đặt xuống trước mặt Sâu Sâu và Tiểu Diệp Tử, nhẹ nhàng hỏi: “Mấy cháu chơi cùng Joey được không?”
Sâu Sâu phấn khởi gật: “Được ạ! Thưa cậu Đình Đình!”
Còn Tiểu Diệp Tử thì đăm chiêu nhìn Joey, vốn thấp hơn mình nửa cái đầu, vẻ hoài nghi: “Rốt cuộc cậu ấy là cậu hay dì ạ?”
Hoắc Đình Dịch phì cười, định mở lời thì bất chợt Sâu Sâu đã nhanh nhảu nói trước: “Là cậu họ!”
Sau khi an bài cho Joey xong xuôi, Hoắc Đình Dịch lên tầng hai, tiến thẳng đến gian khách nhỏ.
Mẹ anh là ái nữ út trong nhà, mấy năm nay hai ông bà cụ cao niên, sức khỏe không còn cường tráng. Năm ngoái ông ngoại đã tạ thế, để lại bà ngoại đơn độc, nên mẹ anh đã dọn về đây sống cùng cụ.
Thuở bé Hoắc Đình Dịch ở nước ngoài cùng bố, bà cụ hiếm có dịp gặp gỡ, vậy nên từ bé đã đặc biệt cưng chiều đứa cháu ngoại này hơn cả.
Anh vẫn còn cách xa gian khách đã nghe rõ tiếng cười.
Hoắc Đình Dịch khó mà tin nổi, bà cụ vốn nổi tiếng khó tính, ngay cả anh cũng thường xuyên khiến cụ phật ý. Khi bước vào sảnh, Hoắc tiên sinh sững sờ khi thấy bà cụ, người mà thường ngày khó chiều chuộng đến vậy, đang nắm tay Hạ Thanh Thời, để cô ngồi sát bên, gương mặt rạng rỡ hiền từ, ánh mắt cụ cười tít lại khi nhìn cô.
***
Hạ Thanh Thời đã liệu tính đâu vào đấy. Mẹ chồng tương lai hẹn cô ba giờ chiều, nhưng cô đã có mặt từ hai giờ kém.
Cô nắm rõ tường tận tình hình gia đình Hoắc tiên sinh: Dù là con gái út của cụ Diệp, bà Hoắc lại không phải người được cụ cưng chiều nhất. Tính khí bà Hoắc bướng bỉnh từ thuở bé, cộng thêm bà cụ cũng thuộc tuýp người ngang ngạnh, khiến hai mẹ con tựa như oan gia. Dù vậy, bà Hoắc vẫn giữ lòng hiếu thảo, chỉ việc bà dọn về đại viện không quân sống cùng mẹ đã đủ chứng minh.
Hạ Thanh Thời biết rằng trong dòng họ Diệp, người có khả năng khiến bà cụ vui lòng, Hoắc Đình Dịch chỉ xếp thứ hai; vị trí số một thuộc về cô bé Tiểu Diệp Tử, chắt gái duy nhất giữa bầy chắt trai, người vừa đón sinh nhật ba tuổi chưa bao lâu.
Buổi trưa, Hạ Thanh Thời nán lại bên ngoài cổng nhà họ Diệp, chừng hơn mười phút sau, cô bắt gặp Tiểu Diệp Tử đang cầm chiếc lồng chim bước ra cổng.
Hạ Thanh Thời rất thạo khoản dỗ dành trẻ nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



