Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bê Bối Chương 24:

Cài Đặt

Chương 24:

Hoắc tiên sinh đứng cách xa mấy bước, nhìn hình ảnh bà ngoại – cháu dâu yêu thương nhau trước mắt, huyệt thái dương lại thêm giật liên hồi.

Một giây sau, bà cụ nhíu mày nhìn anh: “Hai đứa muốn có con thì tốt nhất là mang thai ngay năm nay, năm sau sinh nở, thế là kịp để tháng chín nhập học.”

Hoắc Đình Dịch chỉ biết nín lặng.

Cuộc hôn nhân của họ ban đầu chỉ là quyết định vội vàng, chuyện con cái chưa từng được nhắc đến. Mãi sau này, cả hai mới thống nhất rằng họ vẫn còn quá trẻ để nghĩ đến việc có con.

Hoắc tiên sinh chẳng hề ngốc nghếch, với sự am hiểu sâu sắc về Hoắc phu nhân, anh lập tức nắm bắt được dụng ý của cô. Anh chuyển tầm nhìn, hướng về phía Hạ Thanh Thời. Tay cô được bà cụ siết chặt, trên gương mặt cô nở nụ cười đoan trang, hiền lành, song Hoắc tiên sinh vẫn tinh ý nhận ra Hoắc phu nhân đang kẽ nghiến răng, ánh mắt nhìn anh nhấp nháy vẻ đe dọa.

Hoắc tiên sinh thở dài một hơi, đành cam chịu sắm vai kẻ phản diện, nói: “Bà ngoại, hiện tại cháu vẫn chưa muốn có con.”

Bà cụ ngay lập tức giận dữ: “Anh không muốn có con thì rốt cuộc muốn gì? Đâu có bảo anh…”

Giữa lúc đó, người thứ tư bước vào phòng khách. Đó là một phụ nữ trung niên, nhờ được chăm sóc chu đáo nên trông bà vẫn rất trẻ trung.

Dù là lần đầu diện kiến, Hạ Thanh Thời vẫn đứng dậy ngay lập tức, mỉm cười cất lời: “Con chào mẹ ạ. Con là Thanh Thời.”

Người phụ nữ trung niên đứng cách vài bước, nhướng mày dò xét Hạ Thanh Thời từ trên xuống dưới.

Nhìn mẹ chồng, Hạ Thanh Thời cảm thấy khoái trá một cách kỳ lạ, nhất là khi cô biết mình vừa thắng mẹ chồng một hiệp, nên không chút khó chịu mà đứng đó mỉm cười, vô tư để người kia dò xét. Nào ngờ đâu bà cụ vô cùng cưng chiều cháu dâu này, liền lập tức kéo cô ra sau lưng mình, lườm nguýt con gái: “Nhìn cái gì mà nhìn? Mẹ hỏi cô, cô đã hẹn gặp nhà thông gia vào mấy giờ rồi?”

Bà Hoắc chau mày: “Con vẫn chưa chấp thuận cuộc hôn nhân này đâu, gặp gỡ cái gì mà gặp gỡ?”

“Cô không cần đồng ý!” Bà cụ nhướng cao mày: “Tôi đã chấp thuận thì được rồi!”

Mắt bà Hoắc thờ ơ lướt qua ba gương mặt hiện diện, rồi dừng lại ở mẹ ruột mình.

“Mẹ, con muốn riêng tư vài lời.”

Cụ bà siết chặt tay người cháu dâu, ánh mắt dè chừng hướng về phía con gái ruột. “Có gì cần nói, cứ nói thẳng ở đây.”

Đã từ rất lâu, cụ bà mong mỏi người cháu ngoại cưng chiều nhất của mình lập gia đình. Năm ngoái, cụ từng chiêm bao thấy cháu mình phải lòng một chàng trai tóc vàng, mắt xanh. Vì bị cản trở, cháu đã phải lang bạt đầu đường xó chợ mưu sinh bằng cách xin ăn. Tỉnh giấc, cụ nằm trong phòng, lệ cứ thế tuôn rơi, không sao ngăn được.

Sáng hôm đó, bà Hoắc giật mình khi thấy mẹ mình. Sau khi tìm hiểu cặn kẽ sự tình, bà vội vã gọi Hoắc Đình Dịch, đang cuộn mình trong chăn ngủ, giục anh nhanh chóng đến đây để cụ bà được nhìn thấy cháu ngoại, xem cuộc sống hiện tại của nó ra sao. Hoắc Đình Dịch hoàn toàn khó hiểu, cứ ngỡ bà ngoại gặp chuyện chẳng lành. Thế nhưng, khi anh phóng xe nhanh như bay đến nơi, mới vỡ lẽ rằng cụ chỉ đang suy nghĩ miên man.

Ai ngờ, dù đã gặp mặt cháu, cụ bà vẫn không nguôi lo lắng, ôm chặt anh và nức nở: “Cháu ngoan của bà, cháu yêu ai thì cứ lấy người đó. Bà ngoại sẽ là chỗ dựa cho cháu! Cháu cứ dẫn ‘cậu ấy’ về đây cho bà gặp. Chỉ cần cháu hạnh phúc, cháu quý ‘cậu ấy’ thì bà ngoại cũng yêu mến!”

Dù cháu ngoại luôn khẳng định mình có xu hướng giới tính bình thường, cụ bà chỉ tin vào giấc mơ của riêng mình. Cụ liên tục yêu cầu Hoắc Đình Dịch đưa “cậu trai kia” về ra mắt không biết bao nhiêu bận. Vì thế, khi Hạ Thanh Thời xuất hiện, cụ bà vừa bất ngờ vừa vô cùng hoan hỉ. Chứng kiến người cháu ngoại yêu quý cuối cùng cũng trở lại “đường ngay nẻo chính”, dĩ nhiên cụ không thể để cháu dâu bị ai ức hiếp. Cụ càng không thể để cô con gái mình khiến người cháu dâu xinh xắn, hiền lành này hoảng sợ mà bỏ đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc